Nhìn Thấy Bình Luận Của Khán Giả, Đại Tiểu Thư Vạch Mặt Trà Xanh - Chương 10
Cập nhật lúc: 23/06/2026 09:03
Cô từng gài bẫy Tạ Phược Vinh, nhưng chưa hề gây ra bất kỳ tổn hại thực tế nào cho anh ta cả. Nói đi cũng phải nói lại, trong ván cờ này suy cho cùng người thua cuộc vẫn là cô. Thái độ của Tạ Phược Vinh ngày hôm nay cô cũng đã tận mắt chứng kiến rồi, anh ta là không chấp nhặt. Nhưng cái sự không chấp nhặt này, rốt cuộc là sự bao dung của một người anh trai đối với em gái, hay là sự bận tâm của kẻ chiến thắng đối với kẻ bại trận dưới tay mình đây? Tạ Hàm Sương không cách nào cảm nhận được, cô cũng chẳng phải con sán trong bụng Tạ Phược Vinh, càng không biết phép thuật đọc tâm gì cả.
Tạ Phược Vinh: 【 Ăn chực. 】
Hai chữ vô cùng đường hoàng, lý thẳng khí tráng gửi tới khiến Tạ Hàm Sương phải nhướng hai hàng lông mày lên. Cái tình huống gì thế này, ăn chực á? Anh ta mà lại thiếu cơm ăn chắc?? Anh ta rốt cuộc là đang bày ra cái trò trống gì vậy không biết.
Bất đắc dĩ, Tạ Hàm Sương đành phải cầm điện thoại đi xuống lầu, từng bước đi về phía nhà ăn.
"Lát nữa Tạ Phược Vinh sẽ qua đây, làm thêm hai món anh ta thích ăn nhé." Tạ Hàm Sương đứng ở nhà ăn, nói với người đầu bếp vừa mới lau tay bước ra ngoài.
"Vâng được thưa tiểu thư, cô có thể cho chúng tôi biết cậu chủ Tạ thích ăn trường phái ẩm thực nào, có loại nguyên liệu nào không ăn được hay khẩu vị yêu thích cụ thể không ạ?" Người đầu bếp nhận lệnh, để tránh làm sai liền vội vàng hỏi han kỹ lưỡng.
"Anh ta không ăn các loại rau quả thuộc họ nhà dưa, dưa leo, mướp đắng các thứ đều tuyệt đối không đụng đũa."
"Cứ làm bừa đi." Tạ Hàm Sương suy nghĩ một chút rồi nói.
Sự hiểu biết của cô đối với Tạ Phược Vinh, nói ít thì không ít mà nói nhiều cũng chẳng nhiều, cô chỉ nhớ kỹ một vài thứ mà anh ta ghét, chứ hoàn toàn không biết anh ta thích cái gì. Đặc biệt là cô nhớ rất rõ anh ta ghét nhất là kẻ phản bội lại công ty, thế mà cô lại chính là kẻ đã phản bội.
Khoan đã... Tạ Phược Vinh nên không phải là tới đây để tìm cô gây phiền phức đấy chứ? Ban ngày ở công ty anh ta sợ lời ra tiếng vào lọt đến tai người khác nên mới nhẫn nhịn không nói. Bây giờ vừa mới tan làm một cái là lập tức sát khí đằng đằng g.i.ế.c tới tận khu Tây Viên này của cô, nếu không phải tới để hỏi tội thì còn có thể là tới làm cái gì nữa đây?!
Tạ Hàm Sương vỗ mạnh một cái vào đầu mình, đúng là hỏng bét rồi. Hay là cô tạm thời rời khỏi nơi này đi, nhưng mà... tại sao cô lại phải sợ, phải trốn tránh chứ. Cô mới là chân thiên kim, còn anh ta Tạ Phược Vinh suy cho cùng cũng chỉ là một đứa con nuôi mà thôi!!
"Vâng thưa tiểu thư, vậy làm một món thịt bò xào thì là với một món đậu phụ Ma Bà được không ạ?" Đầu bếp hỏi, đồng thời rút b.út ra chuẩn bị ghi chép lại.
