Nhóm Nam Chính Nghe Được Tiếng Lòng Ta - Chương 44: Không Có Hứng Thú Với Ngươi, Tặng Kiếm Cho Hắn

Cập nhật lúc: 10/01/2026 09:30

Ngu Tinh Vũ đầy đầu dấu hỏi, lại ngẫm nghĩ lời của Hệ thống.

【Thế mà lại là như vậy! Hắn thật biến thái!】

【Tiếc là không làm hắn ghê tởm được, bảo đảm kép phế bỏ một tầng, tiếp theo nhất định phải bắt hắn nhận quà của ta!】

【Chỉ có nhận quà, mới có khả năng cắt đứt ý định làm nhục ta vào ngày thành hôn của hắn, hắn mới sớm hủy hôn với ta.】

Hệ thống: "Ừm ừm! Ký chủ còn có cơ hội! Xông lên ——!"

Thẩm Chước rũ đôi mắt phượng hẹp dài xuống, đuôi mắt hơi nhếch lên một chút.

Bỗng nhiên cực nhẹ cười một tiếng: "Ngu Tinh Vũ, ba năm không gặp, ngươi lại muốn giở trò gì?"

Tặng hắn quà, nàng rõ ràng biết quà nàng tặng hắn chưa bao giờ nhận, còn bắt buộc hắn phải nhận, nàng định dùng thủ đoạn gì để hắn nhận quà.

Ngu Tinh Vũ thấy trong ánh mắt Thẩm Chước lộ ra vẻ nguy hiểm, có chút sợ hãi nuốt nước miếng, vừa rồi sao cô dám có ý đồ bất chính với Thẩm Chước chứ.

Nhưng cô không hiểu lời Thẩm Chước là có ý gì, cô giở trò gì rồi? Cô chỉ là muốn làm hắn ghê tởm chút thôi, chẳng còn gì khác.

"Nhị sư huynh, muội nghe không hiểu huynh đang nói gì, muội sao dám giở trò trước mặt sư huynh, muội vừa rời khỏi Kiếm Trủng liền đến tìm sư huynh, còn mang quà cho sư huynh, món quà lần này sư huynh nhất định sẽ thích!"

【Ta tổng cộng chỉ có một vạn bảy ngàn tích phân, một phát tiêu cho ngươi một vạn, ta đau lòng muốn c.h.ế.t, ngươi mà dám nói không thích, ta sẽ... ta sẽ nguyền rủa ngươi!】

【Nguyền rủa ngươi uống nước bị sặc c.h.ế.t! Ăn cơm bị nghẹn c.h.ế.t! Đi đường giẫm phải cứt ch.ó! Ngủ bị bóng đè! Ta còn muốn ra sức khóc tang cho ngươi! Gào khóc t.h.ả.m thiết!】

Thẩm Chước: "..." Nguyền rủa, khóc tang... Ngu Tinh Vũ, ngươi đúng là tìm c.h.ế.t.

Mà khiến chính hắn cũng cảm thấy bất ngờ là, hắn lại tò mò thứ mà Ngu Tinh Vũ nói tốn một vạn tích phân mua được là cái gì.

Nàng lại mua từ đâu, là người giao nhiệm vụ cho nàng?

Thẩm Chước nhếch khóe môi, hơi cúi đầu.

Cái cúi đầu này không quan trọng, Ngu Tinh Vũ trực tiếp sợ đến mức không dám động đậy.

Chỉ thiếu một chút xíu khoảng cách nữa thôi, ch.óp mũi của cô sẽ chạm vào ch.óp mũi Thẩm Chước, khoảng cách gần như vậy, sao cô dám động!

Không kìm được nuốt nước miếng, bên tai truyền đến giọng nói khàn khàn của Thẩm Chước: "Ngươi nên biết, phàm là quà ngươi tặng, ta đều sẽ không thích, càng sẽ không nhận."

"Sẽ không đâu! Món quà lần này không giống! Sư huynh nhất định sẽ thích!"

"Muội đảm bảo! Nếu sư huynh không thích, sau này muội... muội, muội sẽ cố gắng ít xuất hiện trước mặt sư huynh! Sẽ không tặng sư huynh bất kỳ món quà nào nữa!"

Thẩm Chước vốn đã có chút tò mò, nghe lời Ngu Tinh Vũ, lòng hiếu kỳ càng thêm nặng.

