Những Năm Tháng Tươi Đẹp Thập Niên 60 - Chương 373
Cập nhật lúc: 17/01/2026 15:01
"Tiểu Mạn, mới bận xong à?"
"Phó trưởng khoa Vương, đơn hàng chiều nay..."
Bất chợt lại được gọi là phó trưởng khoa Vương, Vương Thiến Thiến còn có chút chưa quen. Cô ấy cười gượng gạo, miễn cưỡng nhận lấy danh xưng cũ mà nhân viên dành cho mình.
Bước ra khỏi tòa nhà trắng, Vương Thiến Thiến im lặng một hồi lâu. Mãi cho đến khi sắp đi tới nhà ăn, cô mới mở lời nói với Lâm Mạn: "Thật ra buổi sáng, cô ta còn nói với tôi một số chuyện khác nữa."
"Đúng rồi, chỉ riêng việc bày tỏ thái độ với cô thì đâu cần lâu đến thế. Cô ta còn nói gì với cô nữa?" Lâm Mạn hỏi.
Vương Thiến Thiến nói: "Cô ta hỏi tôi rất chi tiết về tình hình công việc hiện tại của khoa. Cô ta hỏi cực kỳ kỹ lưỡng, từng tờ đơn, từng chuyên viên của đối tác, cô ta đều dùng sổ ghi chép lại cẩn thận."
Lâm Mạn mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn, dừng bước: "Cô ta muốn quản lý sự vụ?"
Vương Thiến Thiến gật đầu: "Không chỉ có thế, phong cách của cô ta hoàn toàn trái ngược với Hứa Dũng. Hứa Dũng là không quản nghiệp vụ, chỉ suốt ngày họp hành. Còn Đặng Bình ấy à! Lại hoàn toàn ngược lại, cô ta muốn nắm tất cả nghiệp vụ trong tay. Cô ta..."
Càng nghĩ đến Đặng Bình, Vương Thiến Thiến càng tức giận: "Cô ta đẩy hết những việc đi khảo sát học tập không có ích cho việc thăng tiến sang cho tôi. Hừ! Cứ như thể là ban cho tôi ân huệ lớn lao lắm không bằng!"
Lâm Mạn lập tức hiểu ra ý đồ của Đặng Bình. Cô nhắc nhở Vương Thiến Thiến: "Cô ta là muốn gạt cô sang một bên, để cô trở thành một phó trưởng khoa chỉ treo danh hão mà không có thực quyền."
Vương Thiến Thiến tức đến nghiến răng: "Thật là! Lần đó bí thư Đặng ngã đài, sao lại không liên lụy đến cô ta chứ."
Lâm Mạn tiếp tục đi về phía nhà ăn. Người trong nhà ăn đã vơi đi quá nửa, để có thể lấy được chút thức ăn ngon, cô buộc phải tăng tốc bước chân.
Vương Thiến Thiến bám sát sau lưng Lâm Mạn, truy hỏi cô: "Chúng ta phải làm sao đây?"
Đưa hộp cơm vào cửa sổ, trong lúc đợi đầu bếp múc thức ăn, Lâm Mạn mỉm cười nói với Vương Thiến Thiến: "Thật ra ấy à! Đặng Bình rất thông minh, cô ta biết dùng cách gạt phó trưởng khoa sang một bên để củng cố vị trí trưởng khoa của mình. Cô yên tâm đi! Trong một sớm một chiều cô ta sẽ không làm gì cô đâu, vì cô không có đe dọa gì đối với cô ta cả."
Vương Thiến Thiến không cam lòng nói: "Nhưng mà, nhưng mà tôi không muốn mãi mãi chỉ là phó..."
Vương Thiến Thiến sực nhớ ra mình đang ở nơi công cộng, cô hạ thấp giọng, ghé tai Lâm Mạn nói: "Tôi không muốn mãi mãi làm phó."
Nhận lấy hộp cơm từ cửa sổ, Lâm Mạn nói với Vương Thiến Thiến: "Đợi thêm chút đi! Cơ hội rồi sẽ đến thôi."
Thức ăn của Vương Thiến Thiến cũng đã xong. Cầm hộp cơm ấm nóng và nặng trịch trong tay, cô hậm hực đi theo Lâm Mạn đến bên cửa sổ. Cả một dãy bàn dài bên cửa sổ đều trống không. Họ tùy ý chọn một cái ngồi xuống.
Lúc ăn cơm, Lâm Mạn và Vương Thiến Thiến chuyển sang tán dẫu về những chuyện vặt vãnh khác trong nhà máy.
Ví dụ như con trai nhà ai lại xem mắt thất bại, ví dụ như đứa trẻ nhà ai phạm lỗi ở trường, giáo viên tìm phụ huynh đến tận nhà máy...
Dần dần, tâm trạng của Vương Thiến Thiến tốt lên không ít.
