Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90 - Chương 159: Ai?
Cập nhật lúc: 08/03/2026 09:15
Lôi Âm bừng tỉnh đại ngộ: “Ý cậu là giúp giới thiệu vai diễn?”
Ngọc Khê gật đầu: “Đúng vậy. Hoàng Lượng nắm trong tay không ít tài nguyên, công ty lại có móc nối với các đoàn làm phim, kiếm một vai phụ không quan trọng là rất dễ dàng. Chỉ cần có một người nhận được vai diễn từ chỗ chúng ta, cửa hàng chúng ta sẽ không lo vắng khách.”
Chu Linh Linh cười: “Cách của Tiểu Khê hay đấy.”
Hoàng Lượng đã trở lại để báo cáo tình hình: “Giới thiệu nhân vật không thành vấn đề. Giờ có công ty chống lưng, tài nguyên tốt hơn trước kia nhiều lắm, nói không chừng còn có thể giới thiệu được nhân vật có nhiều đất diễn.”
Ngọc Khê yên tâm: “Vậy càng tốt. Chúng ta tìm vài người bạn học có quan hệ tốt với chúng ta, phẩm hạnh cũng tốt. Không chỉ giúp kéo việc làm ăn cho cửa tiệm mà cũng coi như đầu tư trước, nhỡ đâu họ thực sự nổi tiếng thì cũng sẽ nhớ ơn chúng ta, đây cũng là một mối quan hệ.”
Hoàng Lượng: “Cái đầu này của em nhảy số nhanh thật, chờ tin của anh đi!”
Ngọc Khê chống nạng đứng dậy: “Vậy em cũng về trường một chuyến hỏi sư phụ xem sao.”
Hoàng Lượng nhìn cây nạng: “Chân em đã gần một tháng rồi, chắc là khỏi rồi chứ, sao vẫn còn chống nạng?”
Ngọc Khê: “Thương gân động cốt một trăm ngày, Quân Mân không cho em bỏ nạng, phải dưỡng cho khỏi hẳn.”
Hoàng Lượng: “.......”
Hắn không nên hỏi, gần đây ăn không ít “cơm ch.ó” mà vẫn chưa nhớ đời!
Ngọc Khê về trường, Hách Phong đang ở văn phòng. Nhìn thấy Ngọc Khê, ông nói: “Con cũng khéo tìm ta thật.”
Ngọc Khê bỏ nạng ngồi xuống: “Cuộc sống của sư phụ chỉ có hai điểm đến, có giờ dạy thì ở phòng học, không có giờ thì ở văn phòng hoặc ký túc xá, rất dễ tìm ạ.”
Hách Phong: “Nói đi, đang nghỉ mà lại đến đây, có việc gì à?”
“Đúng là có việc ạ. Sư phụ, lần trước thầy dạy kèm cho con, con nghe thầy nói chuyện với các giáo viên khác bảo là có công việc thu âm, còn cần tìm người không ạ?”
Hách Phong cau mày: “Con muốn đi thu âm à? Bài tập ta giao đã làm xong chưa?”
Ngọc Khê nghe đến bài tập thì mặt mày méo xệch. Từ khi đi học lại, sư phụ vừa dạy bù cho cô vừa giao một lượng lớn bài tập, danh sách sách cần đọc dài nửa trang giấy, cô hận không thể buổi tối nằm mơ cũng đọc sách, không dám nghĩ đến bài tập nữa: “Không phải con ạ, con chỉ hỏi thôi. Nếu thầy chưa tìm được người, con sẽ giúp tìm xem có ai thích hợp không.”
Hách Phong đặt cây b.út máy trong tay xuống: “Con không phải người thích lo chuyện bao đồng, tại sao lại hỏi?”
Ngọc Khê cũng không giấu giếm: “Con buôn bán nhỏ, đương nhiên phải nghĩ cách. Ưu thế của con nằm ở đây, chỉ có thể bắt đầu từ đây thôi ạ.”