Do dự giây lát rồi nhàn nhạt nhả chữ: "Vậy sao, vậy ta ngược lại muốn xem xem món quà trong miệng tiểu sư muội là vật gì."

Biểu cảm Ngu Tinh Vũ ngẩn ra một chút, Thẩm Chước khi không có người ngoài, xưa nay chỉ gọi tên cô, gọi cô là tiểu sư muội, đây vẫn là lần đầu tiên.

Nhưng cô không phải là não yêu đương! Câu tiểu sư muội này rõ ràng chứa đựng ý vị cảnh cáo nồng đậm! Không phải hắn vui vẻ mới gọi cô là tiểu sư muội đâu!

"Cái đó, bây giờ muội lấy cho Nhị sư huynh ngay! Chỉ là, chỉ là sư huynh huynh có thể buông tay muội ra, để muội dậy được không?"

【Ngươi có biết giam cầm người ta trên giường rất dễ khiến người ta suy nghĩ lung tung không! Nếu không phải biết ngươi chán ghét ta, ta còn tưởng ngươi muốn ngủ ta đấy!】

Thẩm Chước: "..." Ngu Tinh Vũ, ngươi nên biết, đối với ngươi, ta hoàn toàn không có hứng thú.

Thẩm Chước buông cổ tay Ngu Tinh Vũ ra, đi chân trần xuống giường.

Đầu tiên là thi triển Thanh Khiết Thuật lên người mình, sau đó mặc áo trong chỉnh tề, lại lấy một chiếc áo khoác mặc lên người.

Thắt đai lưng xong quay đầu lại, vừa vặn chạm phải tầm mắt của Ngu Tinh Vũ.

Nàng không phải muốn lấy quà cho hắn sao, cứ nhìn hắn làm gì.

Ngu Tinh Vũ vội vàng thu hồi tầm mắt, vừa rồi không phải cô cứ nhất định phải nhìn chằm chằm Thẩm Chước, là tự hắn mặc quần áo không biết tránh người, cô là một nhan khống (mê cái đẹp), sao có thể bỏ lỡ hiện trường phúc lợi.

Thấy Thẩm Chước đã mặc xong quần áo, cũng lấy thanh Khô Tịch đặt trong Giới T.ử Giới ra.

"Nhị sư huynh, đây là muội... là kiếm muội nhặt được trong một bí cảnh ở Kiếm Trủng!"

"Thanh kiếm này không chỉ là thuộc tính Lôi, còn là Thần khí! Thích hợp nhất để Nhị sư huynh sử dụng, cũng chỉ có Nhị sư huynh mới xứng với thanh kiếm này! Muội cảm thấy Nhị sư huynh nhất định sẽ thích, nên đã mang nó về!"

【Nếu không phải muốn duy trì thiết lập l.i.ế.m cẩu thâm tình này, không nỡ vứt bỏ cây rung tiền là ngươi, ta có đ.á.n.h c.h.ế.t cũng không thể lấy mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh của ngươi! Còn tốn bao nhiêu tích phân tặng quà cho ngươi, ta tặng ngươi cái nịt ấy!】

Thẩm Chước cười lạnh trong lòng một tiếng.

Ánh mắt lại bị thu hút bởi thanh trường kiếm màu đen tím trong tay Ngu Tinh Vũ.

Trong đôi mắt đạm mạc với mọi thứ xuất hiện thần sắc khác thường, là kinh ngạc, sửng sốt, bất ngờ.

Thanh kiếm trước mắt này, vừa nhìn liền biết không phải phàm phẩm, thậm chí có thể liếc mắt một cái là đoán định nó là Thần khí.

Không chỉ chuôi kiếm điêu khắc tinh xảo, cả thanh kiếm cũng tỏa ra ánh sáng màu tím u ám, dù cách vỏ kiếm cũng có thể cảm nhận được kiếm khí sắc bén như sấm sét.

Trường kiếm Thần khí thuộc tính Lôi, cả Tu Chân Giới chưa từng xuất hiện một thanh nào.

Đến nay thanh kiếm xếp hạng nhất trong bảng trường kiếm hệ Lôi, là một thanh trường kiếm thuộc tính Lôi cực phẩm, xuất phát từ tay đại luyện khí sư đỉnh cấp.

Dù không phải phẩm chất cực phẩm, chỉ cần là trường kiếm thuộc tính Lôi, đều có thể gặp mà không thể cầu, chỉ vì vật liệu rèn kiếm hệ Lôi cực kỳ hiếm thấy ít ỏi.

