Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90 - Chương 84: Về Nhà
Cập nhật lúc: 07/03/2026 16:13
Lý Miêu Miêu mặc áo lông vũ trắng, đeo túi xách nhỏ tinh xảo, tay xách vali hành lý nhỏ nhắn, đứng ở cửa khoang.
Điều thu hút sự chú ý của Ngọc Khê là chiếc khẩu trang của Lý Miêu Miêu, chỉ để lộ đôi mắt, cứ như sợ bị người ta nhận ra vậy. Ngọc Khê cạn lời, diễn vài vai phụ không tên tuổi mà tưởng mình nổi tiếng lắm sao?
Ngọc Khê nhẩm tính giá trị bộ đồ trên người Lý Miêu Miêu, số tiền kiếm được trong nửa năm qua chắc chẳng còn lại đồng nào.
Lý Miêu Miêu rất bực bội, cô ta phải mua vé giường nằm từ phe vé với giá c.ắ.t c.ổ. Nghĩ đến đây lại thầm hận tên Hoàng Lượng c.h.ế.t tiệt, thế mà chia tay với cô ta, phí chia tay cũng không có, còn lấy vai diễn ra uy h.i.ế.p khiến cô ta không dám dây dưa.
Vốn định lên tàu có thể đổi giường dưới với người khác, nhưng giường dưới lại là Lữ Ngọc Khê và Tiết Nhã, bao nhiêu toan tính đều tan thành mây khói.
Ngọc Khê thu hồi ánh mắt, sắp xếp lại giường chiếu, ngồi xuống rồi Lý Miêu Miêu mới bước vào, ngẩng cao đầu kiêu ngạo: "Khéo thật."
Ngọc Khê đọc sách, chẳng thèm đáp lại khiến Lý Miêu Miêu tức tối trừng mắt. Nhưng vũ lực không đủ, lại có Tiết Nhã ở đó, cô ta chỉ đành oán hận cất hành lý, leo lên giường giữa.
Tàu bắt đầu chạy, tâm trí Ngọc Khê có chút bay bổng. Không biết quê nhà có tuyết rơi không, cũng không biết bức thư cuối cùng của Niên Quân Mân có ý gì!
Lý Miêu Miêu nằm trên giường, mắt cứ liếc nhìn Lý Tiêu. So với Hoàng Lượng, Lý Tiêu mới là nhân vật tầm cỡ, hai bộ phim không phải nam ba thì là nam hai, tài nguyên tốt hơn Hoàng Lượng nhiều.
Ngọc Khê rùng mình, chỉ nghe thấy giọng nói ngọt đến phát ngấy của Lý Miêu Miêu: "Đàn anh Lý, em là Miêu Miêu đây, em từng xem phim anh đóng, anh diễn hay lắm, đẹp trai nữa."
Lý Tiêu suýt làm rơi quyển sách trên tay: "Có thể đừng bóp giọng nói chuyện được không?"
Mặt Lý Miêu Miêu đỏ bừng: "Em chỉ là vui quá thôi."
"Ờ."
Lý Miêu Miêu chống cằm: "Hy vọng sau này có cơ hội hợp tác, có thể diễn chung với đàn anh thì tốt quá, em nhất định sẽ học được rất nhiều kỹ năng từ đàn anh."
Nghe đến âm cuối, Ngọc Khê nổi da gà, không nhịn được lén nhìn phản ứng của Lý Tiêu. Lý Tiêu dứt khoát xoay người, đưa lưng về phía Lý Miêu Miêu, lấy sách che lên đầu.
Tiết Nhã không nhịn được phì cười. Lý Miêu Miêu cảm thấy mất mặt vô cùng.
Tiết Nhã cười: "Ha ha, Lý Miêu Miêu, cậu không quên là cậu còn có bạn trai đấy chứ, đong đưa với anh họ tớ, thật sự tốt sao?"
Lý Miêu Miêu nghĩ đến đây liền tức khí, trừng mắt nhìn Ngọc Khê, lúc này cũng không sợ Ngọc Khê nữa, chỉ tay vào cô: "Đều là tại cậu, Hoàng Lượng chia tay với tớ rồi, giờ cậu vừa lòng chưa."
Ngọc Khê gạt tay Lý Miêu Miêu ra: "Hoàng Lượng chia tay với cậu liên quan gì đến tớ. Với cái tính đứng núi này trông núi nọ của cậu, Hoàng Lượng không chia tay mới là lạ đấy, tự làm tự chịu đi!"
Lý Miêu Miêu muốn hộc m.á.u. Cô ta muốn lợi dụng Ngọc Khê để chuyển hướng ánh mắt dị nghị của mọi người, cũng muốn nhận được sự thương hại, xây dựng hình tượng mình là người bị hại. Hiện tại cô ta không còn chỗ dựa, sau này không biết có nhận được vai diễn không, cũng chẳng sợ Lữ Ngọc Khê nữa, lau nước mắt nói: "Cậu dám nói Hoàng Lượng chia tay với tớ không liên quan đến cậu sao? Cậu tưởng tớ không biết thật à? Tớ chỉ vì tin tưởng các cậu nên mới không hỏi, nhưng kết quả thì sao?"
Lý Miêu Miêu thấy Lý Tiêu ngồi dậy, trong lòng vui mừng, có thể bôi đen hình tượng Ngọc Khê trong lòng Lý Tiêu cũng tốt, cô ta chưa quên chuyện Lý Tiêu giúp đỡ Ngọc Khê diễn tiểu phẩm.
Ngọc Khê cảm thấy Lý Miêu Miêu tiến bộ rồi, qua đó cũng xác nhận Hoàng Lượng thực sự đã chia tay với Lý Miêu Miêu, đúng là gã tồi, nhưng hai người này cũng kẻ tám lạng người nửa cân.
