Như Ý Như Ý, Thuận Theo Tâm Ý Ta - Chương 9
Cập nhật lúc: 13/08/2026 07:02
Nửa tháng sau, Phó Tranh xuất chinh, Trưởng công chúa đích thân tiễn hắn đến cổng thành, còn tự tay mặc giáp hộ tâm cho hắn.
Một tráng hán cao tám thước như Phó Tranh lại khóc như được làm bằng nước, vừa thút thít vừa nói: “Điện hạ hãy chờ thần trở về”, còn Trưởng công chúa chỉ vỗ lên n.g.ự.c hắn rồi nói một câu: “Đừng c.h.ế.t.”
Nhìn cảnh ấy, ta vừa cảm động vừa muốn bật cười.
Đến tháng thứ ba sau khi Phó Tranh xuất chinh, kinh thành xảy ra đại sự.
Hoàng đế băng hà, mấy vị hoàng t.ử đều bị ám sát chỉ trong một đêm, thủ đoạn dứt khoát gọn gàng, không chừa lại một ai.
Triều đình và dân chúng chấn động, những người trong hoàng thất quỳ trước cổng phủ Trưởng công chúa khóc lóc van xin, khẩn cầu nàng đăng cơ.
Sau ba lần khẩn cầu, ba lần khước từ, Trưởng công chúa mới mở cửa, thở dài nói: “Được thôi.”
Trong ngày cử hành đại điển đăng cơ, ta đứng giữa đám đông ngẩng đầu nhìn lên.
Trưởng công chúa đội mũ miện mười hai chuỗi ngọc, từng bước đi lên thềm son.
Quần thần cúi đầu, đồng thanh tung hô vạn tuế.
Những lão thần năm xưa từng đẩy đệ đệ nàng lên ngôi, giờ đây lại quỳ thành kính hơn bất kỳ ai.
Ta nhớ tới tin nàng khởi binh thất bại rồi c.h.ế.t ở biên tái trong kiếp trước, sống mũi bỗng cay xè, suýt nữa bật khóc ngay trước mặt mọi người.
Sau khi đăng cơ, chuyện đầu tiên nàng làm là sắc phong Phó Tranh làm hoàng phu.
Khi tin tức truyền đến phủ Tướng quân, Phó Dữ đang luyện đao.
Hắn im lặng hồi lâu rồi mới nói: “Đệ đệ ta trở thành Hoàng hậu rồi sao?”
Ta ngồi xổm bên cạnh c.ắ.n hạt dưa: “Năm xưa chẳng phải ngươi còn định cầu cưới người ta sao?”
Phó Dữ lập tức thu đao lại: “Nàng còn nhắc?”
Ta c.ắ.n hạt dưa phát ra một tiếng “rắc”: “Nhắc chứ, tại sao lại không nhắc? Tên khốn phụ bạc.”
Hắn dùng sống đao gõ nhẹ lên đầu ta.
Nửa tháng sau, chiến sự nơi biên tái trở nên căng thẳng, trong triều lại không có tướng lĩnh thích hợp để điều động.
Phó Dữ xin chỉ xuất chinh.
Ngày khởi hành, ta chặn hắn trước cổng phủ Tướng quân.
“Ngươi thực sự muốn đi sao?”
Hắn cúi đầu chỉnh lại miếng bảo vệ cổ tay: “Nhất định phải đi.”
“Tiểu t.ử Phó Tranh kia thắng được một lần là nhờ may mắn, người ở biên tái sẽ không cho nó cơ hội thứ hai.”
Ta im lặng một lúc rồi hỏi: “Vậy khi nào ngươi trở về?”
“Đánh xong sẽ trở về.”
“Đánh xong là khi nào?”
Hắn ngẩng đầu nhìn ta, bỗng bật cười: “Trước kia nàng chưa bao giờ hỏi ta những chuyện này.”
Ta quay mặt đi: “Trước kia là trước kia.”
“Trước kia ta không biết… Thôi bỏ đi, ngươi mau cút đi.”
Hắn xoay người lên ngựa, đi được vài bước lại ghìm cương quay đầu: “Thẩm Như Ý.”
“Cái gì?”
“Chờ ta trở về.”
“Không chờ!” Ta hét theo bóng lưng hắn, “Ngươi thích về hay không thì tùy!”
Hắn bật cười, thúc ngựa vung roi, một đường rời khỏi cổng thành.
…
Những ngày sau đó vô cùng khó chịu đựng.
Tháng đầu tiên ta vẫn còn đều đặn nhận được thư, sang tháng thứ hai thư từ bắt đầu đứt quãng, đến tháng thứ ba, ngày nào ta cũng nằm bò trên bệ cửa sổ chờ đợi.
Tỷ tỷ nhìn không nổi nữa, lại sắp xếp cho ta một vòng xem mắt mới.
Bà mối vừa bước vào cửa đã bị ta dùng chổi đ.á.n.h đuổi ra ngoài.
Ta xách chổi đứng trước cổng: “Ta đã hẹn với hắn rồi!”
Tỷ tỷ xòe tay: “Chẳng phải muội nói hắn thích về hay không thì tùy sao?”
Ta: “…Tỷ nghe nhầm rồi.”
Đến tháng thứ sáu, cuối cùng thư cũng được gửi về, dày cả một xấp.
Ta bóc bức đầu tiên ra, bên trên chỉ viết sáu chữ: “Vẫn còn sống, đừng mắng nữa.”
Ta tức giận vò giấy viết thư thành một cục, sau đó lại mở ra, cẩn thận vuốt phẳng từng nếp nhăn.
