Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90 - Chương 156: Duyên Phận

Cập nhật lúc: 08/03/2026 09:14

Ông cụ Vương quệt nước mắt, vừa cười vừa vỗ đùi, cười hệt như một đứa trẻ. Ngọc Khê thấy vậy cũng yên tâm, xem ra tình hình của đứa bé kia không tồi.

Ông cụ Niên trong lòng sốt ruột, nhưng biết bạn già cần phát tiết cảm xúc nên cũng không thúc giục, chỉ lẳng lặng chờ đợi, trong lòng cảm thấy chua xót thay cho bạn mình.

Cười đủ rồi, ông cụ Vương mới nói: “Đứa bé cùng họ với ông, đều họ Niên.”

Ông cụ Niên ngạc nhiên: “Vậy sao? Quả đúng là có duyên phận. Thế đứa bé đâu? Ông đã gặp chưa?”

Nụ cười trên mặt ông cụ Vương tắt ngấm, giọng điệu trở nên nặng nề: “Vợ chồng nhà họ Niên đều là giáo sư, mãi vẫn không có con, lớn tuổi rồi mới nhặt được đứa bé về nuôi dưỡng. Nhưng cả hai đều đã qua đời. Lúc trước, khi đứa bé còn chưa xảy ra chuyện thì đã bị đưa đi rồi.”

Ông cụ Niên vô cùng thổn thức, nhớ lại những ngày tháng mình ở nông thôn, sức khỏe yếu, không chịu nổi việc đi lại nhiều nên hỏi: “Manh mối lại bị đứt đoạn sao?”

Ông cụ Vương cười nhạt: “Lúc đó chưa xảy ra chuyện gì đã được đưa đi, chắc là sẽ không bị liên lụy. Tôi đã nhờ người tra cứu hồ sơ, xem có thể tìm ra đứa bé được đưa đến nơi nào không.”

Ông cụ Niên tính toán tuổi tác: “Lúc bị đưa đi cũng đã mười mấy tuổi rồi, đứa bé có khả năng tự chăm sóc bản thân. Đã có tin tức thì nhất định sẽ tìm được, ông cũng đừng quá nóng vội. Đừng để đến lúc tìm được cháu rồi thì thân thể ông lại suy sụp.”

Ông cụ Vương đ.ấ.m đ.ấ.m vào chân: “Phải, phải, tôi phải dưỡng sức khỏe cho tốt. Trừ cái chân ra thì tôi chẳng có bệnh tật gì, sống thêm mười mấy năm nữa cũng không thành vấn đề, nhất định sẽ tìm được con.”

Ngọc Khê không nhịn được hỏi: “Ông Vương, vậy những người đã tráo đổi con, ông định xử lý thế nào ạ?”

Trong mắt ông cụ Vương tràn đầy hận thù: “Ông đã báo cảnh sát rồi. Cho dù chứng cứ đã mất hết, cũng đủ cho bọn họ chịu khổ. Tiêu tiền của ông để lo lót công việc, giờ mất việc rồi, ông muốn xem cả nhà đó sống thế nào.”

Ngọc Khê thầm nghĩ, Đạo diễn Vương lần này xui xẻo lớn rồi, nhất định chuyện này sẽ ầm ĩ đến trước mặt ông ta. Hiện tại nhà Đạo diễn Vương chắc chắn đang loạn cào cào.

Ông cụ Niên hừ một tiếng: “Ông xử lý như vậy vẫn còn quá nhẹ tay, bọn họ đáng lẽ phải ngồi tù.”

Ông cụ Vương đáp: “Tôi cũng muốn tống bọn họ vào tù, nhưng chứng cứ không còn. Thay vì đưa vào đó, tôi thà nhìn bọn họ chịu khổ sở ở bên ngoài còn hơn. Chẳng phải bọn họ ghen ghét tôi sống tốt sao? Vậy thì tôi cứ sống thật tốt, còn phải tìm được con trai tôi nữa. Còn về thằng khốn nạn kia, tôi cũng không cần khách sáo. Trước đây nể tình chút m.á.u mủ nên không làm tuyệt, giờ c.h.ặ.t đứt đường lui của nó, tôi xem nó xoay sở ra sao!”

Ngọc Khê hỏi: “Ông Vương, ông định đối phó với Đạo diễn Vương ạ?”

Ông cụ Vương hừ lạnh: “Nợ thì phải trả. Hắn tưởng những chuyện mờ ám của mình che giấu kỹ lắm sao? Chẳng qua là tôi không muốn so đo thôi. Chỉ cần tung ra vài việc là đủ c.h.ặ.t đứt con đường đạo diễn của hắn. Không còn sự nghiệp, tôi xem hắn còn năng lực gì nữa.”

Ông cụ Niên vỗ tay tán thưởng: “Làm như vậy là đúng.”

Ngọc Khê cũng cảm thấy hả giận. Cứ nghĩ đến kiếp trước, Niên Quân Mân c.h.ế.t, không có sự xuất hiện của cô, ông cụ Vương c.h.ế.t trong mơ hồ, để Đạo diễn Vương thừa kế toàn bộ gia sản, Ngọc Khê lại thấy uất ức trong lòng. Kiếp này, nợ nần ai thì người đó phải trả.

Buổi trưa, Ngọc Khê ở lại ăn cơm cùng hai ông cụ, sau đó ông cụ Vương cho người đưa Ngọc Khê về cửa hàng.

Thứ hai đi học, tin tức đã nổ ra. Ngọc Khê cầm tờ báo trên tay, ở vị trí nổi bật nhất là tin tức cắt đứt quan hệ. Ông cụ Vương tuyên bố Đạo diễn Vương không phải con ruột, kể lại đầu đuôi câu chuyện năm xưa, cuối cùng khẳng định Đạo diễn Vương và ông không còn bất cứ quan hệ nào.

