Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 120

Cập nhật lúc: 03/05/2026 13:25

“Khởi bẩm Thiếu quân chủ, những tiểu thương Thương quốc đến Đoan triều kinh doanh của chúng ta báo cáo, hàng hóa của Thương quốc cơ bản chẳng có đầu ra ở Đoan triều... thuộc hạ nghĩ rằng...”

“Được rồi, Tang thúc, bổn quân biết rồi.”

Không đợi Tang Tháp nghĩ xong, Trác Phong liền trực tiếp cắt ngang lời ông ta định nói tiếp theo, “Ngươi lui xuống trước đi.”

“Thiếu quân chủ...”

Tang Tháp không cam lòng đi không công một chuyến.

Ngặt nỗi vị Thiếu quân chủ đang tự nhốt mình trong phòng này nửa điểm cũng chẳng có ý định mở cửa cho ông ta.

Ông ta thở dài một tiếng, vô cùng uyển chuyển nhắc nhở:

“Lập thu đã tới, Thương quốc sẽ nhanh ch.óng bước vào một đợt mùa đông mới rồi.”

Người Thương quốc không thạo canh tác, thường ngày đều sống bằng nghề săn b-ắn.

Cứ đến mùa đông là con mồi khan hiếm, để không bị đói thì quân chủ Thương quốc thường sẽ vào đầu thu dấy binh mã xâm lược vài tòa thành trì của Đoan triều, vơ vét cướp bóc lương thảo trong thành để dự trữ cho mùa đông.

Tuy nhiên Đoan triều những năm gần đây, trước có tiên đế quy tụ tinh nhuệ, sau có Thẩm Nhạc dụng binh như thần.

Đừng nói là cướp lương, trực tiếp đ.á.n.h cho Thương quốc ngóc đầu không nổi.

Mùa đông năm ngoái Thương quốc vì vừa mới bại trận bị ép ký kết thỏa thuận đình chiến nên lâm vào cục diện bế tắc không có lương thực để ăn.

Ngài mà không quyết đoán ra tay thì... một khi bước vào mùa đông tiếp theo, toàn bộ Thương quốc sẽ lại một lần nữa lâm vào cảnh túng quẫn không có lương thực để ăn.

“Ngày mai bổn quân sẽ đích thân vào chợ tập nập của Đoan triều này để thám thính thực hư.”

“Thiếu quân chủ...”

Thấy Trác Phong vẫn không muốn ra tay, Tang Tháp sốt sắng nói.

Dường như để ổn định cảm xúc của Tang Tháp, Trác Phong lên tiếng trấn an:

“Tang thúc thúc, bổn quân là Thiếu quân chủ của Thương quốc, mọi việc đương nhiên sẽ lấy lợi ích của Thương quốc làm trọng, nếu như con đường thông thương thực sự không thông thì bổn quân tự nhiên sẽ xem xét đề nghị của ngài, nhưng hiện giờ bổn quân vừa mới vào kinh đô Đoan triều này, lúc này đang ở trên địa bàn của Thẩm Nhạc, dù thực sự muốn làm theo ý ngài thì ngài cũng phải cho bổn quân thêm chút thời gian để sắp xếp mưu tính chứ chẳng phải sao??”

“Mong Thiếu quân chủ ghi nhớ lời nói hôm nay, mọi việc phải lấy lợi ích của Thương quốc làm trọng, thuộc hạ quả thực có thể cho Thiếu quân chủ thêm chút thời gian mưu tính nhưng hiện giờ đã là lập thu, thời gian cho bách tính Thương quốc thực sự chẳng còn nhiều nữa rồi.”

Dường như sau một tiếng thở dài thườn thượt, ngoài cửa tiếng bước chân dần dần xa dần.

Trác Phong đang ngâm mình trong thùng gỗ, khuôn mặt ngoan ngoãn như sữa lúc trước mang vẻ thoải mái do tắm rửa mang lại thì nay vì sự quấy rầy của Tang Tháp mà lập tức tan biến không còn tăm hơi, giữa đôi mày dần dần nảy sinh vẻ phiền muộn.

