Những Năm Tháng Tươi Đẹp Thập Niên 60 - Chương 779
Cập nhật lúc: 18/01/2026 14:23
Lâm Mạn mỉm cười hỏi: "Nếu là chị, chị sẽ xử lý thế nào với một tin đồn bất lợi và đã lan truyền rộng rãi như thế này?"
Trịnh Yến Hồng suy nghĩ một chút rồi trả lời: "Tìm một cơ hội để giải thích rõ với mọi người?"
Lâm Mạn lắc đầu, cười nói: "Tin đồn không thể giải thích được, đặc biệt là loại tin đồn do chính miệng mọi người truyền tai nhau. Cho dù chị bày bằng chứng trước mặt họ, họ vẫn sẽ bịt mắt lại, chỉ tin vào phiên bản mà họ muốn tin. Thậm chí dù họ biết đó là thêu dệt, họ vẫn sẽ tiếp tục tin sái cổ."
"Vậy..." Trịnh Yến Hồng lẩm bẩm một tiếng, vắt óc suy nghĩ mà vẫn không tìm ra cách giải quyết nào khác.
Lâm Mạn mỉm cười, vỗ nhẹ vào vai Trịnh Yến Hồng, trực tiếp nói cho bà biết đáp án: "Thật ra rất đơn giản, dùng một tin đồn khác không phải là xong sao? Khi tin đồn tiếp theo xuất hiện, mọi người sẽ chỉ mải mê bàn tán về tin tức trước mắt. Còn về nhân vật chính của tin đồn trước đó ư? Sẽ chẳng còn ai nhớ đến nữa đâu."
Trịnh Yến Hồng chợt hiểu ra, cười nói liên thanh rằng lại học được một bài học mới.
Giờ nghỉ trưa sắp hết, trong phòng rửa dọn không có mấy người, nhà ăn lại càng trống trải.
Lâm Mạn và Trịnh Yến Hồng tạm biệt nhau ở cửa nhà ăn.
Nhìn Trịnh Yến Hồng đi về phía Hồng Lâu, Lâm Mạn liếc nhìn căn biệt thự trắng nhỏ ở phía xa, rồi quay người ngó nghiêng ra phía sau nhà ăn.
"Không biết Lưu Trung Hoa có ở phía sau không." Lâm Mạn thầm nhủ trong lòng.
Cân nhắc kỹ lưỡng, cô vẫn quyết định đi xem thử.
Hành lang phía sau nhà ăn không có ai, cửa của từng gian phòng nhỏ đều đóng c.h.ặ.t.
Đi đến cánh cửa cuối cùng, Lâm Mạn khẽ gõ cửa.
"Ai đấy?" Lưu Trung Hoa lên tiếng.
Nghe thấy giọng Lưu Trung Hoa, Lâm Mạn nhếch môi cười, trực tiếp đẩy cửa bước vào.
Khoảnh khắc nhìn thấy Lâm Mạn, Lưu Trung Hoa sững người lại một lúc lâu. Nhưng ngay sau đó, khi định thần lại, ông lập tức đứng dậy kéo ghế bên cạnh cho Lâm Mạn: "Ồ, cơn gió nào thổi cô đến đây vậy?"
Lâm Mạn cố ý thăm dò Lưu Trung Hoa: "Gần đây những lời đàm tiếu về tôi trong xưởng, chắc ông đã nghe thấy hết rồi chứ?"
Lưu Trung Hoa thản nhiên nói: "Ừ, tôi nghe thấy không ít, chuyện này đã lan truyền khắp Ban ủy xưởng từ lâu rồi."
Lâm Mạn nói: "Sao ông không hỏi tôi, tại sao đột nhiên lại muốn đi nịnh bợ Phó xưởng trưởng?"
Lưu Trung Hoa cười: "Tôi biết cô nhất định có nguyên nhân của mình."
Lâm Mạn nhướng mày, khẽ cười: "Ông chưa bao giờ nghĩ rằng, những chuyện họ đồn có thể là thật sao?"
Lưu Trung Hoa quả quyết lắc đầu: "Bởi vì tôi biết, hễ cô mà muốn nịnh bợ ai, dù là Phó xưởng trưởng hay Chủ nhiệm Hà, cô đều sẽ làm một cách đẹp đẽ hơn nhiều, tuyệt đối không làm một cách vụng về để tất cả mọi người đều xem cô như trò đùa như vậy."
Lâm Mạn cười khổ: "Nhưng ông đừng nói vậy, để mọi người coi tôi là trò đùa quả thực nằm ngoài dự tính của tôi."
"Hôm nay cô đến đây là muốn nói cho tôi biết lý do cô làm những chuyện dạo trước?" Lưu Trung Hoa hỏi.
