Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90 - Chương 125: Lên Báo

Cập nhật lúc: 08/03/2026 00:16

Lôi Âm túm lấy áo Ngọc Khê, chính mình lại mất thăng bằng. Ngọc Khê trở tay nắm lấy cổ tay Lôi Âm, một tay bám c.h.ặ.t t.a.y vịn, dùng hết sức bình sinh kéo mạnh một cái, kéo Lôi Âm lại.

Vương Điềm Điềm mất đà, hét lên thất thanh, lăn từ trên cầu thang xuống, nằm sấp trên mặt đất nửa ngày không động đậy.

Lôi Âm vỗ n.g.ự.c: "Trời ơi, Vương Điềm Điềm điên rồi sao?"

Ngọc Khê cũng thót tim, may mà cô có luyện võ phòng thân, phản ứng nhanh hơn một chút, nếu không người ngã xuống là cô và Lôi Âm rồi. Tuy cầu thang không dốc lắm nhưng lăn xuống cũng đau, vận khí không tốt rất dễ gãy xương.

Vương Điềm Điềm ôm chân, từ từ ngồi dậy, "A a" kêu đau mãi, cứ như bị thương nặng lắm vậy.

Dì quản lý ký túc xá dưới lầu chạy lên, hoảng sợ: "Bạn học, không sao chứ!"

Vương Điềm Điềm nước mắt ngắn nước mắt dài, cả người đau nhức: "Dì lăn thử xem!"

Sắc mặt dì quản lý không tốt lắm: "Dì xuống gọi điện gọi xe cứu thương, dì thấy bạn học nên kiểm tra kỹ một chút, đặc biệt là kiểm tra cái đầu, đừng để ngã hỏng rồi."

Các bạn học vây xem, không biết ai cười trước, cả hành lang vang lên tiếng cười cố nén.

Vương Điềm Điềm đời này chưa bao giờ mất mặt như thế, cái đầu đang nóng hừng hực bỗng tỉnh táo lại, chỉ vào Ngọc Khê và Lôi Âm: "Dì ơi, hai người họ đẩy cháu xuống."

Ngọc Khê trợn trắng mắt: "Trước khi nói chuyện làm ơn nhớ lại xem có nhân chứng không đã. Các bạn học vừa đi lên cùng chúng tôi, xin hãy bước ra, cảm ơn!"

Vương Điềm Điềm nhìn mấy bạn học bước ra, mặt tái mét.

Ngọc Khê châm chọc: "Bạn học Vương, vừa rồi cô không nhìn rõ, bây giờ nhìn rõ chưa? Vừa rồi lên lầu không chỉ có tôi và Lôi Âm đâu, cô nên cảm thấy may mắn vì các bạn học tránh nhanh, không bị cô đụng phải. Bây giờ đến lượt tôi kiện cô rồi, cô nói xem, tôi báo cảnh sát thế nào nhỉ, cố ý gây thương tích, tội danh này cũng được đấy."

Vương Điềm Điềm hoảng sợ: "Tôi không cố ý, tôi vừa khéo xuống lầu, tôi không cố ý."

Ngọc Khê mỉa mai nhìn Vương Điềm Điềm: "Bạn học Vương, cô lại quên nhân chứng rồi sao?"

Vương Điềm Điềm sợ hãi. Nếu vào đồn công an, sau này cô ta làm sao ở lại trường được nữa, hồ sơ sẽ có vết nhơ. Hơn nữa bộ phim cô ta đóng sắp chiếu rồi, cô ta không thể xảy ra chuyện.

"Tôi sai rồi, bạn học Lữ, cô đại nhân đại lượng tha thứ cho tôi, tôi cũng là nhất thời hồ đồ, tôi thật sự không cố ý."

Lôi Âm lạnh mặt: "Xin lỗi mà có tác dụng thì cần công an làm gì?"

Vương Điềm Điềm vịn tay vịn đứng lên. Ngọc Khê liếc qua, cạn lời. Người ta nói tai họa sống ngàn năm cấm có sai, lăn từ trên lầu xuống mà Vương Điềm Điềm chỉ bị đau cơ, xương cốt chẳng sao cả, đứng rất vững.

Vương Điềm Điềm mở túi xách: "Tôi bồi thường tiền, tôi bồi thường tiền, tôi bồi thường tổn thất, một ngàn, một ngàn được chưa?"

Dì quản lý cũng không muốn làm lớn chuyện, ký túc xá nữ do dì trông coi xảy ra chuyện sẽ ảnh hưởng không tốt đến công việc. Tuy giận Vương Điềm Điềm nhưng dì vẫn đứng ra hòa giải: "Bạn học Lữ, cháu xem bạn học Vương thái độ nhận sai thành khẩn, lại đã chịu bài học rồi, lần này bỏ qua đi."

Ngọc Khê biết cô không bị thương, Vương Điềm Điềm cùng lắm chỉ bị giáo d.ụ.c một trận. Cô cũng chỉ bắt nạt Vương Điềm Điềm không hiểu luật pháp thôi, nhưng điểm yếu cần nắm vẫn phải nắm, nếu không thì có lỗi với bản thân quá.

Ngọc Khê lấy giấy b.út mang theo trong túi ra: "Viết bản kiểm điểm nhận lỗi, tôi sẽ tha cho cô, tiền cũng không cần đưa."