"Không cần thiết, cứ làm món dưa leo xào thanh đạm với mướp đắng xào thanh đạm cho tôi!" Tạ Hàm Sương xua xua tay ra lệnh.
"Vâng... vâng thưa tiểu thư." Đầu bếp khựng lại một chút, vội vàng đáp ứng. Suýt chút nữa thì quên mất mối quan hệ giữa tiểu thư Tạ và cậu chủ Tạ hiện tại đang không được tốt đẹp cho lắm, tiểu thư đã đặc biệt nhấn mạnh những thứ cậu chủ không thích ăn rồi lại còn bảo làm bừa đi, vậy thì khẳng định là cứ chọn bừa trong số các loại rau quả thuộc họ nhà dưa mà làm rồi. Đáng ra món anh ta phải trả lời lúc nãy nên là: bí đao xào, mướp xào, mướp đắng xào và dưa leo xào mới đúng!! Chứ tuyệt đối không phải mấy cái món thịt bò với đậu phụ gì kia!
Dặn xong, Tạ Hàm Sương quay người rời khỏi nhà ăn, đi tới bên cạnh sofa phòng khách, ngồi phịch một cái xuống vị trí đối diện thẳng với cửa chính ra vào, cô cứ ngồi ngay tại đây mà chờ đợi anh ta. Cô muốn xem xem Tạ Phược Vinh rốt cuộc là muốn tới đây tìm cái loại phiền phức gì. Còn bày đặt cái trò vừa đ.ấ.m vừa xoa nữa chứ. Cầm 10 triệu tệ ra để sỉ nhục cô đấy à! Thật sự tưởng cô thiếu thốn cái khoản 10 triệu tệ đó chắc.
Tạ Hàm Sương ấn vào mục lịch sử trò chuyện với Tạ Phược Vinh, nhìn chằm chằm vào ba chữ "Đã nhận tiền" mà trong lòng đau đớn khôn nguôi. Khốn kiếp thật, nếu không phải vì nguồn vốn hiện tại đang bị đóng băng thì cô thèm vào nhận cái khoản 10 triệu tệ này của anh ta nhé! Cái đồ 10 triệu tệ thối tha!!
【 Đại tiểu thư đang làm cái trò gì thế kia. 】
【 10 triệu tệ làm gì đắc tội cô ấy à, mắc gì lại đi mắng 10 triệu tệ dữ vậy. 】
【 Chịu c.h.ế.t thôi, vừa mới chuyển góc nhìn qua một cái là đã thấy cô ấy bày ra cái bộ dạng này rồi. 】
Ánh mắt Tạ Hàm Sương đang nhìn chăm chằm về phía cửa chính ra vào, đột nhiên, trước mắt lại bắt đầu trôi qua từng dòng chữ lướt của bình luận trực tuyến.
Những "dòng chữ" này đang lướt đi trên không trung, giống hệt như những dòng bình luận trực tuyến chạy trên màn hình khi xem phim truyền hình.
Trong lòng Tạ Hàm Sương dấy lên sóng gió ngập trời, nhưng lúc này, cô vẫn cố sống c.h.ế.t đè nén sự chấn động tột cùng ấy xuống, ép bản thân phải giữ vẻ bình tĩnh.
Chuyện này là thế nào? Tại sao những người này lại có thể đọc được suy nghĩ trong lòng cô? Cô rõ ràng chỉ thầm mắng thầm trong lòng, làm sao bọn họ biết được?
Sắc mặt Tạ Hàm Sương lúc này trông không được tốt cho lắm, đôi lông mày hạ thấp che khuất ánh mắt, giữa trán không tự chủ được mà nhuốm chút tức giận.
Đúng lúc này, bên ngoài cửa truyền đến tiếng động cơ ô tô tắt máy, sự chú ý của Tạ Hàm Sương liền bị tiếng động cơ kia thu hút. Cô chăm chú nhìn chằm chằm vào cửa chính, cứ như thể giây tiếp theo Tạ Phược Vinh sẽ trực tiếp xông thẳng vào trong nhà vậy.