Ngay cả Kiếm Trủng hắn cũng không tìm được một thanh trường kiếm thuộc tính Lôi, nếu không phải vậy, hắn cũng sẽ không muốn có được Thần khí Hàn Sương Kiếm.

Nếu không phải nghe được tiếng lòng của Ngu Tinh Vũ, hắn đại khái sẽ tin lời nàng, tin thanh kiếm này là nàng nhặt được trong bí cảnh ở Kiếm Trủng.

Dù sao ba năm nay nàng tiến vào Kiếm Trủng vẫn chưa từng đi ra, nếu nàng sớm có được thanh trường kiếm thuộc tính Lôi này, nàng đã sớm đưa cho hắn rồi.

Hắn cũng càng muốn biết rốt cuộc là ai giao nhiệm vụ cho nàng, nàng lại có thể mua được trường kiếm thuộc tính Lôi từ tay người đó, còn là Thần khí.

Ngu Tinh Vũ thấy Thẩm Chước chần chừ không nói, sợ Thẩm Chước từ chối nhận thanh kiếm này.

Nhưng đây là cô tốn hơn một vạn tích phân mua đấy!

Quan trọng là cẩu hệ thống còn trói định thanh kiếm này với Thẩm Chước, người khác không rút ra được! Điều này có nghĩa là nếu Thẩm Chước không cần thanh kiếm này, cô còn không có cách nào bán cho người khác, coi như là ế trong tay rồi!

Linh cơ khẽ động, vội vàng nói: "Nhị sư huynh, kiếm tu chúng ta chọn bản mệnh kiếm, chỉ nói đến một chữ duyên!"

"Giống như muội rõ ràng là Hỏa linh căn, và v.ũ k.h.í thuộc tính Băng tám sào tre cũng không đ.á.n.h tới một chỗ, nhưng lúc muội vô tình rút Hàn Sương Kiếm, thế mà lại rút được kiếm ra!"

"Nhị sư huynh cũng nhất định không ngờ Kiếm linh Hàn Sương Kiếm khế ước với muội đúng không? Kiếm tu chọn bản mệnh kiếm, thật sự không phải vấn đề thích hay không thích! Phải rút thử một cái mới biết nó có phải là bản mệnh kiếm định mệnh của huynh hay không!"

【Tuy rằng ta cũng không phải rút được Hàn Sương Kiếm rồi mới vào bí cảnh, nhưng Kiếm linh đúng là đã cưỡng ép khế ước với ta!】

【Ngươi nghe thấy chưa?! Hàn Sương Kiếm đã là bản mệnh kiếm của ta rồi! Ngươi có muốn đoạt Hàn Sương Kiếm cũng không còn cơ hội nữa! Ngươi chỉ có thể chọn thanh kiếm ta tặng ngươi thôi, hì hì!】

Thẩm Chước nhíu mày.

Ba năm trước hắn đi theo nàng nhảy xuống vách núi, lại không thấy tung tích của nàng dưới đáy vực, lúc đó liền nảy sinh một loại suy đoán, nàng có lẽ là tiến vào một không gian bí cảnh nào đó.

Cũng đoán được đại khái là khi nàng thử rút Hàn Sương Kiếm, đã gặp phải khảo nghiệm của Kiếm linh.

Chỉ là không ngờ ba năm sau nàng mới rời khỏi Kiếm Trủng, hơn nữa còn khế ước với Hàn Sương Kiếm.

Một Hỏa linh căn, bản mệnh kiếm lại là Thần khí thuộc tính Băng, quả thực khiến người ta không thể tưởng tượng nổi.

Nhưng Hàn Sương Kiếm dù sao cũng là Thần khí, Kiếm linh sao có thể vô cớ chọn kết khế ước với một tu sĩ Hỏa linh căn, trong chuyện này nhất định có nguyên nhân Kiếm linh không thể không kết khế ước với nàng.

Mà lần này, nàng quả thực không nói sai, thanh trường kiếm thuộc tính Lôi này hắn quả thực không thể kháng cự, dường như trong cõi u minh có thứ gì đó đang dẫn dắt hắn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhóm Nam Chính Nghe Được Tiếng Lòng Ta - Chương 43: Chương 44: Không Có Hứng Thú Với Ngươi, Tặng Kiếm Cho Hắn | MonkeyD