Vương Điềm Điềm nghi hoặc: "Thật sao, cô không hối hận chứ?"

Ngọc Khê đi xuống cầu thang: "Không hối hận, viết đi, thái độ thành khẩn một chút, viết rõ sự việc đã xảy ra, cuối thư nhớ ký tên cô vào, chuyện này coi như bỏ qua."

Đầu óc Vương Điềm Điềm rối tung, cô ta thực sự sợ ảnh hưởng đến bản thân, cô ta còn tương lai tốt đẹp, không thể bị hủy hoại, hành động quá khích không thể tái diễn.

Mười phút sau, thư xin lỗi đã viết xong. Ngọc Khê xem nhanh một lượt, không vấn đề gì. Cô cứ tưởng gan Vương Điềm Điềm lớn lắm, không ngờ lại nhỏ như vậy.

Ngọc Khê nói với dì quản lý: "Dì ơi, dì là nhân chứng, giúp cháu ký tên với ạ."

Dì quản lý cũng vui vẻ bán cho Ngọc Khê cái mặt mũi, sảng khoái ký tên. Ngọc Khê lại tìm mấy người xem náo nhiệt ký tên, xong xuôi mới cất thư đi.

Ngọc Khê cười từ tận đáy lòng, lần này là cười thực sự vui vẻ: "Bạn học Vương, sau này cô còn tìm tôi gây phiền phức, tôi sẽ gửi lá thư này đến tòa soạn báo đăng lên. Tiêu đề tôi cũng nghĩ hộ rồi, cô nghe thử xem: 'Đây là thượng bất chính hạ tắc loạn (bố nào con nấy), hay là vấn đề giáo d.ụ.c?'"

Đồng t.ử Vương Điềm Điềm co rút lại: "Cô, cô đê tiện."

Ngọc Khê lắc lắc cái túi: "Tôi cũng là bị cô ép thôi. Nếu cô không tìm tôi gây phiền phức, lá thư này sẽ không xuất hiện ở bất cứ tòa soạn nào. Nhưng nếu cô lại tìm tôi gây phiền phức thì chưa chắc đâu. Cô nói xem, cô xảy ra chuyện, liệu có ảnh hưởng đến bố cô không, hay là thêm cái tiêu đề nữa, 'Bóc trần bộ mặt chưa ai biết của danh đạo diễn'?"

Vương Điềm Điềm không cảm thấy đau trên người nữa, chỉ thấy lạnh toát sống lưng. Lá thư này mà đăng lên thật, bất kể là tiêu đề nào, bố cô ta cũng có thể đập c.h.ế.t cô ta.

Vừa nghĩ đến khả năng này, Vương Điềm Điềm liền sợ hãi. Dạo này bố cô ta thực sự rất đáng sợ.

Ngọc Khê rất hài lòng với sự hèn nhát của Vương Điềm Điềm. Có những người cảnh cáo vô dụng, chỉ có nắm được điểm yếu mới trị được. Đây cũng coi như gậy ông đập lưng ông.

Các bạn học xem kịch ở hành lang nhìn Ngọc Khê với ánh mắt khác hẳn. Ý tưởng về tiêu đề này thâm thật, cái nào cũng đ.â.m trúng tim đen. Đồng thời trong lòng họ cũng ghi nhớ Ngọc Khê vào danh sách những người không thể dễ dàng đắc tội, phúc hắc muốn c.h.ế.t, hố c.h.ế.t người không đền mạng.

Về phòng, Lôi Âm vây quanh Ngọc Khê: "Tớ thấy cậu học biên kịch là phí phạm nhân tài, lẽ ra nên thi Đại học Truyền thông. Với đầu óc của cậu mà làm phóng viên thì chắc chắn nổi tiếng nhanh hơn làm biên kịch."

Ngọc Khê lấy thư ra, khóa vào trong ngăn kéo: "Tớ cũng thấy mình có năng khiếu, nhưng điều này cũng chứng minh một điểm, sức ảnh hưởng của tin tức là rất lớn."

Lôi Âm thay giày: "Đúng vậy, cho nên ai cũng không muốn đắc tội với tòa soạn báo là có lý do cả."

Ngọc Khê tìm danh thiếp của Liên Bác: "Tớ quen một chủ biên, sau này nói không chừng dùng tới thật đấy, mối quan hệ này phải duy trì cho tốt mới được."

Lôi Âm cầm lấy: "Chủ biên Hoa Đông a, lợi hại thật, mối quan hệ này quả thực hữu dụng, nhưng duy trì thế nào đây, đừng đến lúc cần tìm người thật lại chẳng thấy mặt mũi đâu."

Ngọc Khê chớp mắt: "Chủ biên này thích máy ảnh, nhưng muốn duy trì quan hệ lâu dài thì vẫn phải có sự hợp tác."

Lôi Âm hoảng hồn, sờ trán Ngọc Khê: "Không sốt đấy chứ, chúng ta có thể hợp tác gì với Hoa Đông? Người ta cần tin tức, cậu sẽ không định bán thư của Vương Điềm Điềm thật đấy chứ, Vương Điềm Điềm sẽ liều mạng với cậu đấy."

Ngọc Khê gạt tay Lôi Âm ra: "Tớ đâu có ngốc, không bán thư. Trước mắt có một tin tức lớn đây này, Hoa Đông nhất định thích độc quyền."

Lôi Âm mơ hồ: "Tin tức gì?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.