Khi cơm sắp ăn xong, Vương Thiến Thiến bỗng nhiên thuận miệng hỏi Lâm Mạn: "Cô không cảm thấy mình thiếu mất cái gì đó sao?"
Lâm Mạn không hiểu: "Cái gì?"
Vương Thiến Thiến nghiêm túc suy nghĩ một chút, hơi cau mày nói: "Ừm, chính là hình như cô thiếu đi một chút cảm xúc."
Bất chợt, mắt Vương Thiến Thiến sáng lên, khẳng định: "Đúng vậy, cô thiếu đi cảm xúc. Cô không thấy mình rất kỳ lạ sao? Bất kể chuyện gì xảy ra, thái độ của cô đều không nóng không lạnh, cảm xúc chưa bao giờ mất kiểm soát cả. Tôi quen cô lâu như vậy, chưa bao giờ thấy cô đặc biệt vui mừng vì chuyện gì, cũng chưa bao giờ thấy cô đặc biệt tức giận vì chuyện gì."
Phó trưởng khoa Tài chính đi ngang qua bàn của hai người. Ông ta liếc thấy Vương Thiến Thiến, khách sáo chào cô. Vương Thiến Thiến đứng dậy, lịch sự hàn huyên với ông ta vài câu.
Vì chỉ mải lo nói chuyện với người ta nên Vương Thiến Thiến không để ý thấy biểu cảm không tự nhiên thoáng qua trên mặt Lâm Mạn. Có một khoảnh khắc ngắn ngủi, Lâm Mạn thất thần, tâm trí bỗng chốc bay đi rất xa.
Sau khi phó trưởng khoa Tài chính rời đi, Vương Thiến Thiến thấy thời gian không còn sớm, tiếng chuông vào làm buổi chiều sắp vang lên. Cô và Lâm Mạn không còn thời gian để tán dẫu nữa, vội vàng ăn ngấu nghiến cho xong bữa cơm, rảo bước quay lại tòa nhà trắng.
Cả buổi chiều hôm đó, Lâm Mạn đều tâm thần không yên. Một phần nhỏ là vì những lời của Vương Thiến Thiến, nhưng phần lớn thực sự là vì cơ thể cô có chút khó chịu. Trong dạ dày cô lại "ùng ục" giở trò, từng đợt sóng nhiệt cuộn trào dữ dội.
Cuối cùng, Lâm Mạn cũng đợi được đến giờ tan làm.
Tiếng chuông tan ca vừa vang lên, Lâm Mạn lập tức rảo bước ra khỏi văn phòng.
Về đến nhà, vừa bước vào cửa, cô đã lao ngay vào nhà vệ sinh, lại là một trận nôn mửa liên tục.
Tần Phong rót một ly nước ấm cho Lâm Mạn, khẽ vuốt lưng giúp cô xuôi hơi.
Sờ lên trán Lâm Mạn, Tần Phong nghi hoặc nói: "Lạ thật, lần này cũng không nóng, không giống bị sốt."
Uống một ngụm nước nhỏ, Lâm Mạn ôm n.g.ự.c, lại là một trận nôn khan: "Khó chịu c.h.ế.t đi được, dạo này em cứ hay muốn nôn."
"Hay muốn nôn?" Tần Phong đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ, "Chẳng lẽ em có t.h.a.i rồi sao?"
"..." Lâm Mạn giật mình ngẩng đầu lên.
Chương 187 Cảm xúc thiếu hụt (Một)
Sáng sớm hôm sau, Lâm Mạn và Tần Phong mỗi người xin đơn vị nghỉ nửa ngày.
Để cho chắc chắn, họ không đến bệnh viện công nhân của nhà máy thép số 5 mà đi đến bệnh viện trung tâm Giang Nam.
Bước vào tòa nhà phòng khám, Lâm Mạn nói một câu đầy vẻ không thể tin nổi: "Em sẽ không thật sự có t.h.a.i chứ?"
Tần Phong cười nói: "Sao vậy? Nếu đúng là vậy, chẳng lẽ không phải chuyện tốt sao?"
Lâm Mạn mỉm cười không nói. Đối với chuyện nghi ngờ có t.h.a.i này, Tần Phong tỏ ra phấn khích hơn cô rất nhiều. Còn cô thì sao? Lại hoàn toàn là một tâm trạng khác.
Kiếp trước, cô theo sự sắp xếp của mẹ, kết hôn đúng theo trình tự. Chồng cô rất ưu tú, đối đãi với cô chu đáo, có thể nói là tỉ mỉ vô cùng, nhưng cô lại luôn không thể nảy sinh tình yêu với anh ấy. Mọi thứ trong cuộc sống đều thuận theo lẽ tự nhiên, ngay cả việc sinh con cũng vậy. Có đôi khi, cô muốn làm việc theo ý mình, nhưng luôn vì đủ loại ràng buộc mà không thể thực hiện được.