Về chuyến xuất sứ Đoan triều hòa đàm lần này, trên chính trị Thương quốc tổng cộng phân liệt ra hai loại thái độ.

Những người thuộc phái bảo thủ thế hệ trước cho rằng sự hưng thịnh của Đoan triều chỉ nằm ở một mình Thẩm Nhạc, chỉ cần mượn cơ hội hòa đàm lần này ngoài mặt giả vờ giao hảo với Thẩm Nhạc, âm thầm tìm mọi cách lén lút g-iết ch-ết Thẩm Nhạc thì Thương quốc này liền có thể quay lại những ngày tháng như trước kia, hễ lương thực khan hiếm là dẫn quân trực tiếp vào Đoan triều cướp bóc.

Lúc trước trên tiệc đón gió, Tang Tháp ngồi ở hàng cuối cùng của dãy ghế phụ, dù là hoàng đế Đoan triều mời rượu, Thẩm Nhạc cùng hắn uống chung, hay là Hoàng hậu bưng đùi dê nướng ra hóa giải sự ngượng ngùng.

Ông ta đều im lặng như một người vô hình vậy, chẳng nói lời nào.

Lúc đó hắn còn tưởng rằng có lẽ sau khi vào kinh vị phái bảo thủ ngoan cố này đã thay đổi sơ tâm rồi.

Ai mà ngờ được...

đó là ban ngày ở trước mặt người ngoài thì nể mặt vị Thiếu quân chủ như hắn, còn riêng tư thì chuyên lựa lúc không người lén lút chạy tới nhắc nhở hắn.

Trác Phong vẻ mặt chán nản ngẩng đầu nhìn lên trần nhà.

Huống hồ chưa nói đến việc với chút chiến lực hắn mang tới đây có dễ dàng g-iết ch-ết được Thẩm Nhạc trên sân nhà của huynh ấy hay không.

Chỉ riêng cái phương thức sinh tồn cứ hễ vào đông là phải dựa vào cướp lương mới có thể no bụng này vốn dĩ đã tồn tại ẩn họa cực lớn rồi.

Ngộ nhỡ có một ngày Đoan triều bị diệt, khắp nơi hoang vu không người canh tác, chẳng còn lương thực để cướp nữa thì sao?

Chỉ tiếc là những đạo lý này của hắn.

Nói với phụ thân thì phụ thân nghe không hiểu, nói với các thúc thúc thế hệ trước thì các thúc thúc cũng chẳng nghe hiểu nổi.

Họ cảm thấy trong suốt gần trăm năm qua người Thương quốc đều sống như thế cả, mùa đông con mồi ít đi, lương thực không đủ ăn thì ra khỏi thành công thành chiếm đất là được, có thể có vấn đề gì chứ??

Cách duy nhất hắn có thể thuyết phục được phụ thân và Tang Tháp thúc cùng những phái bảo thủ ngoan cố này.

Chính là mượn cơ hội giao lưu hòa bình lần này để tìm kiếm một lối thoát mới cho mùa đông lạnh giá của Thương quốc mà không cần phải cướp bóc cũng có thể ăn no bụng.

Kinh doanh là phương pháp hắn đã tranh đấu trước mặt phụ thân vào đầu xuân năm nay sau khi ký kết thỏa thuận hòa bình vào mùa đông năm ngoái, phụ thân cũng đã làm theo ý hắn.

Nhưng... nghe ý tứ của Tang Tháp thúc vừa rồi thì vùng đất Đoan triều này rộng lớn, bách tính phú túc dường như chẳng mấy coi trọng sản vật của người Thương quốc bọn họ.

Đánh trận đ.á.n.h không lại Thẩm Nhạc, dùng vật đổi vật dường như cũng chẳng thông.

Thôi bỏ đi, thôi bỏ đi, dù sao tiệc săn thu vẫn còn ba ngày nữa mới tới, ngày mai vào chợ thành bắc của Đoan triều này xem sao đã.

Vì có chút phiền muộn.

Trác Phong thụt cả cái đầu vào trong thùng nước luôn.

Lục bục lục bục...

Trên mặt nước nổi lên một đống bong bóng khí.

