Nhiều Chồng Là Phi Pháp? Vậy Tôi Quen 7 Bạn Trai Thì Được Chứ? - Chương 97: Em Eo Mềm Hay Không, Thì Có Liên Quan Gì Đến Anh?
Cập nhật lúc: 06/04/2026 08:02
"Quả thực là không bị thương."
Phó Trì Uyên cuối cùng cũng lên tiếng, giọng điệu đã dịu đi vài phần, nhưng vẫn không chịu buông tay.
"Lần sau đừng lấy chuyện này ra lừa người nữa."
Gò má Tô Lê hơi nóng lên, giọng nói mang theo chút bướng bỉnh:
"Ai lừa người chứ, em chỉ là..."
Lời còn chưa dứt, Phó Trì Uyên đã nhẹ nhàng nắn bóp cổ chân cô.
"Chỉ là cái gì?"
Phó Trì Uyên ngước mắt, nhìn cô bằng ánh mắt rực cháy.
"Chỉ là muốn để anh phải lo lắng sao?"
"Anh bớt tự luyến đi."
Tô Lê hậm hực nói, nhưng chuyện về hệ thống lậu lại không thể tiết lộ, đành phải dùng sức rút chân ra.
"Anh mau buông em ra!"
"Không phải anh thì còn ai vào đây nữa?"
Phó Trì Uyên vân vê cổ chân cô.
"Ở đây em còn nhắm trúng ai nữa rồi?"
Tô Lê cạn lời, vung tay vỗ thẳng vào bàn tay lớn của anh, kết quả của việc ra tay quá mạnh chính là... Anh chẳng hề hấn gì, còn cô thì đau.
Thấy cô nhíu mày, Phó Trì Uyên liền biết cô tự làm mình đau rồi.
Vừa buông cổ chân cô ra, Phó Trì Uyên vừa khẽ nói:
"Đã biết da thịt mình non mềm, đ.á.n.h anh thì chỉ có em là người chịu đau thôi."
"Ai bảo anh da dày thịt béo làm gì."
Tô Lê lập tức thu chân về, nhanh ch.óng rụt vào dưới ghế ngồi.
Đầu ngón tay khẽ mơn trớn, Phó Trì Uyên có chút tham luyến hơi ấm vừa rồi, mùi hương trái cây quen thuộc kia lại càng ngọt ngào đầy mê hoặc:
"Nhảy rất đẹp, eo... Rất mềm."
"Trọng điểm của anh đúng là lạ lùng thật đấy, hơn nữa em eo mềm hay không thì có liên quan gì đến anh?"
Tô Lê cứng giọng.
Thấy cô sắp biến thành chú mèo nhỏ nhe nanh múa vuốt, Phó Trì Uyên trực tiếp bế thốc cô đặt lên đùi mình.
Tô Lê cũng không ngờ anh lại đường đột như vậy, nhất thời không kịp phản ứng đã bị anh bế ngồi lên đùi, lập tức tức nổ phổi.
Nhưng lần này cô muốn chạy cũng không chạy nổi, bàn tay lớn nơi thắt lưng đã siết c.h.ặ.t lấy cô.
"Phó Trì Uyên, anh không thể bất chấp lý lẽ như vậy được."
Tô Lê thực sự nổi giận.
"Anh sai rồi Lê Lê..."
Phó Trì Uyên cúi đầu tựa vào hõm vai cô.
"Anh hối hận rồi..."
"Anh hối hận là chuyện của anh, dù sao ở chỗ em không có chuyện anh muốn đến thì đến, muốn đi thì đi đâu."
Tô Lê thẳng thừng đáp.
Sự vùng vẫy của Tô Lê khiến Phó Trì Uyên có chút khổ sở không nói nên lời:
"Đừng động đậy."
Nghe thấy giọng anh có gì đó không ổn, trực giác mách bảo khiến Tô Lê không dám cử động nữa:
"Anh đừng có giở trò lưu manh."
"Nếu không muốn ngày mai không tham gia thi đấu được thì ngoan một chút đi."
Phó Trì Uyên trầm giọng nói.
"Anh đe dọa em đấy à?" Tô Lê bất bình.
"Anh chỉ đang tường thuật sự thật thôi, đừng quậy nữa, để anh ôm một lát." Phó Trì Uyên nói.
