Nhiều Chồng Là Phi Pháp? Vậy Tôi Quen 7 Bạn Trai Thì Được Chứ? - Chương 49: Phó Trì Uyên, Anh Đúng Là Đồ Tồi...
Cập nhật lúc: 30/03/2026 09:07
"Đang đợi tôi sao?"
Phó Trì Uyên khẽ mở làn môi mỏng, răng môi khẽ động, anh nuốt nước miếng một cái đầy khó nhọc:
"Cố ý mặc cho tôi xem à? Đẹp lắm."
Tô Lê ngượng đến mức muốn độn thổ, cô định đưa tay che chắn trước n.g.ự.c nhưng lại bị Phó Trì Uyên gạt ra:
"Đừng có ngại ngùng như thế, trước đây em vốn rất táo bạo mà..."
"Anh nói xằng bậy gì đó?"
Tô Lê vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ, cô tức giận định đẩy Phó Trì Uyên ra nhưng lại bị anh ôm c.h.ặ.t hơn.
Tô Lê giận đến mức tím mặt, nắm đ.ấ.m nhỏ đ.á.n.h thình thịch vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh.
Phó Trì Uyên hừ nhẹ một tiếng, trông anh chẳng có vẻ gì là bị đau, trái lại còn có vẻ như rất hưởng thụ.
"Đừng quậy nữa, ngộ nhỡ đ.á.n.h trúng dạ dày làm tôi nôn ra thì sao?"
Phó Trì Uyên vừa nói vừa cúi người ôm lấy Tô Lê, gục đầu vào hõm cổ cô:
"Lũ khốn đó chuốc tôi uống bao nhiêu là rượu... Lê Lê, giờ tôi khó chịu lắm..."
"Tôi... Để tôi đi pha trà cho anh, anh đừng có cọ tới cọ lui nữa..."
Đôi gò má Tô Lê nóng bừng, cô cảm thấy vùng da bị anh chạm vào cũng như đang bốc hỏa theo.
"Vẫn là Lê Lê xót tôi nhất."
Phó Trì Uyên thầm thì, đôi mắt khẽ nheo lại chẳng hề có chút men say nào, thực chất anh đang cực kỳ tỉnh táo.
Khó khăn lắm mới thoát khỏi vòng tay của Phó Trì Uyên, Tô Lê vừa xoay người lại thì anh đã lập tức dán sát lên từ phía sau.
Ôm c.h.ặ.t lấy Tô Lê từ sau lưng, Phó Trì Uyên chẳng khác nào một con gấu túi khổng lồ, nghiêm túc thực hiện nguyên tắc: Tô Lê đi đâu, anh theo đó.
"Anh đừng có dính lấy tôi như thế được không, tôi còn chẳng nhớ nổi trà để chỗ nào rồi đây này."
Tô Lê khẽ than vãn.
"Ở cái tủ phía trước, ngăn dưới cùng ấy."
Phó Trì Uyên thấp giọng nhắc nhở.
Chẳng còn cách nào khác, Tô Lê đành phải cõng theo "con gấu túi" to xác này tiến về phía trước.
Khi cô cúi người mở ngăn tủ phía dưới, Tô Lê không hề chú ý rằng dây áo bên vai trái đã thuận thế tuột xuống...
Thế là mảnh vải vốn đã mỏng manh nửa kín nửa hở nay lại càng trở nên vô dụng.
Dù Tô Lê đã kịp thời che lại, nhưng cảnh tượng đó vẫn thu trọn vào tầm mắt của Phó Trì Uyên.
Ánh mắt anh tối sầm lại đầy thâm ý, Tô Lê thì ngượng đến mức không biết giấu mặt vào đâu:
"Tôi có thể lên lầu thay bộ đồ khác không? Mặc thế này pha trà không tiện chút nào."
"Không cần đâu, bộ này... Rất đẹp." Phó Trì Uyên đáp.
Tô Lê vội vàng kéo lại dây áo, nhanh ch.óng pha cho anh một tách trà đặc.