Lâm Mạn nói: "Ông còn nhớ tôi đã nói với ông, trong Ban ủy xưởng nhất định có người gây nguy hiểm cho chúng ta, và có lẽ là kẻ đã hại chú Cao không?"
Trong mắt Lưu Trung Hoa lóe lên một tia hàn quang sắc lẹm, kích động nói: "Người đó chính là Phó xưởng trưởng?"
Lâm Mạn gật đầu: "Tôi đã xác nhận được hòm hòm rồi."
Lưu Trung Hoa nói: "Vậy hôm nay cô đến đây là?"
Lâm Mạn nói: "Ông thấy chúng ta có nên thử xem sao không?"
Lưu Trung Hoa nói: "Thử cái gì?"
Lâm Mạn quay đầu cười với Lưu Trung Hoa: "Thử liên thủ lật đổ Phó xưởng trưởng xem sao."
Chương 383 Trưởng khoa Tô (1)
Tiếp theo, Lâm Mạn kể lại quá trình mình phát hiện Phó xưởng trưởng chính là kẻ đó cho Lưu Trung Hoa nghe. Tất nhiên, cô cố ý giấu đi phần về chùa Thanh Tịnh và An Cảnh Minh.
Nghe xong lời kể của Lâm Mạn, Lưu Trung Hoa hỏi: "Lẽ nào cô không nghi ngờ tôi cũng có thể là người trong Ban ủy xưởng đó, thậm chí có thể là đồng bọn của Phó xưởng trưởng?"
Lâm Mạn nói: "Tôi biết ông không phải."
Lưu Trung Hoa cười: "Cô tin tưởng tôi đến vậy sao?"
Lâm Mạn nói: "Tôi biết có người đi thành phố C điều tra chuyện năm ngoái, họ muốn biết ai là người đi cùng ông. Nếu ông là kẻ đó, hà tất gì phải đi điều tra chứ."
Thật ra ngoài việc loại trừ hi nghi của Lưu Trung Hoa từ thông tin Lâm Viễn cung cấp ra, Lâm Mạn cũng buộc phải chọn tin tưởng Lưu Trung Hoa. Bởi nếu không có sự giúp đỡ của ông, cô dù thế nào cũng không thể lật đổ được Phó xưởng trưởng, đây là việc cần sự phối hợp từ trên xuống dưới.
"Nói vậy, họ đã biết cô rồi?" Lưu Trung Hoa lo lắng hỏi. Ông hiểu rõ tầm quan trọng của Lâm Mạn, hiện tại trong xưởng thép số 5, những người thuộc phe Cao Nghị Sinh đã bị quét sạch, chỉ còn lại ông và Lâm Mạn. Nếu Lâm Mạn cũng không giữ được, ông sẽ hoàn toàn bị cô lập không ai giúp đỡ.
Lâm Mạn tin vào lời Lâm Viễn, lắc đầu nói: "Tạm thời vẫn chưa biết là tôi, chỉ biết là một người phụ nữ."
"Cô vẫn nên sớm vào Ban ủy xưởng đi! Chí ít ở ngay dưới mắt tôi, tôi còn có thể bảo vệ được cô." Lưu Trung Hoa lập tức cảm thấy nguy cơ trùng trùng, có một cảm giác áp bách như mây đen bao phủ, không biết lúc nào mưa bão sẽ ập xuống.
Lâm Mạn nói: "Nhưng bây giờ nếu tôi trực tiếp vào Ban ủy xưởng, thứ nhất là tương đương với việc lộ diện quá sớm, thứ hai là có Phó xưởng trưởng ở đó, tôi cùng lắm chỉ có thể làm một nhân viên bình thường. Thay vì vậy, chẳng thà tôi ở khoa Cung ứng sẽ giúp ích cho ông nhiều hơn! Trừ phi..."
Tiếp lời Lâm Mạn, Lưu Trung Hoa nói: "Trừ phi Phó xưởng trưởng không còn ở đó nữa?"
Lâm Mạn gật đầu: "Đúng vậy, chỉ cần ông ta đi xuống, quyền lực của ông sẽ tương ứng tăng lên. Đến lúc đó, dù ông có sắp xếp cho tôi một vị trí thư ký thì cũng không phải chuyện khó khăn gì chứ?"
Lâm Mạn không nói cho Lưu Trung Hoa biết sự nghi ngờ khác của mình, đó là Phó xưởng trưởng có lẽ còn có một đồng mưu, thậm chí có thể là kẻ chủ mưu thực sự. Thứ nhất, cô chưa nói với Lưu Trung Hoa là vì chưa thể hoàn toàn khẳng định. Thứ hai, cô suy đi tính lại, để tránh đêm dài lắm mộng, vẫn nên leo lên trước đã rồi tính.