Tô Lê cũng chẳng thể cứng đối cứng mà quậy tiếp, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn ngồi im, không động đậy nhưng cũng chẳng thèm nói chuyện với anh.
Hai người cứ thế yên lặng ngồi trong xe, nguồn nhiệt nơi bờ vai khiến Tô Lê khó lòng phớt lờ, cộng thêm pheromone trên người anh không ngừng khiêu khích, Tô Lê cũng cảm thấy không khí dường như nóng lên vài phần.
"Nóng quá, chỉnh điều hòa thấp xuống chút đi."
Tô Lê không nhịn được lên tiếng.
Nghe vậy, Phó Trì Uyên mở mắt ra, liền nhìn thấy gương mặt nhỏ nhắn của Tô Lê đang ửng hồng.
Phó Trì Uyên đưa tay nhấn nút bên cạnh, một lát sau, hơi lạnh trong không gian tỏa ra nhiều hơn, Tô Lê cũng cảm thấy bớt nóng hẳn.
"Phó Trì Uyên." Tô Lê đột ngột gọi.
"Ơi?" Phó Trì Uyên khẽ đáp.
Tô Lê: "Đã bắt đầu giả vờ không quen thì hãy giả vờ cho đến cùng đi, đừng có giữa chừng lại làm như thân thiết với em lắm vậy."
Nghe xong, Phó Trì Uyên khẽ hít hà mùi hương pheromone nơi cổ cô, đôi môi mỏng khẽ mở, hơi nóng phả vào tai cô:
"Anh sai rồi Lê Lê... Tha lỗi cho anh có được không?"
"Không được, làm việc gì cũng phải có đầu có đuôi chứ." Tô Lê đáp.
Phó Trì Uyên bất lực thở dài, mèo nhỏ nhà mình xem ra hơi bướng bỉnh rồi.
Nhưng Tô Lê rất nhanh đã nghĩ đến ả Đường Lê kia, liền ra vẻ tò mò hỏi:
"Em nghe nói trên đời này có không ít người có gương mặt giống nhau, anh đã bao giờ gặp ai giống em chưa?"
"Anh không chơi trò thế thân." Phó Trì Uyên khẳng định.
Tô Lê: "Vậy nếu em thực sự không thèm để ý đến anh nữa, rồi anh lại thấy ai đó trông rất giống em, liệu anh có nhịn nổi không?"
"Trong mắt em, anh là hạng người dễ bị d.ụ.c vọng che mắt thế sao?"
Phó Trì Uyên nói rồi hậm hực c.ắ.n nhẹ một cái lên môi Tô Lê.
"Nói chuyện thì cứ nói đi, đừng có chiếm tiện nghi của em." Tô Lê bịt miệng, lý nhí nói.
Nhưng giây tiếp theo, tay Tô Lê đã bị kéo ra, nụ hôn của Phó Trì Uyên nối gót rơi xuống.
Mang theo vài phần vội vã, vừa mới ngậm lấy đôi môi mềm mại kia, Phó Trì Uyên đã không kìm lòng được mà tiến sâu vào trong...
Anh tham lam chắt chiu sự ngọt ngào thuộc về riêng cô, từng chút một, nuốt trọn mọi lời phản kháng định thốt ra của cô vào bụng.
Nỗi nhớ nhung bị kìm nén bấy lâu nay giống như những đợt sóng dữ dội nhấn chìm anh, chỉ hôn thôi dường như càng lúc càng không đủ thỏa mãn.
Nhưng anh không dám làm gì thêm, sợ cô giận, sợ cô không thèm nhìn mặt mình nữa.
Chưa bao giờ anh nghĩ rằng có một ngày mình lại phải sợ hãi đủ điều như thế này.
Khi cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c thắt lại, Tô Lê khẽ hừ một tiếng, những lời định nói ra lại một lần nữa bị anh nuốt sạch.
Bàn tay lớn của người đàn ông nhẹ nhàng vân vê, từng chút một trêu đùa đôi thỏ tuyết đáng thương, lúc quá đáng còn nhẹ nhàng vê nhẹ trên đỉnh đầu chúng.
