Nhóm Nam Chính Nghe Được Tiếng Lòng Ta - Chương 466: Đến Lúc Tự Thêm Đất Diễn Rồi!
Cập nhật lúc: 10/01/2026 19:22
Trên bầu trời, phi thuyền di chuyển êm ái.
Trong khoang thuyền, mọi người ngồi trước bàn dài bàn luận về chuyện ma vật, thỉnh thoảng lại hỏi Lục Triêu Mộ một số vấn đề.
Ngu Tinh Vũ dựa vào lưng ghế lẳng lặng lắng nghe, đối với chuyện Ma Long không nhắc tới một chữ, cứ coi như bọn họ chính là đi tìm ma vật.
Vừa ngước mắt lên, vô tình chạm phải ánh mắt của Phong Trần, chỉ cảm thấy Phong Trần sau khi nhìn thấy nàng, khuôn mặt thanh lãnh tuyệt trần kia lập tức lạnh đi vài phần.
Chính xác mà nói, kể từ khi gặp Phong Trần hôm nay, hắn cứ lạnh lùng một khuôn mặt, như thể nàng nợ tiền hắn vậy.
Xác thực hơn một chút, đại khái là từ hôm qua đã như thế rồi, nàng thật không biết mình đã chọc giận hắn ở chỗ nào.
Lại nhìn mỹ nhân sư tôn ngồi bên cạnh Phong Trần, chỉ cảm thấy vẫn là mỹ nhân sư tôn đáng yêu hơn.
Đáng tiếc Vân Từ sư tôn không ở đây, nếu không, khuôn mặt dịu dàng kia của Vân Từ sư tôn, cũng có thể so sánh Phong Trần xuống!
Nhắc tới Vân Từ, chuyến đi Ma Vực lần này, Vân Từ không đi cùng.
Đêm Thiên Quyền c.h.ế.t, Vân Từ cùng Khương Diễn, Tô T.ử Sanh đi bái kiến Thánh Hư Tử, có đem Thọ Tâm Thảo làm lễ mừng thọ tặng cho Thánh Hư Tử, cũng như nguyện mượn được Sưu Hồn Đăng.
Nhưng chỉ là mượn được trên miệng, theo lời Thánh Hư T.ử nói, đợi ngày hôm sau trước khi đoàn người rời đi, sẽ để Thiên Khu đưa Sưu Hồn Đăng và Thượng Cổ Tinh Đồ đến Thiên Nhai Phong giao cho Vân Từ.
Lại không ngờ nửa đêm Thiên Quyền đã "ngỏm", sau đó là truy tìm hung thủ, mà khi bọn họ rời khỏi Thiên Đạo Tông, Thánh Hư T.ử vẫn chưa về tông.
Vân Từ cảm thấy Thánh Hư T.ử vừa c.h.ế.t đồ đệ, cho dù trở lại tông môn, cũng sẽ tạm thời quên mất chuyện Sưu Hồn Đăng và Thượng Cổ Tinh Đồ.
Ái đồ của Thánh Hư T.ử vừa c.h.ế.t, cũng không tiện nhắc lại chuyện Sưu Hồn Đăng vào lúc này.
Nghĩ cũng không kém một hai ngày, Vân Từ liền quyết định đợi lễ viếng kết thúc, sẽ lại cùng Thánh Hư T.ử nhắc tới việc này.
Mà ngày mai chính là ngày viếng, cho nên, Vân Từ mới không đi cùng bọn họ.
Hơn nữa, Phong Trần khăng khăng muốn đi Ma Vực, Vân Từ và Phong Trần một người là Đệ nhất Kiếm Tôn, một người là Đệ nhất Đao Tôn, cho dù không phải vì Sưu Hồn Đăng, hai người cũng không tiện song song vắng mặt.
Huống chi ngày hôm trước hai người còn ở Thiên Đạo Tông tận mắt chứng kiến t.ử trạng của Thiên Quyền, cứ thế cùng nhau nói không đi là không đi, chung quy là không tốt lắm.
Thế là, Vân Từ quyết định đi Thiên Đạo Tông tham gia lễ viếng, Phong Trần thì phái tiểu sư đệ Phong Bắc Thừa đi thay.