Hách Phong nhíu mày: “Cái cửa hàng cho thuê quần áo của con, theo ta thì nhân cơ hội này đóng cửa luôn đi. Ta nghe tin từ chỗ Lão Dương, đã giới thiệu cho các con một đơn nhận thầu, chờ ông ấy quay phim xong về sẽ dẫn con qua đó. Tuy không phải là dự án lớn nhưng kiếm tiền cũng không ít, chắc chắn nhiều hơn cái cửa hàng cho thuê đồ.”
Ngọc Khê: “Sư phụ, cái đó thì chưa chắc đâu ạ. Thầy có biết lúc cửa hàng đông khách nhất, một ngày kiếm được bao nhiêu tiền không?”
Theo nhận thức của Hách Phong, cho thuê quần áo giá rẻ sẽ không kiếm được bao nhiêu: “300 đồng!”
Ngọc Khê xua tay: “Sai rồi ạ, lúc nhiều nhất, một ngày một ngàn hai, đây là lợi nhuận ròng đấy ạ. Nếu thực sự kinh doanh tốt, mấy tháng kiếm được không thua gì nhận một đơn thầu đâu.”
Hách Phong hoảng sợ: “Lương của ta mới có một ngàn tám, mức lương cao nhất rồi đấy. Con kiếm một ngày bằng ta làm gần cả tháng?”
“Đúng vậy ạ, cửa hàng của chúng con cũng coi như có chút tiếng tăm. Đôi khi, các đàn anh đàn chị từng đóng vai phụ cũng ghé qua, kéo theo không ít sự chú ý. Cửa hàng của con, không nói đến góc độ kiếm tiền, chỉ xét về việc phát triển quan hệ sau này thì cũng không thể đóng cửa được.”
Hách Phong phải nhìn nhận lại cô học trò nhỏ của mình: “Con muốn xây dựng quan hệ với diễn viên? Chờ con thành biên kịch nổi tiếng, muốn mời ai mà chẳng được, tại sao phải đi xây dựng quan hệ từ bây giờ?”
Ngọc Khê hiếm khi bộc bạch nỗi lòng với sư phụ: “Bởi vì sau này đề tài con muốn quay chưa chắc đã kiếm ra tiền. Cho dù có nổi tiếng thật, nhưng vẫn không ai chịu diễn thì xấu hổ lắm. Cho nên là, cứ xây dựng quan hệ trước, sau này muốn trả nợ ân tình thì họ phải diễn thôi.”
Hách Phong giật giật khóe miệng: “Ta nên khâm phục con biết nhìn xa trông rộng, hay nói con tâm tư kín đáo đây?”
Ngọc Khê cười hì hì: “Vẫn là tâm tư kín đáo đi ạ!”
Hách Phong trừng mắt nhìn cô một cái, lại có chút cảm thán: “Mấy năm trước, quay phim truyền hình còn chú trọng phẩm chất, nhưng giờ càng ngày càng chạy theo lợi nhuận. Sư phụ rất khâm phục con tuổi còn nhỏ mà đã có cái tâm này, sư phụ ủng hộ con.”
“Vậy còn việc thu âm ạ?”
“Cần tìm ba người, một nam hai nữ, l.ồ.ng tiếng cho phim hoạt hình. Tiền lương tính theo tập, một tập 50 đồng, tổng cộng hai mươi tập. Con tìm người tốt vào, ta muốn dẫn người đi thử giọng, ta tìm mấy người rồi mà đều không qua.”
Ngọc Khê nếu không phải chân đau thì đã nhảy cẫng lên rồi, một lúc được ba suất: “Cảm ơn sư phụ, vậy con đi trước đây.”
Hách Phong: “Chờ đã, ta nói cho con biết, thi cuối kỳ mà không đứng nhất thì ta sẽ tính sổ với con sau.”
Lưng Ngọc Khê lập tức cong xuống: “Con biết rồi ạ.”
Tâm trạng Hách Phong không tồi: “Mau đi đi!”
