Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 141

Cập nhật lúc: 03/05/2026 13:29

“Mang trên người để cầu may mắn bình an.”

Lục Minh giải thích vô cùng nghiêm túc, “Thứ này chi phí chế tạo cao, là món quà đáp lễ quý giá nhất mà vi thần có thể lấy ra được rồi.”

“Ngài tặng vật này cho nàng ấy thì rốt cuộc may mắn ở chỗ nào?”

Lưu Thận đứng một bên không nhịn được xen vào.

“Thưa Bệ hạ.... tục ngữ có câu Diêm Vương bảo người canh ba ch-ết, ai dám giữ người đến canh năm, có thu-ốc này bên mình ít nhất cũng giữ được đến canh sáu, cái này chẳng lẽ không may mắn sao??”

Là một người say mê nghiên cứu y thuật, tuổi còn trẻ đã có thể thông qua các tầng tuyển chọn, thay thế vị trí của Giang thái y tiến vào Thái y viện, trên người Lục Minh có những đặc điểm vô cùng nổi bật.

—— Năng lực chuyên môn cực giỏi, nhưng EQ và chỉ số thông minh xã hội cực kỳ thấp.

Nhưng cái dáng vẻ EQ thấp này rơi vào mắt Thẩm Ninh lại giống như vị râu quai nón Cát Chân nói tiếng Đoan triều không rành kia vậy, không rành đối nhân xử thế, vụng về và đáng yêu.....

Nàng cầm bình sứ nhỏ này cười híp mắt một hồi lâu.

Cuối cùng nhét bình thu-ốc này vào lòng, nói với Lục Minh:

“Nói vậy thì ý nghĩa của vật này đúng là không tệ, vậy thì đa tạ quà đáp lễ của Lục thái y nhé.”

“Không dám không dám, vốn dĩ phải là vi thần đa tạ nương nương đã thưởng thức mới đúng.”

Tùy tiện mở miệng liền bao trọn trà sữa hai tháng cho hắn, phần thưởng này ban cho thực sự quá rộng rãi rồi.

Khương Lan nấp trong bóng tối thấy vị thái y này giả vờ từ chối một chút mà trà sữa được ban thưởng đã từ bao trọn một tháng tăng lên hai tháng, ý định xin nghỉ việc càng thêm mãnh liệt.

“Trước tiệc săn mùa thu nhất định phải đem túi thơm đã chế xong giao cho Nội vụ phủ tổng quản thống nhất phát hành sắp xếp, cố gắng làm sao để mỗi người đều có một cái.”

Thẩm Ninh vẻ mặt nghiêm nghị nói:

“Chỉ trong ba ngày ngắn ngủi đã có thể phục chế ra túi thơm phiên bản thấp của chuỗi hạt niệm Phật, đủ thấy y thuật của ngài không tồi.

Đến lúc đó hãy gia nhập vào hàng ngũ thái y tùy tùng cùng đi nhé.”

“Rõ, vi thần lĩnh mệnh.”

Lục Minh nghe xong gật đầu đáp:

“Nương nương nếu không còn dặn dò gì khác vi thần xin cáo lui trước.”

Đợi Lục Minh rời viện.

Thẩm Ninh chuyển tầm mắt sang Lưu Thận vẫn cứ đứng đơ ra trong viện không chịu đi:

“Bệ hạ, sổ tay đã trả rồi, ngài còn không đi sao?”

Hắn vào lãnh cung mà vị Hoàng hậu này ngay cả mời hắn ngồi xuống một chút cũng không định mời, giục hắn đi thì lại vô cùng tích cực.

“Cái túi thơm này là chuyện thế nào?”

Lưu Thận rõ ràng đã rất dụng tâm ghi nhớ sổ tay rồi, nhưng cảm thấy dường như vẫn không theo kịp mạch suy nghĩ của Thẩm Ninh.

“Người Trần quốc giỏi ngự độc đuổi rắn rết sâu bọ, môi trường săn b-ắn trong rừng núi phức tạp e là phát sinh biến cố, túi thơm này được phỏng theo chuỗi hạt niệm Phật mà hoàng t.ử Trần quốc tặng hôm đó, có công hiệu đuổi rắn tránh sâu bọ, đeo trên người nếu không có chuyện gì xảy ra thì tự nhiên là tốt nhất, nếu có họa sâu bọ rắn rết thì cũng thêm được tầng bảo hiểm.”