Vốn dĩ, đáng lẽ Phong Trần không đi thì phải do Diệp Tố thay mặt Phong Trần đi, nhưng Diệp Tố là y tu duy nhất trong số bọn họ, lý do này quả thực thích hợp để đi Ma Vực.
Cho nên, mới do tiểu sư đệ Phong Bắc Thừa đi thay, hơn nữa nàng nhìn dáng vẻ của tiểu sư đệ, ngược lại có vẻ rất muốn đi tham gia lễ viếng.
Vân Từ tuy không đi cùng, nhưng ít nhiều không yên tâm về nàng, bèn để Khương Diễn và ba vị sư huynh khác đi theo nàng đến Ma Vực.
Sở dĩ phái Khương Diễn đi, cũng là có nguyên nhân, đó chính là Tứ sư huynh ruột để ngoài da nhất, nếu đưa huynh ấy đi tham gia lễ viếng, thật sợ huynh ấy sơ ý một chút, nói ra lời gì không nên nói.
Trong lòng lại đang bát quái: 【Tứ sư huynh nên cùng Tô sư huynh đi tham gia lễ viếng mới đúng, dù sao lấy được Sưu Hồn Đăng là có thể hồi sinh Thời sư muội rồi, Thời sư muội xưa nay thích quấn lấy Tứ sư huynh, cũng không biết thần hồn trở về thân xác sau đó không gặp được Tứ sư huynh có thất vọng hay không.】
【Đao tu chính là điểm này không tốt, quá thẳng, còn không khai khiếu, Tứ sư huynh thế mà đều không nhìn ra Thời Ninh thích huynh ấy.】
Hệ Thống ăn một miếng dưa lớn, ai nói ký chủ ngốc nghếch không có tế bào yêu đương! Cô ấy thế mà có thể đoán ra tâm tư của người khác! Hay là nói, nghe được tin vỉa hè từ đâu?
Chẳng lẽ là Vân Tiêu cái máy bát quái di động kia âm thầm nói cho ký chủ.
Phong Trần, Diệp Tố, Thẩm Chước ba người phản ứng không lớn, nhưng vô cùng tán thành lời của Ngu Tinh Vũ —— Đao tu quả thực không khai khiếu.
Phong Trần: Nghịch đồ nếu khai khiếu, đại khái sẽ không bị sắc tướng của Thẩm Chước mê hoặc.
Diệp Tố: Cho nên, tiểu sư muội hiện giờ là đã khai khiếu với Nhị sư đệ rồi sao, đã như vậy, tâm tư mình chưa thể nói ra khỏi miệng, cũng nên để nàng biết rồi.
Thẩm Chước: Đao tu tuy không khai khiếu, lại si tình chuyên nhất nhất, nàng là đao tu, chỉ thích một mình ta là tốt rồi.
Ngu Tinh Vũ thu liễm suy nghĩ, căn bản không biết ba người trong lòng đang nghĩ gì.
Bởi vì nguyên nhân Phong Trần ngồi ngay đối diện, vừa ngẩng đầu, nàng liền chạm phải một ánh mắt lạnh lùng.
Chỉ trong nháy mắt, trong đầu Ngu Tinh Vũ đột nhiên nảy sinh một ý tưởng.
Đã Phong Trần nhìn nàng không thuận mắt, nàng lúc này không cày chút điểm tác ác trị chẳng phải là dễ như trở bàn tay sao!
Quy luật Thiên Đạo nói —— Vật cực tất phản.
Biết đâu nàng chọc phá Phong Trần xong, Phong Trần lại hết giận!
Đúng, cứ làm như thế! Dù sao lúc này cũng không có việc gì làm.
Lập tức nói với Hệ Thống: 【Thống, chuẩn bị khai hỏa thôi! Trước khi đến Ma Vực, chúng ta kiếm chút điểm tác ác trị trước đã!】
【Chỉ còn thiếu ba trăm nữa là có thể hoàn thành nhiệm vụ về nhà tìm mẹ ruột rồi, lúc này không chọc phá nhóm nhân vật chính thì đợi đến bao giờ a!】
Đột nhiên nghe được tiếng lòng, Phong Trần, Diệp Tố, Thẩm Chước ba người ánh mắt sững sờ, còn rất ăn ý dùng khóe mắt liếc nhìn đối phương.
