Những Năm Tháng Tươi Đẹp Thập Niên 60 - Chương 512

Cập nhật lúc: 18/01/2026 05:05

Một chữ K màu đen đập thẳng vào mắt Vương Thiến Thiến. Cô ta thất vọng, đành phải lấy lại tự tin, rút thêm một tờ bài khác.

Rút thêm lần nữa, vận may của Vương Thiến Thiến không còn tốt như trước, chỉ là một con 6 nhỏ. Khóe miệng Lâm Mạn khẽ nhếch, tùy ý đưa ra một con 9 trước mặt Vương Thiến Thiến.

Vương Thiến Thiến không cam lòng, liên tiếp rút thêm ba tờ bài. Bất kể lớn nhỏ, Lâm Mạn lần nào cũng dễ dàng thắng được cô ta.

Khi một lần nữa đưa tay về phía những lá bài, Vương Thiến Thiến chợt nghĩ đây đã là cơ hội thứ sáu, sau đó cơ hội sẽ ngày càng ít đi. Cô ta không nhịn được mà do dự, dừng bàn tay đang định rút bài lại.

Sự do dự của Vương Thiến Thiến đều được Lâm Mạn thu vào tầm mắt.

“Hôm nay vận may của cô không tốt. Hay là, chúng ta để hôm khác tiếp tục?” Lâm Mạn hào phóng cho Vương Thiến Thiến thêm một cơ hội.

Vương Thiến Thiến hân hoan đồng ý.

Thua liên tiếp năm lần, Vương Thiến Thiến cũng cảm thấy vận khí hôm nay của mình thực sự quá kém. Có lẽ, liên quan đến nhiệt độ đột ngột giảm xuống. Cũng có khả năng là do sắc trời tối đen gây ra. Biết đâu, đổi sang một ngày nắng ráo khác, thời tiết không lạnh như thế này, cô ta có thể thắng Lâm Mạn một lần.

Lâm Mạn và Vương Thiến Thiến chào tạm biệt trước cửa hợp tác xã mua bán.

Trên đường về nhà, Lâm Mạn nhớ ra ngày mai là Chủ nhật, Tần Phong muốn dọn dẹp hang chuột trong hầm chứa. Thế là, khi đi ngang qua cửa một hợp tác xã khác, cô đi vào mua hai gói t.h.u.ố.c chuột.

“Em mua t.h.u.ố.c chuột làm gì?” Tần Phong về đến nhà, cái nhìn đầu tiên đã thấy hai gói t.h.u.ố.c chuột trên bàn trà.

Lâm Mạn nói: “Không phải anh nói mai lấp hang chuột sao? Em sợ một gói không đủ nên mua thêm một gói.”

Lâm Mạn vừa gội đầu xong, đang dùng khăn lau khô từng lọn tóc ướt đẫm.

Cầm gói t.h.u.ố.c chuột bọc bằng giấy lên, Tần Phong đếm sơ qua, t.h.u.ố.c trong hai gói ít nhất cũng phải có hơn năm mươi hạt.

Tần Phong cười nói: “Em mua nhiều quá rồi. Đừng nói là hầm nhà mình, ước chừng thêm bốn năm cái hầm nữa chỗ này cũng đủ dùng.”

Lau tóc xong, Lâm Mạn vắt khăn sang một bên: “Anh không thể bỏ nhiều hơn ở mỗi chỗ sao. Mấy hạt t.h.u.ố.c này rất nhỏ, nhét vào trong mẩu bánh màn thầu vụn. Mỗi cửa hang ít nhất có thể đặt một đống nhỏ.”

“Anh thấy em là định một mẻ hốt gọn lũ chuột đó thì có!” Tần Phong có thể tưởng tượng được, lũ chuột ban đầu chắc chắn nghĩ rằng có một bữa đại tiệc, vui mừng khôn xiết, nhưng khi ăn vụn bánh vào bụng rồi mới nhận ra cái gọi là đại tiệc kia lại là một bữa tiệc của cái c.h.ế.t.

Lâm Mạn cười không mấy bận tâm: “Chúng trộm ăn cải bắp của em, c.h.ế.t cũng không tiếc.”

Lâm Mạn vừa gội đầu xong, gò má hơi ửng hồng, trong mắt thoáng hiện màn sương m.ô.n.g lung.

Vô tình, Tần Phong nhìn thấy một giọt nước trên tóc Lâm Mạn. Giọt nước xuôi theo tóc cô chảy qua thái dương, trượt dọc theo khuôn mặt mịn màng, chảy thẳng qua cổ, rồi đi xuống dưới vào trong...

Cổ họng Tần Phong thắt lại một cái.

Anh khó khăn cởi cúc áo phong kỷ, ngồi xuống ghế sofa, kéo Lâm Mạn ngồi vào lòng mình.

Liên tưởng đến thái độ của Lâm Mạn đối với lũ chuột, Tần Phong trêu chọc hỏi: “Đối với những thứ em không thích, lúc nào em cũng muốn đuổi cùng g.i.ế.c tận như vậy sao?”