Lôi Âm đọc xong liền nói: “Ông cụ hành động nhanh thật, lúc này Đạo diễn Vương trợn tròn mắt rồi. Mọi chuyện đã phơi bày ra ánh sáng, hoàn toàn không thể lợi dụng mối quan hệ của ông cụ để làm việc nữa.”

Ngọc Khê gấp tờ báo lại: “Đây mới chỉ là bắt đầu thôi.”

Lôi Âm ghé sát mặt xuống bàn: “Chuyện đời của ông cụ có thể dựng thành phim truyền hình được đấy, có sẵn tin tức nóng hổi, không lo không có người xem.”

Ngọc Khê mắt sáng rực nhìn Lôi Âm: “Dựng thành phim truyền hình?”

Lôi Âm gật đầu: “Đúng vậy, quay thành phim, biết bao nhiêu điểm đáng xem!”

Ngọc Khê hôn chụt lên má Lôi Âm một cái: “Cậu nói đúng, quay thành phim truyền hình thì càng nhiều người xem được, con trai của ông Vương nhìn thấy nhất định sẽ tìm tới.”

Lôi Âm chỉ vào tờ báo: “Cái này cũng đã đăng báo, lại là báo toàn quốc, nhìn thấy báo thì chắc cũng sẽ tìm đến chứ!”

Ngọc Khê lắc đầu: “Tớ thấy mong manh lắm. Bây giờ người mua báo chủ yếu là cơ quan, nhà máy, chứ tư nhân ít ai đặt báo dài hạn. Doanh số báo chí còn không bằng tạp chí tuần san, tỷ lệ nhìn thấy quá thấp.”

Lôi Âm ngẫm nghĩ: “Cũng phải, vẫn là phim truyền hình có nhiều người xem hơn.”

Ngọc Khê nói tiếp: “Hơn nữa, từ lúc sinh ra đã bị người ta vứt bỏ, chưa từng gặp mặt ông Vương, tình cảm cha con thiếu hụt trầm trọng. Cho dù có nhìn thấy cũng chưa chắc đã tìm đến. Quay thành phim truyền hình càng thể hiện được thành ý của ông Vương.”

Ngọc Khê nghĩ như vậy là có căn cứ. Tính cách ông Vương thế nào thì con trai sinh ra chắc cũng không kém bao nhiêu. Cho dù cuộc sống nghèo khó cũng sẽ không tùy tiện tìm tới nhận người thân, trừ khi thấy được đủ thành ý.

Lôi Âm tỉnh táo lại: “Quay phim tốn không ít tiền đâu, ai đầu tư? Mời ai làm đạo diễn? Mời ai viết kịch bản?”

Ngọc Khê nghĩ đến thôi đầu cũng to ra: “Đúng là không có việc gì đơn giản cả.”

Lôi Âm cũng ỉu xìu: “Còn nữa, quay xong rồi thì bán phim cho ai chiếu?”

Ngọc Khê: “Chờ tớ gặp ông Vương sẽ bàn bạc cụ thể, xem ý ông thế nào đã.”

Lôi Âm: “Cũng chỉ có thể như vậy thôi.”

Học xong một ngày, lúc Ngọc Khê tan học thì đụng phải Vương Điềm Điềm dưới lầu. Mắt Vương Điềm Điềm vằn tia m.á.u, vừa thấy Ngọc Khê liền lập tức khóc lóc: “Tôi cầu xin cô, đưa tôi đi gặp ông nội, đưa tôi đi gặp ông nội đi.”

Ngọc Khê chống nạng vội dịch sang một bên: “Tôi không nhận nổi đại lễ của cô đâu. Bạn học Vương, cô cầu tôi vô dụng thôi. Báo chí đã viết rành rành rồi, tráo đổi con cái đã đủ đáng hận, đằng này còn đem vứt bỏ đứa bé, đây là mưu sát. Ông Vương cắt đứt quan hệ đã là nhân từ tích đức lắm rồi, cô còn muốn đi gặp ông ấy, nhất định phải xát muối vào vết thương của ông ấy sao?”

Tóc tai Vương Điềm Điềm rối bời, trên trán còn có vết bầm tím, trong mắt ngấn lệ, trông yếu ớt vô cùng: “Ba tôi, ba tôi thật sự không biết gì cả, tôi cũng thật sự không biết. Chuyện này không liên quan đến ba tôi, dù sao cũng là tình cha con bao nhiêu năm mà!”

Ngọc Khê nhếch miệng cười trào phúng: “Dừng lại đi, Đạo diễn Vương đã biết từ lâu rồi. Trên báo không viết chuyện ông ta đối xử với bà Vương thế nào, không có nghĩa là tôi không biết. Bạn học Vương, cô muốn lợi dụng dư luận ép tôi giúp cô thì cũng làm ơn tìm hiểu kỹ quá trình trước đã. Cho dù quá trình không biết, thì cũng phải biết tôi có nắm được thóp gì không chứ.”

Vương Điềm Điềm nghẹn lời. Cô ta không ngờ Lữ Ngọc Khê cái gì cũng biết. Lại nhìn các bạn học xung quanh chuyển từ ánh mắt đồng cảm sang xem kịch vui, Vương Điềm Điềm có chút không giữ được bình tĩnh, c.ắ.n môi nói: “Cô lợi dụng mẹ tôi chính là vì chuyện năm xưa, có đúng không?”

Ngọc Khê đáp trả: “Đừng nói khó nghe như vậy. Cô dám nói cha con các người không tính kế tài sản của ông Vương sao? Không tính kế Quân Mân sao?”

Vương Điềm Điềm còn muốn nói gì đó thì Tôn Thiên Thiên đã tới.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.