Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90 - Chương 218: Cải Tạo Để Làm Người Mới

Cập nhật lúc: 08/03/2026 09:43

Đột nhiên một lực hút kéo đến, cảnh tượng lại thay đổi. Lần này là nhà tù, Ngọc Khê sửng sốt nhìn thấy Lôi Lạc đang mặc áo tù. Lôi Lạc cười: "Chị."

Ánh mắt đờ đẫn của Lôi Tiếu bỗng có tia sáng: "Sắp ra tù rồi, thật tốt."

Lôi Lạc: "Đúng vậy, có thể ra ngoài thật tốt."

Nụ cười của Lôi Tiếu đặc biệt rạng rỡ: "Hứa với chị, ra ngoài hãy làm người tốt. Chị sẽ luôn dõi theo em."

Lôi Lạc đỏ hoe mắt: "Em sẽ làm vậy. 6 năm nay, chỉ có chị đến thăm em, em đều hiểu cả. Trước kia là em khốn nạn, em sẽ làm người tốt."

Lôi Tiếu nâng tay lên, vuốt ve song sắt: "Bây giờ là năm 2003, thế giới bên ngoài thay đổi nhiều lắm. Điện thoại di động đều đổi sang loại nhỏ gọn, thành phố cũng không còn là dáng vẻ trong ký ức của em nữa, rất nhiều nơi đã bị phá dỡ. Lúc trước chị mua cho em bất động sản chia làm ba căn hộ, còn bồi thường hai triệu tệ, chị đều gửi ở chỗ luật sư, ông ấy sẽ chuyển giao cho em."

Lôi Lạc ngẩn người: "Chị, chị mua nhà cho em?"

Lôi Tiếu gật đầu: "Đúng vậy, chị mới kết hôn, trong tay có chút tiền. Chị không muốn bị cha mẹ vơ vét hết nên đã bán trang sức, gom đủ tiền lén mua nhà cho em. Tên là của em, ở đường Tài Nguyên Thiên Nhiên, hiện tại là khu thương mại, san sát những tòa nhà cao tầng. Chị mua chỗ rộng, ba căn hộ, có cả cửa hàng, tiền thuê bên đó rất đắt. Sau này em không làm gì cũng có thể sống được."

Ngọc Khê vẫn luôn đứng sau lưng Lôi Tiếu, cô nhìn rõ sự thay đổi biểu cảm của Lôi Tiếu, đây là đang trăng trối hậu sự!

Cô chỉ nhìn thấy ba đoạn ngắn. Nỗi vướng bận trong lòng Lôi Tiếu chỉ có Lôi Lạc ở trong tù mà thôi. Rốt cuộc sắp được ra rồi, em ấy không còn vướng bận gì nữa.

Cảnh tượng cuối cùng, Ngọc Khê chỉ thấy Lôi Lạc đang khóc ở nghĩa địa, trên bia mộ là ảnh của Lôi Tiếu. Cuộc đời ngắn ngủi của Lôi Tiếu cứ thế kết thúc, chưa từng có một ngày nào sống tốt, em ấy thực sự mệt mỏi rồi, dốc hết tâm sức, cuối cùng cũng có thể thả lỏng dây đàn mà ngủ yên.

Ngọc Khê đặc biệt muốn nhìn thấy kết cục của Hà Giai Lệ và Lôi Quốc Lương, còn cả Lôi Âm nữa!

Cô chưa từng thấy Lôi Âm. Ngọc Khê vừa nghĩ vậy, thân thể liền bay lên, từ nghĩa địa bay ra ngoài, nhìn theo tầm mắt, cô mở to hai mắt.

Đây vẫn là Thủ đô trong ký ức của cô sao?

Nơi này thật sự là Thủ đô ư? Những tòa nhà cao tầng san sát, đường phố sạch sẽ, xe cộ như nước, cửa hàng nối tiếp nhau. Người trẻ tuổi cầm điện thoại di động trên tay không còn là cục gạch nữa mà nhỏ gọn, còn có màn hình hiển thị.

