Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 147
Cập nhật lúc: 03/05/2026 13:30
“Khương Lam trong lòng thấy ngọt ngào vô cùng.”
Đêm xuống, sân lãnh cung, cây đa già, trên xích đu.
Thẩm Ninh vì trong lòng đang chất chứa một đống chuyện nên xích đu đưa đẩy một cách lơ đãng.
Ngày mai là vây săn Tàng Sơn rồi.
Cũng không biết món mì ăn liền và b-ún ốc cải tiến này có vừa ý vị Thiếu quân chủ kia không nữa.
Trong sách nói Thương Quốc gồm các bộ lạc hợp thành, đất rộng người thưa.
Nhưng đường đường là một quốc gia, dù người có thưa đến mấy thì số lượng cũng không thể coi thường được.
Dựa theo thời gian đoàn sứ thần ở lại kinh thành, khoảng ba tháng, nếu muốn gia công hết tất cả đơn hàng Trác Phong cần thì việc mở rộng xưởng gia công là điều tất yếu.
Đây là một vụ làm ăn lâu dài.
Một khi hợp tác tốt rồi thì năm nào cũng sẽ như vậy.
Dù sao sứ thần vừa đi là nàng cũng phải rời khỏi thâm cung này rồi.
Vì kế hoạch lâu dài, việc mở rộng xưởng gia công này tốt nhất là xây ở ngoại ô kinh thành, như vậy chuyện tre Lung cũng có thể lấy nguyên liệu tại chỗ.
À........
Mở một xưởng ở ngoại ô?
Tính toán một hồi như thế này.
Nàng nghèo quá đi mất.........
Thẩm Ninh ngửa cổ, đang chuẩn bị thở dài cho cuộc đời nghèo khó.
Một chiếc mặt nạ Bàn Long đột nhiên xuất hiện trước mặt nàng.
Dọa nàng suýt chút nữa ngã khỏi xích đu.
Chiếc mặt nạ này nhìn có chút quen nha, người này là........
Người bên cạnh tên hoàng đế ch.ó ch-ết kia!
Đêm hôm khuya khoắt đến trong viện làm gì thế này?
“Dao Dao!"
Thẩm Ninh gào to một tiếng.
Từ Dao vừa nghe thấy tiếng gào này của Thẩm Ninh có chút không giống ngày thường, xách đao từ trong phòng ngủ chính xông ra ngay lập tức.
Với tư cách là một ám vệ thấp kém ngày thường còn chẳng mấy khi xuất hiện trước mặt người khác, Khương Lam nghe Thẩm Ninh gào một cái liền thầm kêu không ổn, theo phản xạ có điều kiện định giơ tay bịt miệng Thẩm Ninh lại.
Cảnh này vừa hay lọt vào mắt Từ Dao.
Xoạt!
Trường đao Ngũ Thập Ngân ra khỏi vỏ, Từ Dao thi triển khinh công lao về phía dưới xích đu:
“Ngươi!
Thả A Ninh nhà ta ra."
Oa vãi, vừa gặp mặt đã rút đao rồi sao?
Cũng đúng, mình trước kia là người bên cạnh hoàng đế ch.ó ch-ết, dựa vào mối quan hệ phu thê tồi tệ giữa Hoàng hậu nương nương và hoàng đế.
Không rút đao mới lạ đấy.
Giờ phải làm sao đây?
Hay là bắt đi trước, tìm một nơi không người rồi một mình tự tiến cử một phen, xong xuôi rồi lại mang trả về?
Ý nghĩ này vừa nảy sinh, Khương Lam nhỏ nhắn trực tiếp điểm huyệt Thẩm Ninh, sau đó ôm lấy nàng thi triển khinh công chạy ra ngoài.
Đù!
Bắt cóc tỷ muội của cô ngay trước mặt cô sao?
Chuyện này thúc thúc nhịn được nhưng thẩm thẩm không nhịn được. (Dịch thoát nghĩa từ “Là khả nhẫn thục bất khả nhẫn")
Thế là Từ Dao không nói hai lời, giơ cao trường đao quá đầu bắt đầu đuổi theo.
Khương Lam với môn tiềm hành thuật xuất quỷ nhập thần, dù đang vác theo Thẩm Ninh nhưng tốc độ đó cũng là cực kỳ nhanh.
Khinh công của Từ Dao là do sư thừa từ Bùi Hành Xuyên, sau được Thẩm Nhạc chỉ dạy, giỏi hơn cả thầy.
Thế là hai người này một người đuổi, một người chạy.
Hình ảnh này có thể tự hình dung thành một đoạn phim hoạt hình phiên bản Q.
Phía trước là một người nhỏ nhắn ôm một người, đôi chân như bánh xe lửa lao về phía trước, phía sau là một người nhỏ nhắn hai tay giơ một thanh đao lớn, đôi chân như bánh xe lửa đuổi theo sau.
“Vị cô nương này, đêm khuya bắt cóc ta có chuyện gì thế?"
Người nhàn hạ duy nhất là Thẩm Ninh bị điểm huyệt không cử động được, bị người ta vác đi mà còn không phải tự bước đi.
