Nhóc Mít Ướt Năm Nào Vẫn Muốn Cưới A Tỷ ! - 3
Cập nhật lúc: 13/08/2026 08:01
“Chắc chắn Viên công t.ử đã chọc giận hắn.”
“Bảo Tiểu Hầu gia lỡ tay, ta tuyệt đối không tin.”
Ta nghe xong lại thấy cũng có lý.
Với cái tính của Viên Kim An, nói không chừng đúng là tự gây họa.
Ban đầu ta còn sợ Hoàng hậu sẽ trách phạt Trần Tự.
Ai ngờ bà chẳng những không trách, trái lại còn hỏi han hắn cẩn thận đến mức như sợ hắn mới là người bị thương.
Ta lén ngẩng đầu, vừa hay bắt gặp vẻ e lệ của T.ử Vi công chúa khi nhìn Trần Tự.
Trong lòng ta lập tức hiểu rõ.
Hóa ra là vậy.
Chỉ tiếc, thần sắc Trần Tự vẫn lạnh nhạt thờ ơ, hoàn toàn khác bộ dạng trước mặt ta.
Xem ra đúng là hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình.
Hoàng hậu rời đi không lâu, trận cúc cầu cũng kết thúc.
Ta nghĩ dù sao cũng có nhiều người thấy mình ngồi cùng Viên Kim An, bèn định sang xem hắn có bị quả cầu kia đập hỏng mặt hay không.
Mới bước được một bước, cổ tay đã bị người ta nắm lấy.
Ta cau mày quay đầu.
Quả nhiên là Trần Tự.
Mà còn là một Trần Tự mặt lạnh như băng.
Ta chưa kịp hỏi, hắn đã kéo ta thẳng ra khỏi cung.
A Dao lặng lẽ theo sau, thái độ đối với hắn còn mang mấy phần cung kính khó hiểu.
Ta thầm hừ một tiếng, đúng là biết nhìn người mà bắt nạt.
Đến trước xe ngựa, Trần Tự chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp đỡ dưới hông rồi nhấc ta lên xe.
Ta kinh hãi đến mức đầu óc trống rỗng.
Bàn tay vừa rồi của hắn đặt đúng nơi khiến mặt ta lập tức nóng bừng.
Ta ngơ ngác ngồi trong xe, còn chưa hoàn hồn thì Trần Tự đã theo vào, ngồi ngay bên cạnh, hoàn toàn không có ý giữ khoảng cách.
Ta đỏ mặt tía tai, muốn mắng lại chẳng biết mở miệng từ đâu.
Cuối cùng chỉ có thể hít sâu một hơi, cố nói bóng gió.
“Đây là xe ngựa của ta, phiền Tiểu Hầu gia…”
Lời chưa dứt, hắn đã lạnh giọng cắt ngang.
“A Tỷ với Viên Kim An đang xem mắt nhau sao?”
Ta nghe mà đầy đầu nghi hoặc.
“Ai xem mắt với hắn chứ?”
Chưa cần ta nói, phụ thân đã là người đầu tiên không thể đồng ý chuyện ấy.
Trần Tự nghiêng đầu nhìn ta.
Đôi mắt đen sâu thẳm như phủ một tầng bão tố.
“Vậy tại sao A Tỷ lại bóc cua cho hắn ăn?”
Nếu lúc ở sân cúc cầu ta còn bán tín bán nghi lời mấy vị quý nữ kia, thì giờ đây nhìn bộ dạng này, ta cuối cùng cũng tin.
Trần Tự quả thật đã thay đổi rất nhiều.
Bộ dạng ôn hòa khi trèo tường tìm ta ban đêm dường như chỉ là một lớp vỏ.
Lúc này, vẻ u ám trên người hắn hoàn toàn khác với đứa trẻ hoạt bát, mít ướt trong trí nhớ.
Ta rất không có tiền đồ rụt cổ lại.
“Hắn… hắn cướp của ta.”
Lời vừa dứt, khí tức căng thẳng quanh người hắn bỗng tan đi.
Ta còn chưa kịp thở phào thì eo đã bị một cánh tay siết lấy.
Trần Tự nhấc bổng ta lên, đặt ngồi trên đùi hắn, mặt đối mặt.