Siêu thị điện máy có rất nhiều đồ gia dụng, tivi đen trắng đã biến mất, thay vào đó là tivi siêu mỏng. Những thứ này đều đảo lộn thế giới của cô.

Ngọc Khê vừa bay vừa nhìn, những nơi quen thuộc đều không còn dấu vết. Mọi người ăn mặc cũng có thẩm mỹ khác hẳn, các loại quần áo tinh xảo đều làm Ngọc Khê sáng mắt.

Ngọc Khê còn nhìn thấy một tờ tuần san điện ảnh, đ.á.n.h giá một bộ phim năm 2002, doanh thu phòng vé trong nước đã vượt quá hai trăm triệu, là bộ phim nhựa nội địa đầu tiên vượt mốc trăm triệu, doanh thu phòng vé nước ngoài cũng không tệ, sau khi quy đổi, tổng doanh thu phòng vé cộng lại hơn 1 tỷ.

Ngọc Khê mở to hai mắt, mới có mấy năm mà các ngành nghề phát triển quá nhanh, Ngọc Khê vô cùng hoảng hốt.

Đáng tiếc Ngọc Khê chưa thấy được Hà Giai Lệ thì một lực hút ập đến, cô lại trở về trong màn sương trắng xóa, Ngọc Trúc Thiêm cũng biến mất.

Ngọc Khê vẫn nghe được giọng nói của tên trùm đạo tặc từ bốn phương tám hướng. Cô cũng không biết mình đang nằm mơ hay là trở lại kiếp trước một chuyến, cô muốn tỉnh lại nhưng làm thế nào cũng không tỉnh được.

Hiện thực, Niên Quân Man nôn nóng chờ bác sĩ kiểm tra: "Người đã ngủ một ngày rồi, tại sao vẫn chưa tỉnh?"

Bác sĩ cũng nghi hoặc: "Kết quả kiểm tra cho thấy cơ thể cô Lữ không có vấn đề gì, có thể là do kinh hách quá độ nên chưa hồi phục lại, cậu có thể đợi thêm một chút."

Niên Quân Man tiễn bác sĩ ra ngoài, trở lại tiếp tục canh giữ Ngọc Khê, đầu ngón tay chạm vào đôi lông mày đang nhíu c.h.ặ.t của cô, cẩn thận vuốt phẳng, cúi người nói bên tai Ngọc Khê: "Em định ngủ đến bao giờ đây."

Hách Phong ngồi một bên, đồ đệ không tỉnh, mắt thấy kỳ nghỉ sắp kết thúc, chính mình trở về mà không mang người về được, ông cũng nôn nóng không thôi, thập phần hối hận vì chuyến đi học tập lần này.

Niên Quân Man thấy tay Ngọc Khê động đậy, như là muốn nắm lấy cái gì đó, hắn tiếp tục nói bên tai cô: "Em đã ngủ một ngày một đêm rồi, em muốn anh lo lắng đến bao giờ."

Trong sương trắng, Ngọc Khê ngừng chạy, cô nghe thấy giọng của Niên Quân Man, xác định phương hướng rồi chạy vội về phía đó.

Niên Quân Man vẫn luôn nói chuyện, nói về nỗi nhớ, nói về những dự định tương lai, nói rất nhiều rất nhiều.

Ngọc Khê đột nhiên mở mắt, thở hổn hển. Niên Quân Man kích động ôm lấy cô: "Rốt cuộc cũng tỉnh, rốt cuộc cũng tỉnh rồi."

Ngọc Khê cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của Niên Quân Man, cô đã tỉnh, cổ họng có chút khàn khàn: "Em ngủ bao lâu rồi?"

Niên Quân Man buông Ngọc Khê ra, đỡ cô từ từ ngồi dậy, ôn nhu nói: "Gần một ngày một đêm, bác sĩ đã tới xem vài lần rồi."