Khi tách trà hồng trà nóng hổi vừa pha xong, cô vội vàng nói:
"Anh tự uống đi nhé, tôi lên lầu trước đây."
Nói xong, Tô Lê định bỏ chạy...
Nhưng cô còn chưa kịp thoát thân đã bị Phó Trì Uyên nắm c.h.ặ.t lấy tay, kéo ngược trở lại:
"Vội vàng cái gì? Trà còn nóng thế này, tôi cũng đâu có uống ngay được."
"Vậy anh ngồi đó mà đợi." Tô Lê đáp.
"Vừa làm vừa đợi nhé? Đợi tôi làm xong thì trà cũng nguội vừa khéo."
Phó Trì Uyên cười khẽ một tiếng, rồi đặt một nụ hôn lên tuyến thể sau gáy cô.
Cả người khẽ run b.ắ.n lên, Tô Lê nhận ra hành động xấu xa của anh, cái tên này lại dám cố tình dùng pheromone để khiêu khích cô.
Độ tương thích pheromone giữa hai người vốn đã rất cao, bị mùi hương của anh dẫn dụ, Tô Lê có thể cảm nhận rõ tuyến thể của mình đang hơi sưng nhức.
"Phó Trì Uyên anh đừng có làm càn, ý tôi là ghế sofa cơ, anh ra sofa mà ngồi đợi đi."
Tô Lê cuống quýt nói.
"Ra sofa sao? Lần trước chúng ta cũng đã thử rồi, hình như em cũng khá thích..."
Phó Trì Uyên khàn giọng, làn môi mỏng lướt nhẹ trên cổ cô, hôn lên bờ cổ thanh mảnh.
Vùng da trên cổ bị kích thích đến mức tê dại lan tỏa, khuôn mặt nhỏ của Tô Lê càng đỏ rực như gấc:
"Phó Trì Uyên, anh dừng lại ngay!"
"Dừng lại thì em sẽ chạy mất." Phó Trì Uyên trầm thấp nói.
Tô Lê vội hứa: "Anh dừng lại đi, tôi sẽ không chạy."
"Đồ l.ừ.a đ.ả.o nhỏ..."
Phó Trì Uyên thì thầm:
"Lần nào tôi tha cho em là giấc mơ này cũng tan biến. Lần này tôi sẽ không buông tay đâu, để xem em chạy đường nào..."
Nghe vậy, Tô Lê sững người.
Phải một lúc sau cô mới phản ứng kịp, chẳng lẽ Phó Trì Uyên tưởng mình đang nằm mơ sao?
Cũng đúng, anh uống nhiều như vậy, có lẽ thực sự nghĩ đây là mơ thật.
Theo lời anh nói, dường như đây cũng chẳng phải lần đầu anh mơ thấy cô...
Nghĩ đến đây, Tô Lê không khỏi thấy ngượng ngùng:
"Phó Trì Uyên anh tỉnh lại đi, anh không có nằm mơ đâu."
"Không nằm mơ thì sao em lại bắt tôi tỉnh?"
Phó Trì Uyên vừa nói vừa hôn, chẳng hề lơ là việc xâm chiếm trận địa mới.
Khi cảm nhận được một luồng khí lạnh trước n.g.ự.c, Tô Lê chưa kịp phản ứng đã thấy nơi đó được bao phủ bởi một sự ấm áp nồng nàn.
Tô Lê c.ắ.n c.h.ặ.t môi nhưng vẫn không ngăn nổi sự run rẩy:
"Phó Trì Uyên, anh đúng là đồ tồi..."
Ngoài cửa sổ, một tiếng sấm rền vang khiến Phó Trì Uyên đang suýt chút nữa chìm đắm trong d.ụ.c vọng bỗng bừng tỉnh.
Dù rất muốn nhân cơ hội này mà buông thả bản thân, làm tất cả những gì mình muốn.
Nhưng cuối cùng anh vẫn không dám, anh sợ cô sẽ nổi giận...
Phó Trì Uyên đứng thẳng dậy, nhìn Tô Lê với đôi mắt hơi hoe đỏ trước mặt, anh cúi đầu khẽ hôn lên môi cô...
