Nhu Hoà Vạn Sự Hưng - Chương 16
Cập nhật lúc: 22/06/2026 23:03
Còn ta cuối cùng cũng hết ở cữ.
Tắm rửa thật sạch sẽ từ đầu đến chân.
Rồi bỗng cảm thán, quả nhiên cuộc sống tốt lên rồi.
Con người cũng trở nên yếu ớt và biết hưởng thụ hơn.
…
Không lâu sau, Lệ Vương xuất chinh.
Tỷ tỷ lại có tin vui.
Thỉnh thoảng ta đón Dao Dao tới chơi.
Từ khi Tể Tể dần dần trở nên xinh xắn hơn.
Dao Dao cũng không còn bài xích đệ đệ nữa.
Chỉ là thỉnh thoảng vẫn lo lắng nó sẽ biến trở lại bộ dạng xấu xí như lúc mới sinh.
Cuộc sống của chúng ta vốn rất yên ổn nhưng có người lại không nhìn nổi.
Tỷ tỷ m.a.n.g t.h.a.i nên ít ra ngoài.
Gần đây ta lại nghe được không ít lời đồn đại.
Tuy đều là những lời vô căn cứ.
Nhưng nghe vào vẫn rất khó chịu.
May mà Từ Hằng luôn khuyên nhủ, ta mới cố nhịn xuống.
Chủ yếu là những người nói ra những lời ấy đều có xuất thân không tệ.
Nói cho cùng chỉ là ghen tị với tỷ tỷ mà thôi.
Ta nhìn Từ Hằng đầy vẻ tiếc rèn sắt không thành thép.
“Chàng cũng nên cố gắng một chút.”
“Leo lên thêm vài bậc.”
“Như vậy thiếp mới có đủ khí thế đi cãi nhau với họ chứ.”
Từ Hằng dang hai tay.
Bất lực nói:
“Vi phu cũng muốn lắm.”
“Nhưng nương t.ử thử nghĩ xem.”
“Phu quân của nàng chỉ là một thư sinh.”
“Vai không gánh nổi, tay không nhấc nổi.”
“Lấy đâu ra công lao?”
“Còn phải từ từ mà leo thôi.”
“Haiz.”
Ta thở dài.
Hắn cũng thở dài theo.
“Haiz.”
…
Thời gian cứ chậm rãi trôi qua, Từ Hằng cũng được thăng chức.
Tuy chỉ nhích lên một chút xíu nhưng chúng ta vẫn rất vui.
Còn đặc biệt làm một bữa ăn để chúc mừng.
Sau khi ăn no uống đủ, Từ Hằng là người mở lời trước.
“Chúng ta đúng là quá hợp nhau.”
“Nếu là người khác, chỉ thăng được từng này thôi.”
“Chắc chẳng còn tâm trạng mà ăn mừng.”
“Một chút cũng là thành tích mà.”
Trong mắt ta, Từ Hằng đã rất giỏi rồi.
Dù sao vị trí trong triều đều là một củ cải một cái hố.
Năm đó hắn tuy đỗ tiến sĩ, nhưng tiến sĩ đâu có ít.
Chưa kể còn có trạng nguyên, bảng nhãn, thám hoa.
Hắn cũng chưa xuất sắc đến mức phải nhổ người khác ra để nhường chỗ.
Có thể ở lại kinh thành đã là nhờ phụ thân giúp đỡ rồi.
Mà hắn cũng rất biết đủ.
“Tể Tể lớn rồi.”
“Hay chúng ta sinh thêm một đứa nữa đi.”
Ta đề nghị.
Từ Hằng lập tức đổi sắc mặt.
“Hôm nay là ngày vui.”
“Đừng nhắc chuyện khiến người ta không vui.”
“Sao lại là chuyện không vui được?”
Hắn ủ rũ đáp:
“Nàng cũng đâu phải không biết.”
“Ta sợ mà.”
“Có một đứa là đủ rồi.”
“Nhưng ta muốn có một nữ nhi.”
“Một nữ nhi giống như Dao Dao.”
….
Chuyện sinh thêm con còn chưa đâu vào đâu.
Kinh thành đã thay đổi rồi.
Lệ Vương đăng cơ.
Đây cũng xem như chuyện tốt.
Tối hôm đó Từ Hằng lén nói với ta:
“Không ngờ ta lại có một vị tỷ phu là Hoàng đế.”
Nhìn bộ dạng cười ngốc của hắn.
Ta thật sự không muốn nói cho hắn biết rằng năm xưa hắn còn suýt nữa có một vị thê t.ử làm Hoàng hậu cơ.
