Nhiều Chồng Là Phi Pháp? Vậy Tôi Quen 7 Bạn Trai Thì Được Chứ? - Chương 99: Phó Tiên Sinh, Phải Chịu Đựng Cho Tốt Nhé
Cập nhật lúc: 06/04/2026 08:02
Nước bể tức thì tràn qua cả hai, Tô Lê giật mình khẽ thốt lên một tiếng, theo bản năng vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy cổ anh.
Dưới làn nước, ánh sáng trở nên m.ô.n.g lung, cả người cô chỉ có thể dán c.h.ặ.t vào khuôn n.g.ự.c nóng bỏng của anh.
Phó Trì Uyên siết c.h.ặ.t lấy eo cô, lòng bàn tay vừa khéo đặt ngay chỗ khoét eo thanh mảnh, đầu ngón tay chạm vào làn da mịn màng ấm nóng khiến hơi thở anh chợt trĩu nặng.
Giây tiếp theo, anh hơi cúi người, đặt lên môi cô một nụ hôn.
Khoảnh khắc đôi môi chạm nhau, Tô Lê bỗng thấy rụng rời, cái nóng rực nơi đầu môi làm trái tim cô không khỏi run rẩy.
Không giống với sự cường thế và vội vã khi ở trên bờ, Phó Trì Uyên hôn rất chậm, rất khẽ, mang theo tất cả sự dịu dàng chỉ dành riêng cho cô.
Bộ đồ bơi màu trắng kem dập dềnh nhẹ nhàng trong nước, những sợi dây đan chéo sau lưng hơi căng lên theo nhịp run rẩy vô thức của cô, phác họa nên đường cong thanh tú, mỹ miều nơi tấm lưng trần.
Tô Lê bị hôn đến mức đầu óc mụ mị, chỉ có thể để mặc anh ôm lấy, nhẹ nhàng đung đưa theo những gợn sóng lăn tăn.
Mãi đến khi sắp không thở nổi, Phó Trì Uyên mới đưa cô từ từ ngoi lên, nhưng đôi môi vẫn chẳng hề rời xa, cứ thế hôn dài từ dưới nước lên đến mặt nước.
Những giọt nước men theo gò má, cằm của cả hai trượt xuống, rơi tõm vào bể bơi, tan ra thành từng vòng sóng đầy ám muội.
Khi cuối cùng cũng được buông ra, Tô Lê hổn hển nói: "Anh đừng có làm càn..."
Nghe vậy, Phó Trì Uyên tì trán mình vào trán cô, hơi thở nóng rực, sắc tối trong đáy mắt sâu thẳm như đại dương, giọng nói khàn đặc đến đáng sợ:
"Đừng sợ, anh không làm gì đâu..."
Phải một lúc lâu sau, Phó Trì Uyên mới điều chỉnh lại được trạng thái của mình, anh lấy điện thoại bên cạnh gửi tin nhắn cho thư ký Lưu, bảo anh ta mang bữa tối lên.
Vừa rồi ở dưới nước bị hôn đến mức suýt chút nữa là nghẹt thở nên Tô Lê không muốn nghịch nước nữa, khổ nỗi Phó Trì Uyên vẫn chưa ngắm đủ dáng vẻ cô mặc đồ bơi.
Vì không có đồ để thay bộ đồ bơi ra, Tô Lê đành phải mặc thêm đồ bên ngoài.
Suy đi tính lại, cô lục lọi trong tủ quần áo của Phó Trì Uyên một chiếc áo sơ mi để mặc khoác ngoài, chiều dài của nó đủ để cô khỏi cần mặc thêm quần.
Nhìn Tô Lê bên trong mặc đồ bơi, bên ngoài khoác chiếc áo sơ mi trắng của mình, Phó Trì Uyên cảm thấy hơi đau đầu, anh đúng là tự chuốc khổ vào thân mà...
"Là anh không cho em thay đồ đấy nhé, Phó tiên sinh, phải chịu đựng cho tốt vào."
Tô Lê nhìn anh cười xấu xa, ánh mắt còn cố tình liếc xuống phía dưới của anh một cái.