Lý Miêu Miêu tiếp tục gạt lệ, trộm nhìn Ngọc Khê, sụt sịt mũi: "Chúng ta cùng quê đi ra, cậu không thể tha cho tớ sao, cậu chẳng phải có vị hôn phu rồi à?"
Ngọc Khê chẳng thèm để ý đến những ánh mắt dị nghị xung quanh, nhàn nhạt nói: "Nói xong chưa?"
Lý Miêu Miêu tủi thân vô cùng: "Cậu còn cảm thấy chưa đủ sao? Còn bắt tớ nói cái gì nữa, cậu bắt nạt người quá đáng."
Giọng điệu Ngọc Khê tràn đầy mỉa mai: "Xem ra là nói xong rồi, vậy đến lượt tôi. Cũng may tôi có thói quen mang theo những thứ quan trọng bên người, ví dụ như hợp đồng."
Ngọc Khê mở túi, bên trong có vài bản hợp đồng. Lúc xảy ra chuyện Vương Điềm Điềm, cô đã kéo Hoàng Lượng đi ký hợp đồng, quả nhiên làm người phải cẩn thận.
Ngọc Khê tìm bản hợp đồng của Hoàng Lượng, giũ giũ: "Biết chữ chứ? Lúc đó đã nói là có hợp tác, xem ra cậu chẳng để vào tai tí nào nhỉ. Sao, không có Hoàng Lượng thì không tìm được vai diễn à? Mà kể cũng lạ, cậu diễn không ít phim, sao kỹ năng diễn xuất chẳng tiến bộ tí nào thế! Diễn cảnh khóc giả quá."
Lý Miêu Miêu ngơ ngác nhìn hợp đồng, chỗ thu hút sự chú ý của cô ta nhất là dòng chữ "trang phục đoàn phim", giọng nói trở nên ch.ói tai: "Cậu làm trang phục đoàn phim á? Sao cậu có thể làm trang phục đoàn phim được?"
Ngọc Khê cất hợp đồng đi: "Sao tôi lại không thể làm? Chỉ cho phép cậu đóng phim, không cho phép tôi tiến bộ à? Tư duy của cậu có độc đấy. Cậu cũng thấy rõ rồi, chúng tôi là quan hệ hợp tác, cho nên ngậm cái miệng thối của cậu lại đi."
Lý Miêu Miêu bị đả kích nặng nề, hoàn toàn sụp đổ, thần hồn nát thần tính, miệng cứ lẩm bẩm: "Sao có thể, cùng là từ nông thôn ra, mình chỉ nhận được vai phụ nhỏ nhoi, còn Lữ Ngọc Khê đã có thể làm trang phục đoàn phim, trực tiếp làm việc với đoàn phim rồi."
Người xem náo nhiệt cũng đã hiểu rõ sự tình, một lát sau liền giải tán.
Tiết Nhã mở to hai mắt: "Tiểu Khê, cậu giấu kỹ thật đấy, chuyện quan trọng như vậy mà cũng không nói với tớ."
"Dạo này bận quá, muốn liên lạc với cậu cũng không có thời gian."
Tâm trạng Lý Tiêu càng phức tạp hơn. Vừa rồi còn tưởng mình nhìn nhầm người, giờ mới biết người ta dựa vào chính mình. Vì sự nghi ngờ ban nãy, anh có chút không dám nhìn vào mắt Lữ Ngọc Khê, xoay người nằm xuống.
Nhưng trong lòng vẫn không yên. Ấn tượng của anh về nữ sinh trong trường, đặc biệt là mấy cô xinh đẹp không tốt lắm, giờ tự kiểm điểm lại thấy mình vơ đũa cả nắm rồi.
Ngọc Khê để ý thấy Lý Tiêu, cô chẳng hề khó chịu chút nào. Cô và Lý Tiêu cũng không thân thiết, nghi ngờ là chuyện bình thường. Điều làm cô vui là Tiết Nhã không hề nghi ngờ cô chút nào, thế là đủ rồi.
Quãng đường sau đó, Lý Miêu Miêu chịu đả kích quá lớn nên cứ nằm lì trên giường, im lặng đến lạ thường, đây là điều Ngọc Khê hài lòng nhất.
Tàu từ từ tiến vào ga. Ngọc Khê vừa xuống tàu đã thấy ba mẹ đứng ở sân ga, xách theo hành lý nặng trịch bước nhanh tới.
Lữ Mãn gần nửa năm không gặp con gái, nhất thời không dám nhận. Áo lông vũ đen, mũ len và khăn quàng cổ màu đỏ, dáng người cao gầy, đặc biệt thời thượng, đây thật sự là con gái ông sao?
Mắt Trịnh Cầm ánh lên niềm vui sướng, không nghĩ nhiều như vậy, chỉ nhìn thấy đống hành lý nặng nề, vội đón lấy: "Nặng quá, cái này đưa mẹ."
Ngọc Khê không buông tay: "Mẹ, con xách được mà."
Trịnh Cầm kéo chồng: "Còn đứng ngây ra đó làm gì, mau xách hành lý đi."
Lúc này Lữ Mãn mới hoàn hồn, vội vàng nhận lấy hành lý.
Ngọc Khê chào tạm biệt Tiết Nhã, cùng ba mẹ ra khỏi ga tàu. Ngọc Khê hỏi: "Hai đứa em trai đâu ạ?"
Lữ Mãn xác nhận đây đúng là con gái mình, cứ cười ngây ngô mãi: "Cứ nằng nặc đòi đi, ba không cho, đang đợi ở nhà đấy!"
Trịnh Cầm muốn nói lại thôi: "Tiểu Khê, mẹ hỏi con chuyện này."