Cảm giác tê dại kỳ lạ không ngừng lan tỏa, Tô Lê mở to đôi mắt đã phủ đầy một tầng sương nước, sự trêu chọc nơi đầu môi khiến mọi âm thanh của cô đều bị anh từng bước tước đoạt.
Đến khi vất vả lắm mới đẩy được anh ra, hơi thở của Tô Lê đã mang theo tiếng thở dốc:
"Phó Trì Uyên... Anh đủ rồi đấy..."
"Ừ..."
Phó Trì Uyên lưu luyến buông tay, mất một lúc lâu mới điều chỉnh lại nhịp thở, khàn giọng nói:
"Để anh giúp em chỉnh lại quần áo."
Mượn cớ chỉnh đồ, Phó Trì Uyên dây dưa hồi lâu, cuối cùng vẫn là Tô Lê đẩy tay anh ra, ba chân bốn cẳng tự mình sửa sang lại.
Thấy Tô Lê nhìn mình với vẻ phòng bị, Phó Trì Uyên khẽ hắng giọng:
"Em yên tâm, ngày mai anh nhất định sẽ giả vờ không quen, không để ai phải hiểu lầm về em đâu."
Dù sao Phó thị cũng là đơn vị đồng tổ chức, nếu anh và Tô Lê đi quá gần nhau quả thực sẽ khiến người ta dị nghị.
Trông thấy Mạnh Nguyệt Quân từ cửa bước ra, Tô Lê vốn tưởng cô ấy đã về rồi liền vội vàng nói:
"Người em đợi ra rồi, anh tự về đi."
Nói xong, Tô Lê ngồi lại vị trí cũ trước, sau đó mới mở cửa xe...
Còn Phó Trì Uyên? Anh lấy tư cách gì mà ngăn cản cô chứ, nói thêm câu nữa e là đến cơ hội được "húp nước xáo" cô cũng không cho luôn.
Nhìn thấy Tô Lê bước xuống từ chiếc xe sang kéo dài đó, Mạnh Nguyệt Quân hơi nheo mắt lại, đợi Tô Lê lại gần, cô nghi hoặc hỏi:
"Nếu tôi nhớ không lầm thì chiếc xe đó hình như là của... Vị Phó tổng kia?"
“Phải đấy, tôi đợi cô nửa ngày trời rồi, chẳng lẽ không cho tôi lên xe người ta nghỉ ngơi một lát sao?”
Tô Lê nói xong với vẻ lý thẳng khí hùng, rồi lập tức đ.á.n.h trống lảng.
“Sao cô ở trong đó lâu vậy mới ra?”
Nghe vậy, Mạnh Nguyệt Quân cũng không để tâm, trực tiếp nói:
"Tôi không thấy cô ở đằng kia, cứ tưởng cô về rồi nên nán lại xem những người khác thử sân khấu một chút."
Đợi về đến khách sạn không lâu, Tô Lê đã nhận được lời mời đi ăn tối từ Phó Trì Uyên.
Tuy nhiên, trước lời mời này, Tô Lê đã thẳng thừng từ chối.
Giải quyết xong bữa trưa tại nhà hàng khách sạn, Tô Lê về phòng ngủ trưa một lát, khi tỉnh dậy cô tập vài động tác cơ bản để đảm bảo trạng thái tốt nhất cho cuộc thi ngày mai.
Đang lúc tập giãn cơ, chiếc điện thoại đặt bên cạnh bỗng sáng lên.
Phó Trì Uyên: [Hình ảnh.]
Phó Trì Uyên: [Bể bơi rất rộng, hoàng hôn buổi chiều tà lên hình chắc chắn sẽ rất đẹp.]
Tô Lê: [Em có biết bơi đâu.]
Phó Trì Uyên: [Ngâm mình một chút cũng rất giải tỏa áp lực, còn có thể ngắm cảnh qua cửa sổ sát đất, sẵn tiện dùng bữa tối luôn.]
Phải thừa nhận rằng, Tô Lê đã bị nói đến mức có chút động lòng...
Cộng thêm việc buổi trưa lúc đến nhà hàng lại bị Đường Lê rình rập, ban đầu Tô Lê định buổi tối sẽ ăn trong phòng, giờ đổi sang một căn phòng khác để ăn thì cũng không phải là không thể.
Tô Lê: [Vậy được rồi, lát nữa em qua.]
