Nhiều Chồng Là Phi Pháp? Vậy Tôi Quen 7 Bạn Trai Thì Được Chứ? - Chương 58: Sao Em Lại Sợ Đau Thế Này?

Cập nhật lúc: 05/04/2026 05:00

"Lần đầu tiên anh biết, lá gan nằm ở chỗ này đấy." Lục Lẫm khẽ trêu chọc.

"Em bảo sờ chỗ nào thì là chỗ đó." Tô Lê kiêu kỳ đáp.

Thế nhưng so với khối cơ n.g.ự.c của anh, bàn tay cô quả thực quá nhỏ bé.

Lục Lẫm cũng nhìn bàn tay nhỏ đang đặt trên n.g.ự.c mình, luyến tiếc không muốn dời đi, chỉ đành khàn giọng hỏi:

"Vậy em thấy có nhỏ không?"

"Không nhỏ, to lắm."

Tô Lê vừa nói vừa cố tình nhào nặn khối cơ n.g.ự.c của anh một cái.

Tô Lê vốn định trêu xong là chạy, nhưng cô còn chưa kịp tẩu thoát thành công thì Lục Lẫm đã nhanh tay bế thốc cô lên.

Không đợi Tô Lê kịp phản ứng, vị trí đã thay đổi: Lục Lẫm ngồi ở mép giường, còn Tô Lê thì đối mặt với anh, ngồi cưỡi trên đùi anh...

Tư thế này khiến mặt Tô Lê đỏ bừng lên:

"Anh đừng có giở trò lưu manh."

"Anh đã làm gì đâu mà bảo là giở trò lưu manh?"

Lục Lẫm nói xong, bàn tay to đặt ở thắt lưng cô cố ý dùng lực, ép cô sát vào người mình.

Tô Lê cũng bị dọa cho giật mình, không nhịn được khẽ thốt lên một tiếng, sự mềm mại trước n.g.ự.c gần như chạm sát vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh:

"Anh mà còn làm loạn nữa, lát nữa người chịu khổ chính là anh đấy."

"Sao em biết anh sẽ không thuận nước đẩy thuyền mà làm luôn?" Lục Lẫm hỏi ngược lại.

Về điểm này, Tô Lê lại rất yên tâm, cô cười tươi ghé sát vào anh:

"Anh sẽ không đâu, ở đây anh sẽ không chạm vào em."

"Em nói đúng, anh không nỡ đụng vào em ở nơi này..."

Lục Lẫm thở dài bất lực, sau đó khẽ đặt những nụ hôn vụn vặt lên môi Tô Lê:

"Đợi lần này về..."

Lời còn chưa dứt, Lục Lẫm đột nhiên nghe thấy tiếng động truyền đến từ bên ngoài:

"Lại có người tới!"

"Lại tới nữa sao?"

Tô Lê ngơ ngác: "Vậy... Vậy giờ phải làm sao?"

Lục Lẫm không buông Tô Lê ra, tiếp tục để cô ngồi quay lưng về phía cửa sổ, sau đó kéo khóa kéo sau lưng cô xuống, lớp áo quần buông lơi rủ xuống tận thắt lưng, vừa khéo che đi tư thế ngồi của Tô Lê, khiến người ta không khỏi liên tưởng viển vông.

Tấm lưng trần bị người ta nhìn... Thôi bỏ đi, coi như cho đám rùa rụt cổ kia hưởng chút lợi lộc.

Nhưng nội y của Tô Lê lần này thì không giữ được rồi, dù sao hai người đã "đại chiến" lâu như vậy, sao có thể còn mặc nguyên vẹn được?

Pheromone hương trái cây nồng đậm đến say lòng, đối mặt trực diện với cảnh sắc diễm lệ trước mắt, mặt Lục Lẫm đã đỏ bừng một mảng.

Mặt Tô Lê cũng đỏ như sắp nhỏ ra m.á.u, lần này sự hy sinh của cô thực sự quá lớn rồi...