Nàng tranh thủ lúc bị Khương Lam ôm chạy khắp nơi mà nghiêm túc phân tích một hồi động cơ ra tay của con nhóc này với mình.
Phân tích nửa ngày cũng không phân tích ra được cái gì.
Ngày mai là vây săn Tàng Sơn rồi, lúc này Lưu Cận phái cô bé ám vệ này ra tay bắt cóc nàng rốt cuộc là có thâm ý gì?
Tục ngữ nói rất hay, chuyện gì nghĩ không thông thì chúng ta không nghĩ nữa, trực tiếp mở miệng hỏi luôn.
“Tôi không phải muốn bắt cóc người, tôi là có lời muốn nói riêng với người thôi......"
Vì khinh công của Từ Dao không phải dạng vừa, cộng thêm trên người vác thêm một Thẩm Ninh, phải thi triển tiềm hành thuật đến mức tối đa mới có thể miễn cưỡng không bị đuổi kịp, thời gian dài trôi qua Khương Lam mệt đến mức thở hồng hộc.
“Có lời gì thì cô giúp tôi giải huyệt đạo rồi đặt tôi xuống nói hẳn hoi đi."
Đêm hôm khuya khoắt chạy tới chạy lui thế này không thấy mệt sao.
“Chị ấy đuổi theo tôi!
Còn vác đao đuổi nữa!"
Khương Lam ấm ức vô cùng.
Nàng chỉ là một ám vệ bình thường đang nỗ lực xin việc thôi mà, lời còn chưa kịp nói với chủ t.ử được hai câu đao đã ra khỏi vỏ rồi.
“Cô bắt cóc tôi chị ấy mới đuổi theo cô đấy, cô mà không bắt cóc tôi thì chị ấy không đuổi theo nữa đâu."
“Chị ấy đuổi theo tôi tôi mới bắt cóc người đấy, chị ấy mà không đuổi theo tôi thì tôi đã không bắt cóc người rồi."
Đây chính là vấn đề triết học có con gà trước hay có quả trứng trước rồi.
Tuy nhiên, từ lời nói và thái độ của con nhóc này mà xét thì quả thực là không có ác ý gì với nàng cả.
“Hay là cô giúp tôi giải huyệt đạo rồi đặt tôi xuống đi, tôi giúp cô khuyên Dao Dao thu đao?
Sau đó chúng ta cùng quay về viện ngồi uống chén trà nói chuyện hẳn hoi?"
Thẩm Ninh cố gắng dụ dỗ.
Cũng......
được thôi!
Vốn dĩ Khương Lam đến đây để xin việc nên cũng dứt khoát lắm.
Chỉ trong vòng nửa tuần trà.
Trên bàn gỗ ở sân trước lãnh cung.
Một bên là Từ Dao đã thu đao vào vỏ và Thẩm Ninh đang rót trà hoa cúc cho mọi người uống.
Một bên là Khương Lam đang thành thật xin việc ứng tuyển.
“Tình hình chính là như thế đấy....."
Sau chiếc mặt nạ Bàn Long dị thú, Khương Lam có chút thẹn thùng đan hai ngón tay vào nhau.
“Cho nên, cô vốn là người do Long Quyền Trai kia đào tạo ra, hằng ngày làm công việc bảo vệ người của hoàng thất, phía Bệ hạ cô không muốn làm nữa?
Thế nên muốn đến bên cạnh Hoàng hậu là ta đây làm ám vệ?"
“Vâng vâng."
Khương Lam gật đầu lia lịa.
“Ta không cần."
Thẩm Ninh vừa mở miệng đã từ chối một cách rõ ràng rành mạch.
“Tại sao ạ?"
Khương Lam bị từ chối xin việc nên trợn tròn mắt ra vẻ đáng thương.
Nàng đã vất vả lắm mới chọc giận được Lưu Cận để hắn thay ám vệ, kết quả sư phụ sư nương không cho phép nàng làm ám vệ cho Hoàng hậu nương nương thì thôi đi, ngay cả bản thân Thẩm Ninh cũng không cần nàng.
“Đầu tiên..... ta không có tiền."
Thẩm Ninh với khuôn mặt chi li nói không thuê nổi ám vệ.
Thẩm Ninh khi nói câu này, Từ Dao ở bên cạnh lộ ra vẻ mặt “???".
Hai hũ dưa muối ở sân sau là đồ trang trí chắc?
Thẩm Ninh thở dài giải thích:
“Gần đây những chỗ ta cần dùng đến tiền quá nhiều, nuôi Dao Dao và Chiêu Chiêu đã là cực hạn rồi, thực sự là không nuôi nổi thêm người nhàn rỗi nào nữa."
“Sao tôi có thể là người nhàn rỗi được chứ?
Người nuôi thêm một mình tôi đi mà, tôi có ích lắm đấy!"
Ngay khi thấy đầu thỏ cay miễn phí, xiên que lãnh cung, trà sữa đều không còn liên quan gì đến mình nữa.
Khương Lam thực sự muốn khóc thút thít luôn.......
“Thế nuôi cô thì có ích gì nào?"