Phong Trần: Nghịch đồ! Không thấy vi sư đang không thuận khí sao, tốt nhất là đi chọc phá hai sư huynh của ngươi đi, nếu không vi sư lần này nhất định phạt ngươi!
Diệp Tố: Không nhìn thấy ta +1 không nhìn thấy ta +2! Sư tôn hai ngày nay tâm trạng không tốt, chọc phá sư tôn thì điểm tác ác trị nhất định cao lạ thường!
Tiểu sư muội băng tuyết thông minh, nhất định có thể nghĩ đến điểm này! Không hoảng! Tuyệt đối không thể rối loạn trận tuyến.
Thẩm Chước cảm xúc ổn định, thần sắc vẫn như cũ.
Trong lòng chắc chắn người bị chọc phá đại khái không phải là mình, tư thái cũng càng thêm nhàn nhã, ngược lại giống như đang chờ ăn dưa xem kịch.
Hệ Thống đã hưng phấn rồi, điểm tác ác trị đã lâu không có động tĩnh, ký chủ ngốc nghếch rốt cuộc cũng nhớ ra làm chuyện của con người rồi!
“Với cái tính khí nóng nảy này của hắn, một chút là nổ ngay, điểm tác ác trị chẳng phải tăng vù vù sao! Hơn nữa nhìn sắc mặt hắn không tốt lắm, chính là thời cơ tốt để chọc giận hắn!”
Ngu Tinh Vũ trong lòng giơ ngón tay cái cho Hệ Thống: 【Quả nhiên là anh hùng sở kiến lược đồng, chính là Phong Trần một bộ dạng không muốn gặp ta, nhất định sẽ không chủ động mở miệng để ý đến ta, lại đến lúc ta tự viết kịch bản, tự thêm đất diễn cho mình rồi!】
Phong Trần: “...?!”
Diệp Tố: May quá, may quá, ta biết ngay mà (≧▽≦)
Thẩm Chước: Ừm, thêm đất diễn, ta thích xem.
Ngu Tinh Vũ rơi vào trầm tư, đại não vận chuyển tốc độ cao, nghĩ xem làm thế nào chọc giận Phong Trần, nàng lại không phải nghịch đồ, đâu thể nói chọc giận là chọc giận, tự nhiên phải suy tư một hai.
Hệ Thống phảng phất nhìn thấy cơ hội kinh doanh, hai mắt tỏa sáng nói: “Ký chủ đừng hoảng! Có bổn thống ở đây, tùy thời bảo vệ cho ký chủ! Ngay bây giờ xin đề cử cho ký chủ một cuốn sách siêu thực dụng —— 《Chọc Người Ta Tức C.h.ế.t Không Đền Mạng》!”
“Một cuốn sách trong tay! Thiên hạ mặc ta đi ngang! Chọc người ta tức c.h.ế.t không đền mạng, chọc một chút càng khỏe mạnh! Mỗi ngày một mẹo nhỏ để bị đ.á.n.h! Lần nào bị đ.á.n.h cũng không trùng lặp!”
“1999 tích phân không cần! 888 tích phân cũng không cần! Chỉ cần 438! Bản lĩnh chọc tức người ta mang về nhà! Mẹ không bao giờ phải lo lắng bạn chỉ biết chọc tức bà ấy nữa! Hãy để chúng ta bình đẳng tông 'c.h.ế.t' từng người một!”
Ngu Tinh Vũ: “...”
Ngu Tinh Vũ lại là một ngày muốn vứt bỏ Hệ Thống: 【Còn mỗi ngày một mẹo nhỏ để bị đ.á.n.h, ta cho ngươi một cái bạt tai trước nhé!】
【Còn “Chọc người ta tức c.h.ế.t không đền mạng”, cái tên sách này của ngươi cũng là hết nước chấm rồi, càng là chê ta c.h.ế.t không đủ nhanh, không mua, không mua một chút nào! Tạm biệt!】
Phong Trần mày lạnh nhíu c.h.ặ.t, lại dần dần giãn ra, tuy rằng nghịch đồ không mua sách thất đức gì, nhưng trong lòng hắn luôn ẩn ẩn có loại dự cảm không tốt.