Đợi đến khi Phó Trì Uyên đi thay bộ đồ ướt ra thì thư ký Lưu cũng đã chuẩn bị xong bữa tối và mang tới.
"Cân nhắc việc Tô tiểu thư ngày mai còn phải thi đấu nên tôi không lấy rượu, chỉ chuẩn bị nước trái cây thôi ạ."
Thư ký Lưu khẽ giải thích khi đẩy xe thức ăn vào.
"Cảm ơn thư ký Lưu."
Tô Lê dịu dàng nói lời cảm ơn.
Thư ký Lưu: "Không có gì đâu ạ, nếu Tô tiểu thư có nhu cầu gì thì cứ bảo tôi nhé."
Sau khi thư ký Lưu rời đi, Tô Lê ngồi vào ghế, bắt đầu thưởng thức miếng bít tết vừa ra lò còn nghi ngút khói.
Thành ra khi Phó Trì Uyên bước tới, thứ anh nhìn thấy là một Tô Lê đang ăn đến mức mắt sáng rực lên, hai cái má hơi phồng ra trông như một chú thỏ nhỏ đáng yêu.
"Ngon đến thế sao?"
Nhìn cô ăn, tâm trạng Phó Trì Uyên cũng tốt lên vài phần.
Nghe vậy, Tô Lê nhìn về phía Phó Trì Uyên đang đi tới, rồi cô chợt nhận ra người đàn ông này thật là tâm cơ.
Anh cố tình mặc một chiếc áo sơ mi y hệt chiếc trên người cô, lại còn khéo léo cởi bỏ vài chiếc cúc ở cổ áo, tạo thành hình chữ V sâu hun hút...
"Cái kính này của anh cứ như đạo cụ ấy nhỉ, lúc thì đeo lúc thì không."
Tô Lê c.ắ.n một miếng bít tết trên nĩa rồi nói.
"Vốn dĩ là đạo cụ mà, dùng quen thôi."
Phó Trì Uyên không bị cận thị nên nhu cầu dùng kính không cao.
Chưa đợi Tô Lê kịp ăn miếng bít tết trên nĩa, Phó Trì Uyên đã cúi đầu ngậm lấy rồi chiếm lấy nó...
"Phó tiên sinh, em phát hiện anh rất thích tranh ăn với em nhé?"
Tô Lê một tay chống cằm, nhìn anh đầy ẩn ý.
"Nếu 'mồi' đó là em, thì anh còn rất giữ miếng nữa đấy." Phó Trì Uyên đáp.
Nghe vậy, Tô Lê cũng bật cười, cố tình đẩy phần bít tết của anh về phía trước:
"Vậy thì anh ăn nhiều vào, ăn no rồi thì đừng có tranh nữa."
Phó Trì Uyên không nói gì thêm, cúi đầu bắt đầu dùng bữa tối của mình.
Một lát sau, anh mới mở lời hỏi:
"Lục Lẫm... Nghe nói dạo này cậu ta không về đơn vị."
"Vâng."
Tô Lê khẽ đáp một tiếng.
"Anh ấy khá bận, nhưng cụ thể thế nào thì em không rõ, em không can thiệp vào mấy chuyện đó."
"Em nói xem, nếu anh ngả bài với cậu ta, liệu cậu ta có chấp nhận chia sẻ em với người khác không?"
Phó Trì Uyên cố ý hỏi.
"Anh không định dựa vào chiêu này để đuổi hết những người khác đi, rồi một mình chiếm hữu em đấy chứ?"
Tô Lê nghi hoặc nhìn anh, chuyện này đúng là anh có thể làm ra được thật.
Phó Trì Uyên không phủ nhận:
"Dục vọng chiếm hữu của Alpha rất mạnh, điểm này chắc em phải hiểu rõ chứ."
"Vậy anh đã bao giờ nghĩ rằng, bên cạnh em có lẽ... Không chỉ có mỗi một mình Lục Lẫm không?" Tô Lê khẽ nói.
Nghe vậy, động tác trên tay Phó Trì Uyên khựng lại, anh ngước mắt nhìn cô:
"Vì không muốn em nổi giận nên anh đã không cho người đi điều tra...