Giọt mưa cuối cùng trong đêm từ trên phiến lá lăn xuống đất.

Hai gian thượng phòng tốt nhất của hai sân viện trong trạm nghỉ.

Giữa chừng ngăn cách bởi một con hẻm sâu chôn xác ch-ết.

Hoàng t.ử Trần quốc vì muốn gây chuyện mà không thành nên tự kỷ chui tọt vào trong chăn.

Thiếu quân Thương quốc vì không muốn gây chuyện bị thuộc hạ hối thúc gây chuyện nên tự kỷ chui tọt vào trong thùng tắm.

Cuộc đời vui vẻ đa phần đều tương tự nhau.

Cuộc đời không vui vẻ thì mỗi người một nỗi phiền lòng khác nhau.

Ngày hôm sau trời nắng.

Sau đêm mưa, không khí tỏa ra một mùi hương thanh khiết của cỏ xanh và bùn đất.

Trong sân nhỏ lãnh cung.

“Một, hai, cố lên!”

“Một, hai, nỗ lực!”

Trước đây thích cuộn b-úi tóc tròn vo của Thẩm Ninh, hôm nay phá lệ dùng dải vải buộc kiểu đuôi ngựa, dưới sự cổ vũ của Từ Dao, mồ hôi nhễ nhại chạy quanh sân.

“Dao Dao tỷ, mẫu hậu của muội đây là bị kích động gì sao?”

Thẩm Chiêu vừa mới ngủ dậy ngồi trên ghế trúc, một tay bưng bát b-ún ốc Thẩm Ninh đã chuẩn bị sẵn cho cậu bé từ sớm, một tay ngước mắt nhìn Từ Dao đang một chân giẫm lên cành cây đa già, một tay nắm đ.ấ.m giơ lên không trung một tay chống nạnh.

Cái đầu nhỏ đầy rẫy sự hoang mang.

“Ồ không có gì đâu, mẫu hậu của con chẳng qua là cảm thấy quần áo trang sức quá nặng, thường ngày phải tăng cường rèn luyện thân thể cho tốt, để khỏi lúc trên đầu cắm trâm cài nặng nề tiến về phía trước thì mệt mỏi rã rời thôi.”

Quan trọng nhất là chân không được tê!

Chân tê dễ làm trò cười cho thiên hạ lắm!!

Cũng may vị huynh trưởng giải vây cho nàng ngày hôm qua vốn là một thiếu niên tướng quân nội lực thâm hậu, võ công cao cường.

Nếu vị huynh trưởng này mà là một thư sinh yếu ớt...

Thì... từ khoảnh khắc huynh ấy bế nàng lên thì đó đã là một câu chuyện khác rồi...

“Một, hai, cố lên!”

“Một, hai, nỗ lực!”

“Chạy xong vòng này làm thêm ba mươi tổ nâng cao đùi nữa nhé!!”

Hiếm thấy Thẩm Ninh có một ngày lại phá lệ muốn rèn luyện tố chất thân thể thế này.

Thân là một sinh viên trường thể d.ụ.c thể thao chuyên nghiệp, Từ Dao vui mừng như một người trong đội cổ vũ vậy.

Vừa thiết kế cho Thẩm Ninh một bộ lộ trình rèn luyện sức mạnh đôi chân cho Thẩm Ninh, vừa ở trên cây đa già hò hét cổ vũ.

Thẩm Ninh vừa chạy mồ hôi nhễ nhại vừa một tay ấn dưới xương sườn một thốn:

“Suỵt... ta hình như bị xóc hông rồi.”

“Đừng nói chuyện, điều chỉnh hơi thở đi, ngươi có thể chạy chậm lại một chút nhưng không được dùng đi bộ.”

Sự nghiêm cẩn đến từ sinh viên trường thể thao.

“Vậy ba mươi tổ nâng cao đùi kia có thể không làm được không?

Ta cảm thấy mình sắp mệt ch-ết rồi.”

Thẩm Ninh ôm bụng chậm rãi nhích về phía trước.

“Làm trò cười và mệt ch-ết, ngươi tự chọn lấy một cái đi.”