“Nàng đang đề phòng hoàng t.ử Trần quốc?

Trần quốc không phải là nước có lòng cầu hòa nhất sao?

Kẻ cần đề phòng chẳng phải là Thương quốc sao?”

Chẳng lẽ bọn họ xem không cùng một cuốn sổ tay?

“Trong ba nước, thuộc về ngài là người hiền danh vang xa nhất.

Vậy ngài thấy ngài thực sự là một người hiền đức sao?”

Thẩm Ninh lời này vừa thốt ra, Khương Lan nấp trong bóng tối âm thầm lắc lắc cái đầu nhỏ.

Ngài ấy đâu phải hiền đức gì chứ, ngài ấy rõ ràng là bụng dạ đầy gian xảo, một trái tim mà có đến cả đống lỗ hổng, giả tạo cực kỳ.

“Sổ tay mượn ngài là hy vọng ngài có thể hiểu sơ lược về cục diện.

Bệ hạ, đạo lý tin hoàn toàn vào sách không bằng không có sách thì ai cũng phải hiểu chứ.”

Lời của Thẩm Ninh khiến Lưu Thận đỏ mặt.

Lời này của nàng dường như đang vòng vo mắng hắn không phải là người..........

Tuy nhiên đạo lý tin hoàn toàn vào sách không bằng không có sách này đúng là rất có lý.

“Bệ hạ còn có chuyện gì khác không?

Nếu không có thì ra cửa rẽ phải, đi thong thả không tiễn.”

Thẩm Ninh khách khí giục giã.

Mới tiếp chuyện được mấy câu thôi mà đã bị đuổi đến hai lần rồi.

Dù da mặt có dày đến đâu cũng không chịu nổi sự chán ghét liên tục của Thẩm Ninh.

Lưu Thận vốn muốn nhận lỗi cầu hòa bèn khẽ thở dài một tiếng, đặt hộp gỗ lên bàn, nhìn Thẩm Ninh một cái rồi xoay người rời khỏi tiểu viện lãnh cung với vẻ mặt thất lạc.

Từ Dao vốn im lặng nãy giờ sau khi Lưu Thận đi rồi nhìn theo cái bóng lưng cô độc của hắn có chút cảm thán nói:

“Lúc trước khi ký thỏa thuận phế hậu với muội không thấy hắn dành cho muội chút tình nghĩa phu thê nào, sao tiệc đón gió vừa qua thái độ của hắn đột nhiên thay đổi nhiều như vậy?

Đây là lương tâm trỗi dậy sao?”

“Trong tiệc đón gió thấy muội phát huy không tệ nên hối hận vì đã đồng ý phế hậu thôi.”

“Lúc muội không có tác dụng với hắn thì lạnh nhạt hờ hững.

Lúc muội có tác dụng với hắn thì dù với tư cách quân vương cũng vẫn có thể gạt bỏ thể diện mà mặt dày tới cầu hòa.”

“Ở vị trí như hắn hành sự theo phong cách như vậy thì cũng chẳng bàn đúng sai được, chẳng qua là cùng chúng ta chung quy không phải người chung đường mà thôi.”

Dù sao nàng cũng không thích giao thiệp với hạng người như Lưu Thận, một đốm nhỏ cũng không thích.

Trước cửa viện lãnh cung.

Lưu Thận vì liên tục hai ngày không ngủ thức đêm xem sổ tay cộng thêm phê tấu chương đến rỗng cả gan, cộng thêm việc “lại lại lại lại” vấp phải sự lạnh lùng của Thẩm Ninh nên trông có vẻ hơi suy sụp.

“Ra đi.”

Dưới ánh tà dương cô quạnh của bầu trời hoàng hôn, hắn vừa dứt lời thì bên cạnh cái bóng dài dằng dặc lại có thêm một cái bóng nhỏ nhắn.