Vừa hôn, anh vừa đưa tay kéo lại dây áo ngủ cho cô, không để những tà niệm của mình tiếp tục bị trêu chọc đến mức bùng nổ.
Tô Lê bị hôn đến mức choáng váng, trong lúc mơ màng, cô cảm thấy Phó Trì Uyên đang bế mình lên lầu...
Từng bậc cầu thang nối tiếp nhau, anh đi rất chậm như thể chẳng hề vội vã.
Mãi đến khi cánh cửa phòng phía sau đóng sầm lại, Tô Lê mới giật mình tỉnh táo, giọng nói mềm nhũn như muốn tan chảy:
"Đây là đâu?"
"Phòng của tôi."
Phó Trì Uyên thấp giọng nói, rồi lại áp tới hôn thêm lần nữa.
Nhưng Tô Lê đã kịp phản ứng, cô lập tức cuống lên:
"Phó Trì Uyên... Đây không phải là mơ đâu..."
Cảm nhận được sự sợ hãi của cô, Phó Trì Uyên hôn mạnh một cái như để trấn an:
"Tôi biết, tôi tỉnh rồi."
"Tỉnh rồi sao?"
Tô Lê thở phào nhẹ nhõm:
"Vậy anh thả tôi về đi, Phó Tĩnh còn đang đợi tôi..."
"Tại sao lại ở bên nó mà không chịu ở bên tôi?"
Phó Trì Uyên bất mãn nói, anh chẳng thấy việc mình tranh sủng với em gái có vấn đề gì cả.
"Sao mà giống nhau được? Cậu ấy chỉ ôm tôi thôi, còn anh... Anh sẽ ăn thịt tôi mất."
Tô Lê lầm bầm, giọng cứ nhỏ dần rồi mất hút.
Phó Trì Uyên ra vẻ suy tư: "Vậy tôi không ăn thịt em, chỉ ôm em ngủ có được không?"
Hay thật, Tô Lê cạn lời nhìn anh: "Anh nghĩ tôi ngốc đến thế sao?"
"Không hề, Lê Lê của tôi là thông minh nhất."
Khóe môi Phó Trì Uyên khẽ cong lên một nụ cười đầy vẻ nịnh nọt.
"Nịnh hót cũng vô ích thôi."
Tô Lê hừ một tiếng, vẻ mặt vô cùng kiên quyết.
Nhưng rất nhanh sau đó, cô sực nhớ ra một chuyện:
"Chẳng phải anh đi công tác rồi sao? Còn nửa đêm quay về hù dọa người ta nữa. Hay là chuyện đi công tác chỉ là cái cớ?"
Thấy Tô Lê sắp sửa tưởng tượng ra đủ thứ chuyện linh tinh, Phó Trì Uyên khẽ giải thích:
"Bão về nên chuyến bay bị hủy. Tôi không lừa em, cũng không cố ý dọa em đâu...
Sớm biết em ở nhà thì tôi đã về sớm hơn rồi."
Thấy mình đã trách lầm, Tô Lê cũng không nói gì thêm:
"Chuyện anh vừa nãy tưởng là mơ, tôi sẽ không chấp nhặt với anh nữa. Giờ anh tránh ra, để tôi về phòng..."
"Chấp nhặt cũng được... Miễn là em đừng giận." Phó Trì Uyên dịu dàng nói.
"Anh khéo tưởng tượng thật đấy."
Tô Lê đáp, còn muốn cô không giận cơ à.
Phó Trì Uyên cười khẽ, ánh mắt thâm trầm khó đoán:
"Lê Lê, giúp tôi với."
"Giúp... Giúp cái gì?"
Tô Lê hơi sợ không dám hỏi tiếp.
Nghe vậy, Phó Trì Uyên nắm lấy tay cô:
"Có chút khó chịu..."
Tô Lê nghiêng đầu: Không hiểu.
Giây tiếp theo, Phó Trì Uyên lại cúi đầu hôn cô một lần nữa, trong lúc Tô Lê còn đang ngây ngất, anh đã bế thốc cô vào trong phòng tắm...
