Nhu Hoà Vạn Sự Hưng - Chương 1
Cập nhật lúc: 22/06/2026 23:00
“Thôi được rồi, để ta gả.”
Khi nói ra câu ấy, lòng ta bỗng nhẹ nhõm hẳn.
Có gì to tát đâu chứ.
Đây cũng có thể xem là phúc phận của ta, chẳng phải sao?
1
Ta là Tam tiểu thư của phủ Ninh Quốc Công ở kinh thành.
Từ nhỏ đã học cầm kỳ thi họa, lại dựa vào gia thế không tệ, nên cũng có được danh tiếng “tài nữ kinh thành”.
Vì là con gái út nên được trưởng bối trong nhà yêu thương hơn đôi phần. Ta vốn cho rằng cả đời mình sẽ cứ như vậy mà trôi qua.
Nào ngờ, khi cách lễ cập kê mười lăm tuổi của ta chỉ còn hai tháng, mọi thứ đều thay đổi.
Ta vậy mà không phải huyết mạch của phủ Ninh Quốc Công.
Năm xưa, vì lòng đố kỵ của một thiếp thất, ta đã bị tráo đổi, từ nữ nhi của một nhà nông được đưa vào phủ làm tiểu thư quyền quý.
Đừng nói phụ mẫu chấn động đến mức nào, ngay cả chính ta cũng không thể chấp nhận nổi.
Sao có thể như vậy được?
Sao ta có thể là nữ nhi nhà nông chứ?
Nhưng nghĩ kỹ lại, dường như cũng có vài phần hợp lý.
Từ nhỏ ta đã không quá giống phụ mẫu, chỉ là không ai ngờ nguyên nhân lại nằm ở huyết thống.
Phụ mẫu lập tức phái người đi tìm nữ nhi ruột thịt của họ.
Những điều lợi hại trong chuyện này, họ cũng nói rõ với ta.
Nói trắng ra, thứ nhất là nhất định phải tìm được đứa trẻ kia.
Thứ hai là hy vọng ta nhường lại vị trí Tam tiểu thư.
Ta còn có thể nói gì đây?
Đương nhiên chỉ có thể gật đầu.
“A Nhu, mẫu thân biết con phải chịu thiệt thòi. Là mẫu thân có lỗi với con.”
Thiệt thòi sao?
Làm sao có thể gọi là thiệt thòi được chứ?
Mười lăm năm qua, những gì ta hưởng thụ vốn dĩ đều không thuộc về ta.
Nếu ta không phải tiểu thư trong phủ, còn chẳng biết hiện giờ sẽ sống ra sao.
Như Hoa, nha hoàn vẫn luôn hầu hạ ta, từng nói với ta rằng nàng bị bán vào phủ vì trong nhà quá đông con, không nuôi nổi.
Nghĩ như vậy, ta đã may mắn lắm rồi.
Chỉ cần ngoan ngoãn một chút, dựa vào tình cảm bao năm nay, nửa đời sau của ta cũng sẽ không sống quá tệ.
Cho nên, ta không thấy tủi thân.
Nhưng sau khi trở về phòng, ta vẫn trùm chăn khóc thầm một trận.
Vì sao chuyện như vậy lại xảy ra với ta chứ?
Chỉ cần nghĩ đến việc chẳng bao lâu nữa, vị Tam tiểu thư danh chính ngôn thuận kia sẽ đường đường chính chính có được tất cả những gì hiện tại thuộc về ta, lòng ta liền đau đớn.
Mẫu thân tốt như vậy.
Phụ thân tốt như vậy.
Còn có ca ca, tỷ tỷ, tổ mẫu…
Tất cả đều sẽ không còn là của ta nữa.
Nhưng vốn dĩ…chúng cũng chưa từng thuộc về ta.
Suốt cả đêm ấy, ta không sao ngủ yên.
Ta sợ.
Sợ rằng cô nương kia sẽ oán hận ta.
Mặc dù chuyện này vốn không liên quan đến ta, nhưng người được hưởng lợi thật sự chính là ta.
Sao ta có thể không chột dạ được chứ?