Lục Lẫm cúi đầu vùi vào hõm cổ cô, Tô Lê bị kích thích khiến cổ vô thức hơi ngửa ra, trong khi tiếng xì xào bàn tán ngoài cửa sổ vẫn không ngừng vang lên...

Khi cảm nhận được một luồng ấm nóng bao vây, Tô Lê kinh ngạc cúi đầu nhìn Lục Lẫm, hoàn toàn không biết cảnh tượng này mang tính thử thách đến nhường nào đối với anh.

Ngoài cửa sổ, vị trí cũ.

"C.h.ế.t tiệt! Vẫn còn làm à?"

"Không ngờ Lâm t.ử mẹ nó lại bền bỉ thế, chẳng lẽ định làm con bé kia mê muội đến thần hồn điên đảo luôn sao?"

"Lại ăn nữa rồi, Lâm t.ử này thật khách sáo, cứ toàn lén lút ăn mảnh sau lưng anh em."

"Chiến sự ác liệt thật đấy..."

"Chịu không nổi, chịu không nổi rồi, tao về trước đây, nhìn được mà không ăn được thế này thì khó chịu c.h.ế.t mất."

...

Đợi đến khi người ngoài cửa đi khuất, Tô Lê với hơi thở không ổn định nhìn về phía Lục Lẫm, đôi mắt ướt át mang theo vẻ phong tình quyến rũ tự nhiên:

"Người đi rồi... Anh, anh đừng hôn nữa."

Lưu luyến buông ra, Lục Lẫm nhìn "tác phẩm" long lanh nước của mình, ngược lại có chút ngượng ngùng:

"Xin lỗi, tại em hấp dẫn quá."

"Anh còn nói nữa!" Tô Lê xấu hổ khôn cùng.

Sờ vào khuôn mặt hơi nóng của mình, Tô Lê sau đó nhẹ giọng nói:

"Thời tiết ở đây nóng quá, anh có quần áo thay không? Em muốn đi tắm một chút."

"Có chiếc áo phông."

Thực ra Lục Lẫm toàn mặc áo ba lỗ, nhưng nếu chiếc áo ba lỗ của anh mặc trên người Tô Lê, anh cảm thấy đêm nay mình đừng hòng ngủ được.

Nghe vậy, Tô Lê khẽ ừ một tiếng:

"Vậy anh đi lấy quần áo đi, em đi tắm đây."

Lục Lẫm: "Đừng nói chuyện, hiện tại mỗi nhịp thở của em đều là đang mời gọi anh đấy."

"... Vậy nếu em không thở thì cái mạng nhỏ này coi như xong đời." Tô Lê hậm hực nói.

"Cũng đúng..."

Lục Lẫm bật cười, lập tức đặt một nụ hôn lên làn da trắng ngần của cô:

"Đi tắm đi, anh lấy quần áo cho."

"Lại chiếm tiện nghi của em."

Tô Lê giận dỗi hừ một tiếng, sau đó che chắn cơ thể, vơ lấy quần áo trên người chạy biến vào phòng tắm.

Khi Tô Lê đang tắm được một nửa, tiếng gõ cửa vang lên:

"Quần áo anh treo ở tay nắm cửa nhé."

"Em biết rồi."

Tô Lê đáp một tiếng, tiếp tục tắm thêm một lát.

Đợi đến khi lau khô người, cô mới mở cửa lấy quần áo ở tay nắm cửa vào.

Đó chỉ là một chiếc áo phông trắng bình thường, thậm chí vì là size của Lục Lẫm nên trông vô cùng rộng.

Tô Lê vốn mảnh mai, sự chênh lệch thể hình với Lục Lẫm khiến chiếc áo phông này mang lại một cảm giác đầy cấm kỵ.

Để tránh việc đêm nay "súng cướp cò", Tô Lê mặc lại nội y cẩn thận rồi mới khoác chiếc áo phông rộng thùng thình lên.

Chiếc áo rất dài, che đến tận đùi cô, sau khi xác nhận không có gì sơ hở, Tô Lê mới mở cửa phòng tắm bước ra...