Tạ Phược Vinh mặc một bộ vest đen cắt may vô cùng vừa vặn, dưới chân đi đôi giày da đen đế đỏ, bước xuống từ chiếc xe Maybach rồi sải bước đi về phía biệt thự, có người giúp việc nhanh nhẹn ra mở cửa cho anh ta.
Cửa mở ra, Tạ Phược Vinh từ bên ngoài bước vào, trên người dường như vẫn còn mang theo chút khí lạnh của màn đêm. Anh ta của hiện tại trông đã trưởng thành và chín chắn hơn rất nhiều so với người anh trai trong ký ức của cô. Tạ Phược Vinh sau khi trưởng thành vốn dĩ đã ít nói, nay lại càng kiệm lời hơn trước.
Nhìn thấy Tạ Hàm Sương đang đứng ngay ở phòng khách, anh ta cũng không chủ động lên tiếng nói trước, mà trực tiếp bước tới bên cạnh sofa, chọn một vị trí ngồi xuống cách cô khoảng hai mét.
Tạ Hàm Sương thấy anh ta không nói năng gì thì cũng chẳng vội vàng mở miệng, cô lẳng lặng ngồi xuống một bên sofa.
Cả hai người vừa mới ngồi định chỗ thì dì giúp việc từ nhà ăn đã bước nhanh ra tới.
"Tiểu thư Tạ, cậu chủ Tạ, cơm tối trong nhà ăn đã được bày biện xong xuôi rồi ạ, hai người có thể qua dùng bữa rồi." Dì giúp việc cung kính mở lời.
Tạ Hàm Sương đứng dậy gật đầu với dì giúp việc, còn Tạ Phược Vinh ở bên cạnh thì trực tiếp nhấc chân sải bước đi thẳng về phía nhà ăn. Đến ngay cả dì giúp việc cũng không nhịn được mà liếc nhìn Tạ Phược Vinh một cái, thầm nghĩ anh ta đúng là chẳng coi mình là khách khứa gì cả. Tạ Hàm Sương cảm thấy có chút kỳ lạ nhưng cũng nhanh ch.óng bước theo sau Tạ Phược Vinh.
Tạ Phược Vinh kéo một chiếc ghế ra, liếc nhìn Tạ Hàm Sương một cái, sau đó liền đi vòng sang phía đối diện ngồi xuống. Tạ Hàm Sương bước tới, ngồi ngay vào chiếc ghế mà Tạ Phược Vinh vừa kéo ra lúc nãy.
"Anh nói chuyện chính trước đi, rồi hãy ăn cơm." Nhìn thấy Tạ Phược Vinh đã cầm đũa lên, Tạ Hàm Sương liền mở miệng nói.
"Anh tới đây không có chuyện gì cả." Tạ Phược Vinh nhìn Tạ Hàm Sương, thản nhiên đặt đôi đũa vừa cầm lên xuống, nhàn nhạt đáp.
"Không có chuyện gì? Anh chỉ thuần túy đến đây để ăn chực một bữa cơm thôi sao?" Tạ Hàm Sương nhìn anh ta, ngữ khí tràn ngập sự hoài nghi vô thức thốt ra.
"Ừm." Tạ Phược Vinh khẽ ừm một tiếng, lại cầm đũa lên bắt đầu gắp thức ăn dùng bữa.
Tạ Hàm Sương trố mắt nhìn Tạ Phược Vinh suốt nửa phút đồng hồ, sau đó mới quay sang vẫy vẫy tay gọi dì giúp việc tới.
"Bưng hai đĩa rau họ dưa kia đi đổ đi ạ, bảo đầu bếp làm lại hai món khác theo thực đơn lúc nãy anh ấy tính làm đi." Tạ Hàm Sương phân phó. Dẫu sao cô cũng không đến mức không tiếp đãi nổi Tạ Phược Vinh một bữa cơm, hai cái đĩa rau họ dưa xào thanh đạm kia, thôi cứ bỏ đi vậy.
"Vâng thưa tiểu thư Tạ." Dì giúp việc lập tức đáp lời.
Dì giúp việc quay người đi vào nhà bếp, lúc này người đầu bếp đang chuẩn bị làm món nước đường tráng miệng, nghe thấy lời dặn dò liền lập tức cầm lấy xẻng nấu ăn, nhanh nhẹn đỏ lửa xào lại món mới.