“Ngươi nói xem rốt cuộc trẫm phải làm thế nào mới có thể khiến nàng hồi tâm chuyển ý, giống như trước kia trong lòng có trẫm?”

Khương Lan nhỏ nhắn xinh xắn bên cạnh ngẩng đầu lên:

“Chuyện này ngài chắc chắn muốn hỏi thuộc hạ sao?”

“Không được thừa cơ mắng trẫm!”

“Vậy thuộc hạ không còn gì để nói.”

Không được nói thật thì còn bàn bạc cái gì nữa.

Muốn nghe lời bùi tai thì tự đi tìm Triệu công công ấy, đừng có tới phiền nàng, người ta đang suy nghĩ làm sao để xin sư phụ sư nương nghỉ việc đây này!

“Vậy ngươi hãy khuyên can uyển chuyển một chút.”

Được rồi được rồi, khó nghe một chút thì khó nghe một chút vậy, có người giúp đỡ hiến kế dù sao cũng tốt hơn.

“Vậy thuộc hạ nói thật lòng đấy nhé.”

Phiền quá... nàng sắp chuyển công tác rồi mà còn phải tận tâm tận lực hiến kế.

“Nói đi.”

Lưu Thận thở ngắn than dài.

“Thuộc hạ cho rằng Bệ hạ có thể bớt xuất hiện trước mặt nương nương đi, một khi sứ thần rời kinh lập tức đem tờ đơn hòa ly ký luôn, thuộc hạ cam đoan nếu ngài có thể làm được hai điểm này thì Hoàng hậu nương nương chắc chắn không ghét ngài như vậy nữa đâu.”

“Trẫm là bảo ngươi giúp đỡ hiến kế.”

Chứ không phải bảo ngươi nói lời mỉa mai tạt nước lạnh.

“Khuyên ngài đừng có suốt ngày lượn lờ trước mặt nương nương chính là mưu kế của thuộc hạ mà~~” Còn có chuyện gì khác không, không có chuyện gì nàng lặn đây.

Vèo……

Đi đến cuối Ngự Hoa Viên, trên mặt đất lại chỉ còn lại một mình cái bóng cô độc của Lưu Thận.

“Khương Lan, ngươi ra đây cho trẫm.”

“Bệ hạ, nếu ngài thực sự rảnh rỗi quá không có việc gì làm thì mau về phê nốt đống tấu chương còn lại đi.

Dù sao hậu nhật chính là tiệc săn mùa thu, sau khi từ bãi săn Tàng Sơn bên kia về ngài lại sẽ tích tụ một đống tấu chương phải sửa đấy..........”

Không có việc gì thì lo mà làm việc cho tốt đi, bớt tới làm khó một ám vệ như ta, ta chỉ là một ám vệ chứ không phải đoàn cố vấn của ngài.

Nhìn xem Lục thái y kìa, làm một công việc mà được bao trọn hai tháng trà sữa.

Nàng thì hay rồi, nhận một phần tiền mà làm hai phần việc, nửa cái đầu thỏ cay cũng chẳng thấy ban thưởng cho.

Phiền ch-ết đi được.

Trong viện lãnh cung, không lâu sau khi Lưu Thận đi.

“Nương nương, người có ở đó không?”

Trước cửa viện sân trước, Thường Tam gõ gõ cửa gỗ, vươn dài cổ đứng ở cửa có chút cục tác, không dám tự tiện vào viện.

“Thường Tam??”

Ngồi trên bàn gỗ cầm cái bánh vẽ Thẩm Ninh vẽ, uống trà hoa cúc suy nghĩ về chi tiết ngôi nhà trong mơ, Từ Dao lộ ra thần tình kinh ngạc:

“Chúng ta mới bao lâu không gặp mà sao cằm đôi của ngươi đã mọc ra rồi?”

Trời đất, lúc trước ở con hẻm nhỏ phía sau Ngự Thiện Phòng nàng gặp được Thường Tam như thế này thì cái chiêu qua vai mà nàng dùng e là phần lớn sợ rằng ném không nổi nha........

“Ôi.....”