Do vẫn không có dép đi trong nhà, Tô Lê không dám bước ra ngoài mà đứng ở cửa nhìn Lục Lẫm cách đó không xa, dang tay về phía anh.

Khi thấy Tô Lê mặc chiếc áo phông của mình, Lục Lẫm vô thức nhìn sang chỗ khác, nhưng vẫn không nhịn được mà liếc nhìn thêm lần nữa.

Thấy cô dang tay đòi ôm, Lục Lẫm sải bước đi tới.

Bế bổng cô đặt ngồi lên cánh tay mình, Lục Lẫm ngửi thấy toàn là hương trái cây thuộc về Tô Lê.

Ngọt, ngọt đến mê người, y hệt như con người cô vậy.

Tô Lê ngồi trên cánh tay anh, cúi đầu chạm vào ánh mắt anh, nhìn thấy rõ ràng sự chiếm hữu mãnh liệt trong đôi mắt ấy.

Giây tiếp theo, Tô Lê hơi cúi người, khẽ hôn lên môi anh...

"Đã bảo đừng có trêu anh mà."

Lục Lẫm bất lực thở dài, xoay người ép cô vào tường.

Tô Lê c.ắ.n nhẹ vào môi anh:

"Anh hôn em bao nhiêu lần rồi, em hôn anh một lần thì đã sao?"

"Không sao cả, chỉ sợ anh không tự kiềm chế được tay mình thôi." Lục Lẫm đáp.

Chuyện này cần sự tập trung toàn tâm toàn ý, rõ ràng hiện tại không phải thời điểm thích hợp.

Đợi nhiệm vụ kết thúc, anh sẽ đi tìm cô...

Thật ra nhiệm vụ lần này vốn không nên rơi xuống đầu anh, loại nhiệm vụ này thường do cảnh sát phòng chống ma túy chuyên trách đảm nhận, nhưng lần này quả thực có nguyên do riêng.

Nếu không, anh cũng sẽ không được giao trọng trách lúc lâm nguy thế này.

Nhưng may mắn là, đã vượt qua được khoảng thời gian khó khăn nhất, lần tới là có thể cất lưới...

Lưng tựa vào bức tường lạnh lẽo, Tô Lê ngồi trên cánh tay Lục Lẫm, hai tay chỉ có thể bám c.h.ặ.t lấy anh.

Sự quấn quýt nơi đầu môi mang theo vẻ ám muội quyến rũ, Tô Lê không biết mình "hư" đến mức nào khi khiến Lục Lẫm luôn không tự chủ được mà hết lần này đến lần khác lật đổ ý định của chính mình.

Anh biết lúc này không nên động lòng, nhưng cô lại chủ động hôn anh.

Anh biết đêm nay nên nghỉ ngơi sớm để sáng mai tìm cơ hội đưa Tô Lê đi, nhưng cô lại chủ động hôn đấy!

Bản năng của anh vốn không tồn tại hai chữ từ chối đối với cô.

Đến khi vất vả lắm mới khắc chế được, Lục Lẫm ép mình chuyển mục tiêu, nụ hôn rơi xuống xương quai xanh của cô, khẽ gặm nhấm mút nhẹ.

Cảm giác tê dại lan tỏa từ xương quai xanh, Tô Lê ôm c.h.ặ.t lấy cái đầu lớn của anh:

"Mệt quá, em muốn về giường ngủ đây..."

Giọng nói mềm mại yếu ớt mang theo vẻ trêu người ngọt lịm, Lục Lẫm chỉ cảm thấy khí huyết lập tức dâng trào, anh c.ắ.n mạnh một cái lên xương quai xanh của cô.

Tô Lê kêu lên một tiếng: "Anh làm em đau đấy."

"Em xem em kìa, sao lại sợ đau thế này?" Lục Lẫm khẽ cười một tiếng.

"Anh không sợ đau thì để em c.ắ.n một cái xem?" Tô Lê hừ nhẹ một tiếng nói.

Lục Lẫm ngẩng đầu lên, khẽ chạm vào ch.óp mũi cô: "Được thôi, chỉ sợ em đau răng thôi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.