Ngọc Khê trở lại cửa hàng, chia sẻ tin tốt. Lôi Âm nói: “Có sư phụ đúng là khác bọt hẳn.”
Ngọc Khê bóp mũi: “Sao tớ ngửi thấy mùi chua thế nhỉ.”
Lôi Âm nhảy lùi lại một bước: “Tớ không thèm ghen tị với cậu đâu. Nhìn đống bài tập của cậu tớ đã sợ c.h.ế.t khiếp rồi. Tớ nghĩ kỹ rồi, tốt nghiệp không làm biên kịch được thì tớ làm cổ đông, ăn no chờ c.h.ế.t cả đời.”
Ngọc Khê cạn lời: “Cậu chỉ có chút theo đuổi ấy thôi à?”
Lôi Âm xòe tay: “Thế tớ biết làm sao, kiến thức chuyên môn thì học là biết, nhưng sức sáng tạo thì tớ không phải tự dìm mình đâu, tớ thật sự không làm được. Nói thật, nếu tớ không gặp cậu, chắc chắn tớ sẽ bị ông ngoại tống vào cơ quan nhà nước làm việc rồi.”
Ngọc Khê: “Cậu chẳng phải rất thích tạp chí sao? Tớ thấy cậu có thể phát triển theo hướng đó đấy.”
Lôi Âm có chút động lòng: “Đến lúc đó hẵng hay, giờ nói trước chuyện ba suất này cho ai đi.”
Ngọc Khê trong lòng đã có người được chọn: “Chị Mạnh vẫn luôn thuê đồ ở tiệm mình, chị ấy học phát thanh, rất thích hợp.”
Chu Linh Linh đề cử một người: “Chị có một người, Vệ Dao bên hệ Biểu diễn, tính cách khá hướng nội, toàn diễn vai quần chúng nhưng giọng rất hay, cô ấy có thể tính một suất.”
Lôi Âm: “Tớ cũng có một người, Chu Tuấn bên hệ Vũ đạo, sinh viên năm nhất. Điều kiện bản thân không tồi, diễn không ít vai, cũng là khách quen của tiệm.”
Ngọc Khê: “Diễn không ít vai rồi, liệu có coi trọng việc thu âm không?”
Lôi Âm nói: “Chắc chắn là được. Chu Tuấn có một người chị, vì nuôi cậu ấy ăn học mà ly hôn mang theo con. Cậu ấy thiếu tiền lắm, đương nhiên giọng cậu ấy cũng rất tốt. Theo ánh mắt của kẻ ngoại đạo như tớ, tương lai cậu ấy chắc chắn sẽ nổi tiếng.”
Ngọc Khê cân nhắc điều kiện: “Nếu đúng như cậu nói tốt như vậy, không chỉ cho công việc thu âm mà còn có thể giới thiệu một vai diễn. Đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi bao giờ cũng khiến người ta nhớ mãi.”
Lôi Âm: “Vậy quyết định thế nhé.”
Ngọc Khê: “Ok.”
Ba người vừa thương lượng xong thì Chu Đại Nữu đùng đùng nổi giận trở về: “Vừa rồi đụng phải cả nhà lão cả, hai vợ chồng đều đang làm việc ở cửa hàng của Hà Giai Lệ. Họ bảo cửa hàng chúng ta chẳng có ma nào, sắp đóng cửa đến nơi, bảo mợ tìm nhà khác mà làm. Cái loại người gì không biết, tiểu nhân đắc chí.”
Ngọc Khê an ủi: “Mợ Hai, chấp nhặt với họ làm gì cho mệt người.”
Chu Đại Nữu vẫn chưa hết giận: “Hà Lão Đại cái đồ không biết xấu hổ, còn muốn nghe ngóng xem cách vách đang làm gì. Ta phi, lần sau gặp ta còn đ.á.n.h cho.”
“Đây là muốn đ.á.n.h ai thế?”
Ngọc Khê nhìn theo hướng giọng nói: “Chị họ, xem ai đến kìa.”