Thế nên Lê Lê, bên cạnh em rốt cuộc còn bao nhiêu Alpha nữa?"
Nhìn Phó Trì Uyên trước mặt, khóe môi Tô Lê khẽ cong lên:
"Lục Lẫm, Giang Ngạn Từ, còn có Mộ Thanh Hòa nữa...
Nhưng nói một cách khắt khe thì phải tính thêm cả Hoắc Tư Minh."
"Nhà họ Lục, nhà họ Mộ, nhà họ Hoắc... Ngoại trừ cái anh Giang Ngạn Từ kia tôi chưa rõ lắm ra thì Tô tiểu thư này, em đúng là biết thu hút người khác thật đấy."
Phó Trì Uyên có chút bất lực, có chút chua xót, nhưng cũng nhận ra bản thân không còn phẫn nộ như trước nữa.
Có lẽ là vì đã có chuẩn bị tâm lý từ trước rồi chăng?
"Thế thì em biết làm sao được, cũng đâu phải em chủ động đi trêu chọc họ đâu, là họ tự tìm đến em đấy chứ."
Tô Lê tỏ vẻ vô tội.
Phó Trì Uyên: "Đã 'làm' hết chưa?"
"..." Đối mặt với câu hỏi trực diện của Phó Trì Uyên, Tô Lê có chút đỡ không nổi, tai đỏ ửng lên:
"Anh nói năng không thể uyển chuyển hơn được sao?"
"Xem ra là chưa rồi."
Phó Trì Uyên biết mình là người đàn ông đầu tiên của Tô Lê, nghĩ vậy trong lòng cũng thấy dễ chịu hơn hẳn.
"Lục Lẫm chắc là làm rồi."
"Anh giỏi thế thì đi làm thám t.ử luôn đi, làm tổng tài đúng là phí hoài tài năng."
Tô Lê lầm bầm nhỏ nhẹ.
Phó Trì Uyên vẫn không chịu từ bỏ chủ đề này:
"Những người khác đã làm chưa?"
"Chưa có."
Tô Lê hậm hực nói: "Em đâu có giống các anh, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến mấy chuyện đó..."
Phó Trì Uyên: "Không phải là nghiện, vậy tại sao lại phải tìm nhiều bạn trai như thế?"
"Thì anh cứ coi như em là người giàu lòng bác ái đi."
Tô Lê thực sự không thể giải thích nổi, vì với cái thân hình nhỏ bé này, cô thực sự không gánh nổi nhiều người như vậy đâu.
Nhận ra Tô Lê đang nói dối, nhưng Phó Trì Uyên không chọn cách ép hỏi:
"Vậy đợi khi nào em muốn nói thì hãy cho anh biết."
Tô Lê vốn đã chuẩn bị tinh thần cho việc Phó Trì Uyên sẽ truy hỏi đến cùng, không ngờ anh nói không hỏi là không hỏi nữa, trong lòng cũng thấy ấm áp đôi chút.
Nhưng sự ấm áp đó cũng chỉ là nhất thời, vì ngay giây sau Phó Trì Uyên đã hỏi một câu khiến Tô Lê chỉ muốn cào anh một cái:
"Hai chúng ta ai làm em thấy sướng hơn?"
Mặt Tô Lê đỏ bừng cả mảng: "Đều là gà mờ cả, còn bày đặt phân cao thấp làm gì?"
"Cậu ta nhìn qua là biết chỉ có sức trâu chứ chẳng có kỹ thuật gì rồi." Phó Trì Uyên nhận xét.
Tô Lê khẽ lầm bầm:
"Nói như thể anh đây thân kinh bách chiến lắm không bằng."
"Dù sao cũng mạnh hơn cậu ta chứ?" Phó Trì Uyên tự tin.
"Chẳng biết anh lấy đâu ra cái sự tự tin đó nữa." Tô Lê bĩu môi.
Phó Trì Uyên không nói gì thêm: "Vậy cậu ta có biết chuyện của chúng ta không?"
"Vâng, anh trai của Lục Lẫm đã nói hết cho anh ấy biết rồi."
Tô Lê vừa ăn vừa đáp.
Phó Trì Uyên: "Lục Trình hành động cũng nhanh đấy."
