Nhờ Cổ Vịt Tôi Thành Bạn Gái Nam Thần - Chương 4
Cập nhật lúc: 06/07/2026 11:07
Nợ nần chồng chất.
Trong tài khoản ngân hàng của tôi lúc này chỉ còn đúng mười hai nghìn một trăm đồng, đến một bông hoa hồng còn không đủ mua.
May mà Lâm Dư Dương không nổi giận.
Anh suy nghĩ một lát rồi nói:
“Vậy thì… làm bạn gái tôi đi.”
Sắc mặt tôi lập tức trở nên phức tạp.
Vòng tới vòng lui, cuối cùng vẫn quay về chuyện này?
Lâm Dư Dương vội bổ sung:
“Ý tôi là… giả làm bạn gái thôi.”
Sau một hồi nói chuyện, cuối cùng tôi cũng hiểu nguyên nhân.
Thì ra tin đồn Lâm Dư Dương lạnh lùng, không gần nữ sắc đã truyền tới tận tai người nhà anh.
Ba mẹ anh lo anh thích con trai, vì vậy liên tục ép anh đưa bạn gái về ra mắt.
Anh bị làm phiền đến mức đau đầu, vừa hay gặp được tôi, thế là…
Không đúng.
Sao tôi vẫn cảm thấy có gì đó không ổn?
Tôi cùng Lâm Dư Dương đi trên con đường nhỏ dẫn về ký túc xá, nghi hoặc hỏi:
“Cậu là người được cả hoa khôi theo đuổi, muốn tìm bạn gái đâu có khó.”
“Tùy tiện tìm một cô gái đóng giả để qua mắt ba mẹ cậu chẳng phải được rồi sao?”
Lâm Dư Dương liếc tôi một cái, ngắn gọn trả lời:
“Bởi vì cậu không thích tôi.”
À…
Lúc này tôi mới hiểu.
Chính vì tôi không thích anh nên anh không cần lo lắng.
Chúng tôi chỉ đơn thuần diễn kịch, sau đó chia tay, đường ai nấy đi. Tôi sẽ không ôm hy vọng “phim giả tình thật”, còn anh cũng chẳng phải áy náy vì từ chối tình cảm của tôi.
“Đương nhiên, còn một nguyên nhân khác…”
Lâm Dư Dương ngập ngừng lên tiếng.
Nhưng anh còn chưa nói hết, tiếng gọi của bạn cùng phòng tôi đã vang lên phía sau:
“Nhanh lên, Hoan Hoan! Cô quản lý sắp khóa cửa ký túc xá rồi!”
“Còn đứng đó lề mề làm gì?”
Bạn cùng phòng lập tức nắm lấy cổ tay tôi, hoàn toàn không phát hiện bên cạnh còn có một người khác.
Trong mắt cô ấy lúc này chỉ có một mục tiêu duy nhất: trở về ký túc trước mười một giờ đêm.
Tôi bị kéo chạy như bay, chỉ kịp quay đầu hét với Lâm Dư Dương:
“Yên tâm đi! Tôi tuyệt đối không nảy sinh ý đồ gì với cậu! Tôi sẽ diễn thật tốt vai này!”
Tôi bị bạn kéo đi mất, hoàn toàn không nhìn thấy phía sau mình là nụ cười gượng gạo của chàng trai.
Cùng lời thì thầm nhỏ đến mức gần như không ai nghe rõ:
“Cậu thật sự không nhớ tôi sao?”
11
Cuối tuần, tôi cùng Lâm Dư Dương tới nhà anh.
Đứng trước cánh cổng biệt thự có cả đài phun nước, tôi ngẩn người mất mấy giây.
Trước đây tôi từng nghe nói gia đình anh rất giàu, nhưng phải tận mắt chứng kiến mới hiểu thế nào là trăm nghe không bằng một thấy.