Cảm giác dưới người vừa cứng vừa ấm khiến ta hoảng đến mức hai tay lập tức chống lên vai hắn.
Ta mở to mắt, gần như không dám thở.
Trần Tự lại cúi đầu nhìn ta, hơi thở ấm áp phả lên mặt.
Bàn tay đặt nơi eo khẽ siết, vẻ mặt lại vô tội đến đáng ghét.
“Bảo sao A Tỷ gầy như vậy.”
“Đồ ăn đã đưa đến tận miệng còn bị người khác cướp mất.”
Ta hoàn hồn, vội chống vào n.g.ự.c hắn rồi đứng dậy, lúng túng ngồi sang chỗ xa nhất trong xe.
Mặt nóng bừng, đến mức ta nghi mình có thể luộc chín trứng.
Trần Tự lúc này mới thôi dồn ép, tựa lưng vào thành xe, lười biếng nhìn ta.
“Ta cũng muốn ăn cua A Tỷ bóc.”
Ta liếc hắn một cái.
Hắn cứ ngồi đó, mắt sáng rực, khóe môi thấp thoáng nụ cười như chưa từng nổi giận.
Ta lại thấy trong lòng không yên, vội quay mặt đi rồi xua tay cho có lệ.
“Được rồi, được rồi.”
Nhưng trong lòng ta thật sự cảm thấy tên này càng lớn càng có phần điên rồ.
Nếu có thể, ta nguyện từ nay bỏ luôn món cua để đổi lại con sâu mũi xanh hoạt bát ngày xưa.
Trong bầu không khí kỳ lạ ấy, xe ngựa chậm rãi trở về phủ.
Xe vừa dừng, ta lập tức định nhảy xuống, nhưng chợt nhớ một chuyện nên lại quay đầu.
Trần Tự vẫn nhìn ta từ nãy đến giờ.
Vừa chạm mắt, đáy mắt hắn rõ ràng sáng thêm mấy phần.
Ta cân nhắc một lát rồi nói thẳng.
“Trần Tự, từ nay đừng trèo tường nhà ta nữa.”
“Ban đêm ta ngủ không yên.”
Ánh sáng trong mắt hắn lập tức nhạt xuống.
Hắn cúi đầu, nở một nụ cười gượng gạo, trông thất vọng thấy rõ.
“Vậy sau này ta phải làm sao mới gặp được A Tỷ?”
“Lúc tỷ ở Giang Nam, ta không gặp được.”
“Bây giờ tỷ đã trở về, chẳng lẽ ta vẫn không được gặp sao?”
Giọng hắn buồn bã đến mức lòng ta bỗng mềm nhũn.
Không kịp nghĩ nhiều, ta lập tức vỗ n.g.ự.c hứa.
“Sau này muốn gặp ta thì cứ đường đường chính chính đến phủ gửi thiệp.”
“Chỉ cần ta ở nhà, gọi là ta ra.”
Vẻ thất vọng trên mặt Trần Tự biến mất nhanh đến mức đáng ngờ.
Hắn lập tức cong mắt cười.
“A Tỷ đã hứa với ta rồi đấy.”
“Tỷ nói sẽ không nuốt lời nữa.”
“Nếu còn nuốt lời, ta sẽ tìm tỷ tính sổ.”
Ta nghe mà thấy hơi sai sai.
Tính sổ gì chứ.
Nhưng khi ấy ta không để tâm, chỉ gật đầu rồi xuống xe.
Ta còn dặn người đưa Tiểu Hầu gia về phủ cho cẩn thận, sau đó mới nhẹ cả người đi vào trong.
Đêm nay cuối cùng cũng có thể ngủ ngon mà không sợ ai trèo tường nữa.
Chỉ là lời hứa hôm ấy rất nhanh đã khiến ta phải trả giá.
Suốt nửa tháng sau, thư của Trần Tự gửi đến phủ chưa từng gián đoạn.
Thế là ngày nào ta cũng bị hắn kéo đi nào ngắm hoa, thưởng nguyệt, cưỡi ngựa dạo chơi, rồi thả đèn bên sông.
Ban đầu ta còn đề phòng hắn.