Từ Dao hai tay chống nạnh, chẳng mang theo chút lòng đồng cảm nào mà tung ra chiêu sát thủ.

Suỵt...

Cái gã này tuyệt đối là bạn thân chí cốt rồi!

Ngay lúc Thẩm Ninh định đứng tại chỗ đảo mắt xem thường với Từ Dao trên cây đa già.

Vị bạn thân chí cốt vừa nãy còn bắt nàng chọn một trong hai giữa “làm trò cười và mệt ch-ết” kia lúc này đang thi triển khinh công nhẹ nhàng đáp xuống cạnh Thẩm Ninh, đỡ lấy cánh tay nàng vẻ mặt đầy quan tâm:

“Nương nương, người có mệt không, có cần nô tỳ bưng cho người bát trà hoa cúc không.”

Thẩm Ninh:

???

Thẩm Chiêu đang húp b-ún, vô cùng ngoan ngoãn giơ đũa chỉ chỉ ra ngoài cổng viện.

Thẩm Ninh theo hướng đũa của Thẩm Chiêu nhìn ra ngoài cổng viện lãnh cung.

Một đám bảng màu di động, còn năm giây nữa là tới chiến trường.

Thẩm Ninh quay đầu nhìn Từ Dao một cái, Từ Dao hóa thân thành cung tỳ chính quy lúc này đã mặt mày hớn hở bưng ly trà hoa cúc ấm áp trong ống trúc, vô cùng thể diện đưa cho Thẩm Ninh:

“Ngươi uống từng ngụm nhỏ thôi chậm rãi nhuận họng là được, giờ chưa được ngồi xuống ghế ngay đâu, đợi khi nào mặt không đỏ hơi không gấp thì mới được ngồi.”

“Tại sao?”

Thẩm Ninh ngày thường chẳng mấy khi yêu thích vận động, rõ ràng là chẳng mấy thông thạo những kiêng kỵ sau khi vận động.

“Hồi trước tập chạy bền ấy, các đàn anh đàn chị thế hệ trước nói chạy bền xong mà ngồi ngay là m-ông dễ bị to ra lắm, ta cũng chẳng biết thật hay giả nữa.”

Từ Dao vẻ mặt thẳng thắn nói.

Suỵt...

“Tin đồn thôi chứ gì?”

Thẩm Ninh lời tuy nói vậy nhưng dù chân có nhũn ra thì thực sự chẳng dám nằm lên ghế trúc nữa.

Hai người vừa trò chuyện về m-ông to vừa uống chén trà hoa cúc.

“Hoàng hậu nương nương vạn phúc kim an...”

Đám tần phi hoa hoa lệ lệ kia như nước thủy triều ùa vào hậu viện lãnh cung, chỉnh tề hành lễ với Thẩm Ninh.

“Bình thân.”

Trước mặt Lý ma ma đã đặc biệt tu nghiệp lễ nghi qua của Thẩm Ninh, nay giả làm Hoàng hậu chính quy thì ngày càng ra dáng hào phóng đoan trang hơn.

—— Nếu như bỏ qua hai quầng đỏ rực rỡ trên gò má kia.

“Hoàng hậu nương nương... người đây là...

đánh phấn hồng hơi quá tay rồi sao??”

Xem cái khuôn mặt nhỏ nhắn này đỏ chưa kìa, giữa lông mày mà điểm thêm nốt ruồi nữa thì sắp đuổi kịp đào hát rồi đấy.

“Vừa chạy bộ xong... lát là ổn thôi.”

Thẩm Ninh hai tay xoa xoa gò má nóng bừng, sau đó giơ tay chộp lấy chiếc quạt tròn nhỏ dùng để làm cảnh của Hân quý nhân:

“Cái này mượn ta quạt chút gió.”

Vừa dứt lời, một tay chống nạnh, một tay nhanh ch.óng quạt chiếc quạt tròn nhỏ, phù, mát mẻ hơn nhiều rồi.

Chạy bộ??

“Hoàng hậu nương nương đây là định học võ sao?”

Đám tần phi vẻ mặt tò mò vây quanh Thẩm Ninh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 120: Chương 120 | MonkeyD