Lâm Dư Dương không biểu cảm, hai tay đút túi, bước xuống mở cửa chiếc Rolls-Royce cho tôi.
“Ngạc nhiên vậy sao? Tôi nhớ nhà cậu cũng khá giàu mà.”
Hả?
Sao anh lại biết gia cảnh của tôi?
Lâm Dư Dương khẽ gãi mũi, quay mặt sang chỗ khác, tránh ánh mắt của tôi.
“Bộ đồ ngủ hôm đó của cậu là hàng hiệu khá đắt. Tôi chỉ đoán thôi.”
Thì ra là vậy.
Tôi gượng gạo cười.
Nhưng vẫn không dám nói chuyện gia đình mình đã phá sản.
Nhà tôi ai cũng rất coi trọng thể diện. Sau khi gánh nợ, ba tôi cũng không bỏ trốn ra nước ngoài.
Cả gia đình cùng nhau cố gắng trả nợ, ai cũng gồng mình chịu đựng nên càng không muốn kể chuyện sa sút với người ngoài.
Tôi chỉ qua loa đáp:
“Mua ngoài chợ đêm thôi.”
Ánh mắt Lâm Dư Dương hơi trầm xuống, nhưng anh không hỏi thêm.
Bữa cơm diễn ra vô cùng vui vẻ.
Mặc dù nhà họ Lâm rất giàu, ba mẹ cùng ông bà nội của anh lại rất gần gũi.
Trong lúc ăn, mẹ anh nhiệt tình gắp hết món này tới món khác vào bát tôi, hoàn toàn không có vẻ cao ngạo của những “phu nhân hào môn” tôi từng gặp từ nhỏ.
“Tiểu Hoan à, món này ngon lắm.”
“Món kia cũng rất vừa miệng.”
“Con thử thêm món này nữa đi.”
Nhìn thức ăn trong bát ngày càng chất cao, Lâm Dư Dương tự nhiên cầm lấy bát của tôi rồi bắt đầu ăn giúp.
“Cô ấy không ăn hải sản. Mẹ cứ để con gắp cho cô ấy, mẹ ăn phần của mình đi.”
Tôi hơi ngẩn ra.
Làm sao anh biết tôi không ăn hải sản?
12
Tôi còn chưa kịp hỏi, ông nội Lâm đã liếc mắt ra hiệu cho bà nội.
Bà lập tức nhét vào tay tôi một phong bao lì xì dày cộp cùng chiếc vòng ngọc trong suốt, sáng lấp lánh.
“Tiểu Hoan, thằng bé Dư Dương từ nhỏ đã khó tính, cảm ơn con đã chịu nhẫn nại với nó. Đây là quà gặp mặt của bà.”
Mẹ tôi vốn thích sưu tầm cổ vật, nên chỉ cần nhìn qua tôi đã biết chiếc vòng này ít nhất cũng có giá bảy chữ số.
Tôi vội vàng từ chối, nhưng bà nội Lâm giả vờ tức giận:
“Con nhất định phải nhận! Không nhận tức là không nể mặt bà, tối nay bà sẽ buồn đến mất ngủ!”
Lâm Dư Dương nhận lấy chiếc vòng cùng phong bao dày như viên gạch, nghiêng người thì thầm bên tai tôi:
“Cứ nhận đi. Không nhận thì tối nay bà thật sự không ngủ được đâu.”
Không còn cách nào, tôi chỉ có thể cúi đầu cảm ơn.
Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu.
Mẹ Lâm thấy vậy cũng lập tức đưa cho tôi một phong bao lớn, kèm theo vài món trang sức quý giá.
Tôi hoảng hốt, nhất quyết không dám nhận.
Lâm Dư Dương cứ thế đứng sau lưng, lần lượt nhận hết các món quà thay tôi, trông chẳng khác nào một vị quản gia tận tụy.
Cuối cùng, sau khi dùng bữa xong, tôi và Lâm Dư Dương cùng rời khỏi nhà.