Vì ngày nào cũng lén uống trà sữa nên Thường Tam bóp bóp đống mỡ thừa như cái vòng bơi trên eo mình, thở dài một tiếng thườn thượt:

“Các cô ở bên cạnh Hoàng hậu nương nương lâu như vậy mà đều...... không béo lên sao?”

Nằm bò ra bàn gỗ, dùng b-út lông vẽ giá sách trong thư phòng nên đặt thế nào, Thẩm Chiêu đang tự vẽ bánh cho mình ăn nghe thấy lời này bèn lắc đầu:

“Con đang tuổi lớn.”

Từ Dao đặt bản vẽ trong tay xuống, chỉ chỉ vào thanh kiếm năm mươi bạc nàng treo trên cây đa già:

“Mỗi ngày ta đều có rèn luyện.”

Thẩm Ninh ngồi giữa hai người, hai tay buông thõng, giả vờ như vô cùng bất đắc dĩ:

“Ta cũng không biết tại sao ta ăn mãi không béo, chắc là do cơ địa thôi.”

Hít......... tức quá đi mất!

Bọn họ gầy đều như nhau, chỉ có hắn béo một cách lạc quẻ.

“Đúng rồi nương nương, người đặc biệt sai người tìm thần tới là có đại sự gì dặn dò sao?”

Nói ra thì từ khi Bệ hạ giải lệnh cấm túc cho Hoàng hậu nương nương, cái viện này ngày một náo nhiệt, hắn đã lâu rồi không giống như hôm nay, lúc bốn bề vắng lặng tới viện này gặp Thẩm Ninh.

“Không vội, đợi A Khoan tới rồi nói luôn một thể.”

Dáng vẻ trịnh trọng nghiêm chỉnh này của Thẩm Ninh rất giống lúc ban đầu khi làm món đậu phộng quái vị, kéo hắn và A Khoan lại bàn bạc đối sách.

“Người còn gọi cả A Khoan nữa sao??”

Thường Tam vừa nói vừa dời cái ghế trúc ra sau một chút, không cách nào khác, người béo lên rồi, ghế trúc để gần bàn gỗ quá ngồi vào bụng mỡ bị ép đến khó chịu.

“Có vấn đề gì sao?”

Chuyện làm ăn đương nhiên là phải triệu tập hai người bọn họ lại một chỗ để cùng thảo luận chứ.

“Thần và A Khoan cũng có một thời gian chưa gặp mặt rồi, thần thấy A Khoan nếu mà tới chắc chắn sẽ cười nhạo đống mỡ thừa trên eo thần cho xem.”

Thường Tam sầu não nói.

“Mỡ thừa gì cơ??”

Giọng của A Khoan vang lên ở cửa viện:

“Béo thế nào vậy??

Dạy tôi với?”

Cái này đúng thật là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới ngay.

Mọi người theo tiếng nhìn ra cửa viện.

“A Khoan??

Sao ngươi gầy đến cái mức quỷ tha ma bắt thế này??”

Thẩm Ninh kinh ngạc nói.

“Hầy, chuyện này nói ra thì dài dòng lắm.”

A Khoan bước nhanh tới, bê cái ghế trúc thấp ngồi bên cạnh Thường Tam.

Nửa tháng không gặp mặt, giờ hai người bọn họ một kẻ gầy như que củi, một kẻ béo như viên tròn, mặc cùng một bộ y phục thái giám ngồi cạnh nhau trên bàn gỗ, trông cũng khá là có độ tương phản hài hước.

“Nương nương không biết đấy thôi, mối làm ăn của người bây giờ lan khắp cả hậu cung, thần ngoài việc mỗi ngày phải hoàn thành bản chức công việc của một tiểu thái giám Nội vụ phủ ra, còn có sổ sách tính mãi không hết cũng như xử lý các mối quan hệ nhân mạch giữa các quản sự của các cung, đặc biệt là trà sữa và xà phòng thủ công này, vì đối tượng khách hàng là các vị nương nương phi tần các cung cộng thêm sản lượng quá thấp nên chỉ có thể bán hạn chế, mỗi ngày những thứ này nên bán cho ai, không nên bán cho ai, bên trong đều cực kỳ có môn khiếu.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 141: Chương 141 | MonkeyD