Ngọc Khê ấn ấn giữa mày để giảm bớt cơn đau đầu: "Em cảm giác như chưa ngủ bao lâu vậy."

Niên Quân Man cẩn thận đưa nước ấm qua: "Uống nước đi."

Ngọc Khê uống nước xong, Niên Quân Man tiếp tục nói: "Có phải gặp ác mộng không, lông mày em cứ nhíu c.h.ặ.t mãi."

Ngọc Khê gật đầu: "Em như là không thoát ra được, cứ chạy mãi, còn đến một nơi thần kỳ, muốn tỉnh mà không tỉnh được."

Niên Quân Man biết cô bị dọa sợ: "Không sao rồi, không sao rồi, có anh ở đây, không sao cả."

Ngọc Khê sau đó chạy trốn cũng không phải vì sợ hãi, cô chỉ muốn tỉnh lại, thời gian càng lâu càng không tỉnh được, cô mới cảm thấy sợ, đặc biệt là sau khi không gọi được Ngọc Trúc Thiêm.

Ngọc Khê nắm tay Niên Quân Man, cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay hắn, trong lòng dần dần kiên định, cười yếu ớt: "Em không sao, yên tâm đi, nội tâm em mạnh mẽ lắm, đã không sao rồi."

Niên Quân Man lấy bình giữ nhiệt: "Trong này là cháo, còn nóng hổi, ăn một chút đi."

Vừa nói dứt lời, bụng Ngọc Khê đã kêu ùng ục, cô đã lâu không ăn cơm, cũng không dám cử động mạnh, buông một tay Niên Quân Man ra.

Niên Quân Man cẩn thận đút cơm cho Ngọc Khê. Tinh thần cô không tốt lắm, nói là ngủ nhưng giấc ngủ cũng chẳng yên ổn.

Niên Quân Man đi rửa bình giữ nhiệt. Ngọc Khê nhìn đôi tay bị thương của sư phụ: "Cảm ơn sư phụ."

"Cảm ơn cái gì, không phải đã nói một ngày là thầy suốt đời là cha sao, đây là việc ta nên làm. Con tỉnh là tốt rồi, dưỡng sức hai ngày rồi quay về bệnh viện Thủ đô."

Ngọc Khê tính ngày, sắp phải khai giảng rồi: "Vâng."

Hách Phong cũng đang mặc đồ bệnh nhân, thấy Ngọc Khê không sao, để nhường không gian cho người trẻ tuổi, ông đi ra ngoài đi dạo.

Niên Quân Man trở về, Ngọc Khê hỏi: "Anh ở lại với em được không?"

Niên Quân Man nói: "Phần công việc của anh đã kết thúc, những việc còn lại không có anh cũng được, anh có thể ở lại với em vài ngày. Tuy nhiên vài ngày nữa cũng phải về, công trình đang chờ. Đúng rồi, cổ vật cũng tìm được hết rồi, còn nữa, trong đám người ở đây có kẻ lần trước đã chạy thoát, sau này chúng ta không cần lo lắng nữa."

Ngọc Khê kích động: "Thật sao?"

Sau đó bi kịch xảy ra, cô đụng đến vết thương, đau đến nhe răng trợn mắt.

Niên Quân Man căng thẳng vô cùng: "Đau ở đâu, để anh đi gọi bác sĩ."

Ngọc Khê xua tay: "Không sao, em không cử động là được."

Đáng tiếc Niên Quân Man không nghe Ngọc Khê nói, buông tay cô ra, xoay người đi tìm bác sĩ.

Ngọc Khê nâng tay lên rồi lại hạ xuống, cô thấy ngọt ngào vì Niên Quân Man lo lắng cho mình, lại nghĩ tới giấc mơ trở về kiếp trước. Cách duy nhất để kiểm chứng chỉ có Ngọc Trúc Thiêm, Ngọc Khê gọi Ngọc Trúc Thiêm ra.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.