Ngược lại là mẫu thân.
Từ sau khi Lệ Vương đăng cơ.
Bà thường xuyên đến thăm ta.
Ban đầu ta không hiểu, sau đó mới dần nhận ra: mẫu thân sợ ta cảm thấy bất công.
Dù sao…đó là ngôi vị Hoàng hậu.
Ai mà không muốn chứ?
Nhưng ta không muốn.
Ta cảm thấy mình không xứng.
Vì thế ta trực tiếp nói rõ với mẫu thân.
Ta sẽ không suy nghĩ lung tung.
Dĩ Nhu tỷ tỷ mới là nữ nhi được ghi trong gia phả Triệu gia.
Còn ta chỉ là dưỡng nữ.
Vốn dĩ không có tư cách ấy.
“A Hòa.”
“Con nghĩ như vậy thì mẫu thân cũng yên tâm rồi.”
Mẫu thân đỏ mắt nói.
“Hiện giờ cuộc sống của con rất tốt.”
“Con sẽ không đi ghen tị với người khác đâu.”
Ta đáp.
Thật ra lúc ban đầu ta cũng từng có chút hâm mộ tỷ tỷ.
Nhưng ta đâu phải người không có đầu óc.
Cho dù ta nói ra sự thật.
Người khác tin rồi thì sao?
Đó chẳng phải là tội khi quân sao?
Có khi cả nhà đều bị c.h.é.m đầu.
Tỷ tỷ còn đỡ.
Biết đâu Hoàng đế niệm tình phu thê nhiều năm sẽ tha cho tỷ ấy.
Nhưng kẻ nhiều chuyện như ta chắc chắn phải c.h.ế.t.
Ta chưa sống đủ đâu.
Đã nhiều năm như vậy.
Chẳng lẽ còn có thể ai về vị trí nấy sao?
Tỷ tỷ bị phế.
Còn ta trở thành Hoàng hậu?
Hoàng đế đâu phải người chuyên nhặt đồ bỏ đi.
Ta càng mong chuyện này mãi mãi chôn vùi trong bụng mọi người.
Đối với ta, có một tỷ tỷ làm Hoàng hậu là chuyện tốt.
Nhưng ta không ngờ chỉ vì Hoàng đế không chịu tuyển tú.
Lại thật sự có đám đại thần rảnh rỗi đến mức mang chuyện thân thế của ta và tỷ tỷ ra chất vấn ngay trên triều.
Hoàng đế không tin.
Nhưng không ngăn nổi lời đồn bay khắp nơi.
Ban đầu.
Chính Từ Hằng đem chuyện ấy về kể như một câu chuyện cười.
May mà hắn không nhìn rõ biểu cảm của ta lúc đó.
“Loại chuyện vớ vẩn này mà cũng có người tin sao?”
Ta giả vờ thản nhiên hỏi.
“Bọn họ chỉ muốn bới móc thôi.”
“Thật hay giả có quan trọng đâu.”
Nhưng khi lời đồn ngày càng lan rộng.
Ngay cả Từ Hằng cũng bắt đầu nghi ngờ.
Ta như thường lệ vỗ nhẹ lên đầu hắn.
“Chàng đọc sách đến ngốc rồi sao?”
“Nếu ta thật sự là nữ nhi ruột của phụ thân và mẫu thân, ta sẽ bỏ Hoàng đế không gả mà đi gả cho chàng à?”
May mà thời gian là thứ rất kỳ diệu.
Bây giờ mọi người đều quên mất năm xưa Lệ Vương mang tiếng gì.
Chỉ nhớ rằng hiện tại hắn là thiên t.ử.
Nghe ta nói vậy, Từ Hằng lập tức gật đầu.
“Đúng nhỉ.”
“Nàng nói xem đám người đó rốt cuộc nghĩ cái gì vậy?”
Nhưng ta vẫn luôn cảm thấy bất an.
Đáng tiếc gần đây mẫu thân lại đổ bệnh.
Không tiện vào cung.
Vì vậy ta đành tự mình đưa thẻ bài xin yết kiến.
Suốt dọc đường đi ta còn cảm thán.
Không hổ là tỷ tỷ.
Chuyện lớn như vậy mà vẫn bình tĩnh như không.
Kết quả.
Sau khi tỷ ấy cho cung nhân lui xuống.
Ta vừa mở miệng nói chuyện.
Nhìn sắc mặt tỷ ấy thay đổi, ta mới cảm thấy có điều không ổn.
Hóa ra…tỷ ấy hoàn toàn không biết chuyện này.