Vòng tay ôm lấy cổ Tần Phong, Lâm Mạn khẽ cười đính chính: “Sao lại là em đuổi cùng g.i.ế.c tận, rõ ràng là chúng tự tìm đường c.h.ế.t!”

Tần Phong chân thành khuyên Lâm Mạn: “Có đôi khi, em nên khoan dung một chút.”

Lâm Mạn hoàn toàn không nghe lọt tai lời khuyên của Tần Phong. Đối với một số việc, cô luôn có lý lẽ riêng của mình: “Khoan dung với người khác chính là tàn nhẫn với bản thân.”

“Vậy còn Vương Thiến Thiến? Không phải em thường xuyên để lại cho cô ta một con đường sống, chưa bao giờ làm đến cùng đó sao?” Tần Phong cố gắng thuyết phục Lâm Mạn, thế là tìm một chuyện cũ mà Lâm Mạn từng khoan dung với Vương Thiến Thiến để làm ví dụ.

Lâm Mạn bật cười thành tiếng: “Đó là vì thời gian chưa tới thôi.”

Tần Phong nhướng mày, tò mò hỏi: “Vậy bây giờ hai người thế nào?”

Lâm Mạn cười nói: “Hiện giờ cô ta vẫn chưa tin tưởng em. Nhưng trong tương lai không xa, cô ta sẽ cho rằng em là người tốt với cô ta nhất trên đời. Đợi đến lúc đó, cô ta sẽ tin tưởng em vô điều kiện.”

Một lời nói nhẹ bẫng của Lâm Mạn khiến Tần Phong nghe mà không khỏi rùng mình. Trước đây, không phải anh không biết Lâm Mạn sẽ dùng thủ đoạn trong công việc. Nhưng anh luôn cho rằng đó chỉ là những mưu mẹo nhỏ bình thường mà thôi. Thời buổi này, nơi nào mà chẳng có đấu đá ngầm. Nếu Lâm Mạn quá đơn thuần, Tần Phong ngược lại còn lo lắng cho cô. Nhưng hôm nay, lần đầu tiên Tần Phong nhận ra, Lâm Mạn dường như không chỉ dùng những mưu mẹo thông thường, cô vậy mà còn chơi đùa với lòng người.

“Vậy bây giờ em định làm thế nào?” Tần Phong sớm nghe Lâm Mạn nói gần đây chức vụ của cô sẽ có thay đổi, hiện giờ chỉ còn thiếu một vài vấn đề nhỏ giữa cô và Vương Thiến Thiến chưa giải quyết xong.

Lâm Mạn nói: “Em hả! Phải để cô ta lập cho em một cái giấy cam đoan (đầu danh trạng).”

Tần Phong nói: “Giấy cam đoan không phải là từ hai phía sao?”

Những năm trước xem các loại diễn nghĩa, Tần Phong không ít lần thấy chữ "đầu danh trạng", phàm là bọn cướp gia nhập băng đảng đều phải ký một bản.

Lâm Mạn khẽ cười: “Có đôi khi, cũng chưa chắc đều như vậy.”

Đêm đã khuya, ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên người Lâm Mạn, Tần Phong dần mất đi hứng thú trò chuyện.

Nhận ra sự khác lạ của Tần Phong, khóe miệng Lâm Mạn khẽ cong lên, nghiêng người hôn một cái lên má anh.

Ánh mắt Tần Phong trầm xuống, đột nhiên một tay ôm c.h.ặ.t eo Lâm Mạn hơn, một tay bóp cằm cô, ép cô ngửa đầu tiếp nhận nụ hôn nồng cháy của mình.

Trong phút chốc, Lâm Mạn cảm thấy đất trời quay cuồng, phòng khách vừa rồi còn ấm áp dễ chịu, chớp mắt đã trở thành một con thuyền đơn độc chao đảo không ngừng trong sóng dữ.

Không nói rõ được đã lăn lộn bao lâu, Lâm Mạn chỉ nhớ trên đường vào phòng ngủ, sofa, bàn trà, bàn ăn bị đụng cho xiêu vẹo. Quần áo của hai người rơi vãi đầy đất. Đèn bàn đầu giường trong phòng ngủ bật rồi lại tắt, tắt rồi lại bật. Khi mọi thứ kết thúc, Lâm Mạn lờ mờ thấy ngoài cửa sổ đã hửng sáng.

“Ngủ thôi! Ban ngày còn phải dọn dẹp hầm nữa!” Lâm Mạn đẩy Tần Phong ra, kéo chăn trùm đầu.

Tần Phong vẫn còn tinh thần, ôm lấy Lâm Mạn từ phía sau, cười nói: “Vậy chúng ta nói chuyện đi!”

Lâm Mạn mới không tin lời nói dối của Tần Phong. Kết quả của những lần nói chuyện đêm khuya lần nào cũng đi theo cùng một lối mòn, hướng về một kết cục duy nhất.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.