"Họ gọi em là tiểu thư Tạ?" Tạ Phược Vinh ăn uống không nhanh không chậm, dáng vẻ vô cùng lịch sự, văn nhã.
Anh ta từ năm một tuổi đã được bế về Tạ gia, từ nhỏ đến lớn đều được tiếp nhận nền giáo d.ụ.c và bồi dưỡng chuẩn mực của một người thừa kế hào môn, mỗi một cử chỉ hành động đều vô cùng chuẩn mực và đúng lễ nghĩa. Cho dù người trong giới hào môn ai nấy đều biết rõ mười mươi về thân thế của Tạ Phược Vinh, biết Nhạc Cẩn Yên năm đó không thể mang thai, đã chạy chữa rất nhiều bác sĩ mà vẫn không thể có con, đùng một cái ngày nọ vợ chồng Nhạc Cẩn Yên bế về nhà một bé trai một tuổi, ai cũng biết đó là con nuôi.
Ban đầu mọi người còn tưởng là nhận nuôi từ viện mồ côi, ai nấy đều cảm thấy Tạ Chính Vinh thật là kỳ quặc, Nhạc Cẩn Yên không sinh được thì hoàn toàn có thể đổi sang người khác để sinh một đứa con mang huyết thống của mình, chứ mắc gì phải đi nuôi lớn một đứa trẻ không có chút quan hệ m.á.u mủ nào. Nhưng sau đó người trong cuộc mới tiết lộ, năm đó vợ chồng Nhạc Cẩn Yên và Tạ Chính Vinh gặp nạn trên một chiếc du thuyền, một cặp vợ chồng đi cùng có dắt theo đứa nhỏ, cặp vợ chồng kia không may gặp nạn qua đời không cứu sống được, trước khi đi đã phó thác đứa trẻ lại cho vợ chồng Nhạc Cẩn Yên may mắn thoát nạn. Nghe nói, cặp vợ chồng gặp nạn kia chính là con trai út và con dâu của Thương lão gia t.ử ở Cảng Thành. Vị Thương lão gia t.ử đó năm nay đã ngoài 70 tuổi, có tới mười một đứa con trai, bốn đứa con gái cùng chín đứa cháu nội ngoại, căn bản không hề thiếu một mụn cháu này, nên coi như cả nhà ba người đứa con út đều đã mất sạch trong vụ t.a.i n.ạ.n năm đó rồi.
Vâng, có vấn đề gì sao anh?" Tạ Hàm Sương gật đầu, hỏi ngược lại. Tạ Phược Vinh vốn đã quen dùng ngữ khí hỏi ngược lại để nói chuyện với cấp dưới, ngày thường cơ bản không một ai dám dùng ngữ khí này để nói chuyện với anh ta cả, ngoại trừ Tạ Hàm Sương.
"Không có vấn đề gì, rất tốt." Tạ Phược Vinh nhàn nhạt nói.
Tạ Hàm Sương thu hồi tầm mắt, lại ăn thêm hai miếng. Khẩu vị của cô bình thường rất nhỏ, vốn dĩ ăn không được bao nhiêu, lại thêm đã nhiều năm không cùng dùng bữa với Tạ Phược Vinh, đột nhiên ngồi chung một bàn ăn khiến cô cảm thấy vô cùng không thích ứng.
"Em ăn xong rồi, anh cứ thong thả ăn nhé, ăn xong rồi thì cứ tự nhiên." Tạ Hàm Sương trước khi rời khỏi nhà ăn liền nói một câu. Cô ăn chẳng được bao nhiêu đã vội vàng muốn rời đi.
Tạ Phược Vinh nhìn thấy rõ ràng mọi biểu cảm của cô, khẽ ừm một tiếng.
Tạ Phược Vinh đã nói anh ta không có chuyện gì thì cô cũng chẳng cần phải gặng hỏi thêm làm gì nữa. Tạ Hàm Sương cất bước đi lên lầu, tránh cho việc cứ đứng ở phòng khách lát nữa lại phải nói lời tạm biệt với Tạ Phược Vinh khi anh ta ra về.