Tháng thứ bảy, tháng thứ tám, mỗi bức thư đều rất ngắn, nhưng ít nhất tháng nào cũng có.
Đến tháng thứ chín, tin thắng trận truyền về—
Phó Dữ đại thắng, các bộ tộc nơi biên tái quy hàng, ba ngày sau đại quân sẽ hồi triều.
Hôm ấy ta thức dậy từ sáng sớm, thay hết bộ y phục này đến bộ khác, cuối cùng chọn một chiếc váy màu vàng nhạt rồi chen lên t.ửu lâu bên đường.
Vị trí cạnh cửa sổ trên tầng hai có tầm nhìn tốt nhất, ta nằm bò trên lan can, ngóng về phía ngoài thành.
Khi đại quân vào thành, tiếng chiêng trống vang trời.
Ta chỉ liếc mắt đã trông thấy hắn.
Hắn ngồi trên lưng ngựa, làn da đã sạm đi rất nhiều, dưới cằm còn có thêm một vết sẹo.
Trong khoảnh khắc ngẩng đầu, cách một con phố đông nghịt người cùng những cánh hoa bay đầy trời, hắn bỗng nhìn thẳng về phía ta.
Rõ ràng ta không hề lên tiếng.
Thế nhưng hắn vẫn trông thấy ta.
Trái tim ta đập thình thịch như tiếng trống, tay bỗng run lên, chiếc khăn tay lọt qua khe lan can rồi rơi xuống.
Gió vừa thổi qua, chiếc khăn màu vàng nhạt liền chao liệng, từ từ rơi xuống trước mặt hắn.
Hắn giơ tay đón lấy, cúi đầu nhìn một lúc rồi đưa lên ch.óp mũi hít sâu một hơi.
Bá tánh trên đường đều đang reo hò, không một ai chú ý đến cảnh tượng ấy.
Chỉ có ta nhìn thấy.
Hắn ngẩng đầu, mỉm cười với ta.
Trong đôi mắt ấy phản chiếu ánh tà dương đỏ như m.á.u, rực sáng tựa ngọn lửa.
Ta nằm bò trên lan can, sống mũi cay xè, nước mắt tí tách rơi xuống mu bàn tay.
Ngoài miệng ta nói không chờ.
Nhưng ngày nào ta cũng chờ hắn.
…
Nửa tháng sau, Trưởng công chúa—không đúng, là Bệ hạ ban hôn.
Ngày thánh chỉ được truyền đến, Phó Dữ vừa từ giáo trường trở về, áo giáp vẫn chưa tháo, đã quỳ giữa sân tiếp chỉ.
Ta ngồi xổm bên cạnh c.ắ.n hạt dưa, đến khi nghe nội thị đọc: “Nay có Thẩm thị Như Ý, ôn lương cung kiệm…”
Ta lập tức phun hết hạt dưa trong miệng ra ngoài.
Ôn lương?
Cung kiệm?
Bệ hạ nghiêm túc đấy sao?
“Tiếp chỉ đi.” Nội thị cười híp mắt, đưa thánh chỉ tới.
Ta lau miệng rồi dập đầu tiếp chỉ.
Ngày thành hôn, lụa đỏ trải kín phố, còn náo nhiệt hơn cả kiếp trước.
Mẫu thân đi sau kiệu hoa, khóc đến không thành tiếng, phụ thân bưng chén trà mà tay run đến mức nước trà đổ ướt cả tay áo.
Tỷ tỷ nắm dải lụa đỏ đưa ta ra khỏi cửa, thấp giọng nói: “Nếu hắn dám bắt nạt muội, quay về tỷ sẽ đưa mấy nam nhân bên ngoài đến cho muội, người nào cũng chu đáo hơn hắn, biết thương người hơn hắn, mặc muội lựa chọn.”
“Được.” Ta dứt khoát đáp lời.
Phó Dữ dắt ngựa đi phía trước, vành tai khẽ động.
Trong đêm động phòng.
Sau khi uống rượu hợp cẩn, nến đỏ cháy cao, màn giường buông xuống, che kín mọi thứ bên trong.
Trong màn vang lên một hồi tiếng động sột soạt.
Sau đó là một tiếng “bịch” trầm đục.
“Thẩm Như Ý!” Hắn đau đớn kêu lên, “Nàng đá vào đâu vậy?”
Ta đáp đầy lý lẽ: “Dù sao cũng đã trải qua một kiếp rồi, tại sao ngươi chẳng tiến bộ chút nào vậy? Đi học thêm rồi trở lại.”
Trong màn lại vang lên một hồi sột soạt.
Hắn nghiến răng hỏi: “Nàng học những thứ này từ ai?”
“Vương công t.ử ở thành Nam dạy ta.”
Ta bẻ ngón tay đếm: “Còn có Lý công t.ử ở thành Đông, Triệu công t.ử ở phố Tây, dù sao cũng giỏi hơn ngươi…”
Hắn lập tức chặn miệng ta lại.
“Ưm ưm ưm!”
“Còn nói nữa không?”
Ta gật đầu.
Đợi hắn buông ra, ta đã biết ngoan ngoãn, lập tức vùi mặt vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, giọng nói ồm ồm vọng ra: “Tên khốn phụ bạc.”
Hắn khẽ cười, siết c.h.ặ.t ta vào lòng.
“Thẩm Như Ý.”
“Kiếp này, chúng ta hãy sống bên nhau thật hòa thuận, mỹ mãn.”
Ta sững người trong chốc lát rồi lại vùi mặt sâu hơn vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.
Ngoài cửa sổ vang lên hai tiếng ch.ó sủa, trời cũng sắp sáng.
Được.
Ta đồng ý với ngươi.
Hết.