…
Ngày tháng cứ chầm chậm trôi qua.
Muốn tìm một cô nương không rõ họ tên, chẳng khác nào mò kim đáy biển.
Nhưng dù vậy, trong nhà không một ai từ bỏ.
Viện t.ử dành cho nàng cũng đã được chọn từ sớm.
Là vị trí tốt nhất trong phủ, phong cảnh cực đẹp.
Khi còn chưa xây xong, mẫu thân từng nói sẽ để lại cho ta.
Bởi hai vị đường tỷ đều đã xuất giá, trong nhà chỉ còn mình ta là cô nương chưa lấy chồng.
Nhưng bây giờ thì không còn như vậy nữa.
Mẫu thân nói bà biết làm vậy là không công bằng với ta.
Thế nhưng mỗi khi nghĩ đến nữ nhi lưu lạc bên ngoài kia, bà chỉ hận không thể đem những thứ tốt đẹp nhất trên đời cho nàng.
“Con hiểu mà, mẫu thân.”
“A Nhu, con cũng là nữ nhi của mẫu thân mà.”
Mẫu thân nói như vậy.
Ta tin lời bà.
Bởi tình cảm suốt bao năm qua chưa từng là giả.
Dù thân thế đã bị phơi bày, nhưng ngoại trừ việc dốc sức tìm nàng ấy, người trong nhà vẫn đối xử với ta như trước.
Chỉ là…
Ta không còn quan trọng bằng nàng nữa.
Dù sao, những gì ta có trong mười lăm năm qua, nàng ấy chưa từng được hưởng.
Thật ra, ta rất mong có thể sớm tìm được nàng.
Như vậy, trong lòng mọi người sẽ dễ chịu hơn một chút.
…
Có lẽ thật sự được ông trời phù hộ.
Ngay đầu năm mới đã truyền về tin tức, rất có thể đã tìm được người rồi, hiện đang ở Từ Châu.
Cả nhà vui mừng suốt một đêm.
Sáng hôm sau, trời vừa hửng sáng, tam ca nhà bá phụ cùng ca ca ta đã lên đường đi đón người.
Mẫu thân vốn cũng muốn đi theo, nhưng từ sau khi sinh nở, thân thể bà vẫn luôn không được khỏe. Chúng ta phải khuyên nhủ mãi mới khiến bà từ bỏ ý định.
Kể từ khi hai vị huynh trưởng rời đi, mỗi ngày mẫu thân đều đếm từng ngày trôi qua.
Bá mẫu sợ cuối cùng lại chỉ là một phen vui mừng hụt, bèn kéo bà đi bài trí viện t.ử.
Bài trí viện t.ử thuộc về nữ nhi ruột thịt của bà.
Ta cũng thường xuyên qua đó.
Có lúc các bà còn hỏi ý kiến của ta.
Trong mắt họ, ta và nàng ấy đều là những cô nương tuổi tác tương đương, sở thích hẳn cũng không khác nhau là mấy.
Chỉ là, ta cũng thường nghĩ đến phụ mẫu ruột thịt mà mình chưa từng gặp mặt.
Không biết hiện giờ họ sống có tốt hay không.
Nhưng theo tin tức trước đó, cô nương kia chỉ có một mình, không còn người thân nào khác.
Điều đó có nghĩa là phụ mẫu nàng không cần nàng nữa sao?
Hay là còn một khả năng khác…
Họ đã c.h.ế.t vì thiên tai hoặc nhân họa?
Cả hai khả năng ấy, ta đều không mong xảy ra.
Nếu là vế trước, ta sợ mẫu thân và mọi người biết được sẽ xem thường ta.
Dù sao, trong người ta cũng đang chảy dòng m.á.u của đôi phu thê ấy.
Còn nếu là vế sau… thì đối với ta lại càng tàn nhẫn.
Bởi điều đó có nghĩa là trên đời này chỉ còn lại một mình ta.
Trời đất tuy rộng lớn đến vậy, nhưng sẽ không còn bất kỳ ai có chung huyết mạch với ta nữa.