“Đầu tiên, võ công của tôi cao lắm đấy!
Cao hơn chị ấy chút."
Khương Lam chỉ vào Từ Dao.
“Có đ.á.n.h thắng được đại huynh nhà ta không?"
Nếu đ.á.n.h thắng được thì còn có thể cân nhắc một chút, để đỡ phải mỗi lần đối diện với đại huynh lúc huynh ấy tỏa ra hơi lạnh là nàng lại như một con gà con bị số phận xách cổ, hèn một cách vô cùng thấp kém.
“Cái đó.... cái đó thì không thắng được."
Khương Lam đỏ mặt:
“Trong lứa trẻ ấy mà, võ công của đại huynh người là đứng đầu toàn Đoan triều đấy, đám học trò ở thư viện Ngũ Nam mỗi lần đi thi đều lấy chân dung huynh ấy ra để thờ phụng bái lạy đấy."
Hít.... hóa ra cái truyền thống bái thần thi cử thì thời đại nào cũng có.
Từ Dao một lần nữa bị những ký ức kinh hoàng thời đi học tấn công.
“Thế còn cô thì sao?"
“Đứng thứ.... thứ mười lăm mười sáu mười bảy mười tám gì đó, nói đâu xa, võ công của chị Vãn Khanh quản lý Triều Sinh Các đã ở trên tôi rồi."
Khương Lam thành thật thú nhận.
Cái này....
Ngay khi thấy Thẩm Ninh sắp lộ ra vẻ mặt chê bai.
Khương Lam vội vàng tiếp tục vét sạch những ưu điểm trên người mình:
“Võ công của tôi tuy kém một chút nhưng thuật ám sát của tôi lợi hại lắm nha, người có kẻ thù nào không, có thì tôi giúp người 'tiễn' hắn luôn!"
“Kẻ thù?"
Thẩm Ninh lắc đầu như trống bỏi, nàng là người không để bụng thù oán nên hầu như không có cơ hội gây hấn với ai cả.
“Thế còn người nào nhìn không thuận mắt không??"
Tập hợp đủ cả thuật ám sát và tiềm hành thuật, Khương Lam đang cực kỳ cần một cái đầu người để thể hiện trình độ chuyên môn và tài năng ám sát của mình với Thẩm Ninh.
“Hoàng đế có tính không?"
Từ Dao ở bên cạnh xen mồm vào, tên tra nam đó cô nhìn không thuận mắt lâu lắm rồi.
“Tính thì tính, nhưng hoàng đế này không 'tiễn' được đâu."
Khương Lam đan hai ngón tay nói:
“Khoan hãy nói ám vệ Long Quyền Trai vốn được lập ra để bảo vệ người của hoàng thất, mấu chốt là 'tiễn' hắn xong thì không có ai phê sớ nữa."
“Sớ của Đoan triều này nhiều thế à?"
“Vâng, nhiều cực kỳ luôn, trước kia vì chiến họa nên cả Đoan triều tan hoang, hắn dốc lòng trị vì suốt một năm trời, ngày nào cũng thức đêm phê sớ nên mới khôi phục được tốt như thế này đấy, hơn nữa chuyện lớn chuyện nhỏ của một quốc gia nhiều lắm, muốn hưng thịnh lâu dài thì việc nỗ lực thức đêm là không thể thiếu."
Ê.... không ngờ có những người bề ngoài trông là một vị hoàng đế.
Thế mà bên trong lại có bài tập về nhà viết không hết, đề thi thử năm năm làm không xuể, sách bài tập Hoàng Cương.
“Cô bé này, cô xem nhé, đầu tiên là ta hiện tại không còn dư tiền để nuôi cô, thứ hai là ta cũng không có ai cần cô giúp ta 'tiễn' cả.
Cho nên ấy mà, tạm thời ta không có ý định thuê cô làm ám vệ cho ta."
Thẩm Ninh khách khí từ chối.
À... này.......
Đừng mà!
Nàng đã tốn bao công sức, tính toán đủ đường, mạo hiểm cả nguy cơ bị đ.á.n.h gậy, ngay cả hoàng đế cũng mắng rồi, vất vả lắm mới tranh thủ được cơ hội xin việc mà không cần là sao?
“Không còn chuyện gì nữa thì ta và Dao Dao vào phòng nghỉ ngơi trước đây, ngày mai còn phải dậy thật sớm trang điểm chải chuốt để đi vây săn Tàng Sơn đấy."
Thẩm Ninh nói xong, khách khí mỉm cười với Khương Lam rồi kéo cô cung tỳ chính hiệu Từ Dao vào phòng.
Hai người trước chân vừa bước vào phòng hẳn hoi, sau chân đã lập tức quay người ghé mắt nhìn qua khe cửa.
Khương Lam xin việc thất bại nên thở dài thườn thượt, nàng đáng thương nhìn về phía cánh cửa một cái.
Sau đó vèo một phát, biến mất tại chỗ.
Đù, chớp mắt một cái người đã biến mất rồi.
“Dao Dao, cô bé này thực sự là có chút bản lĩnh đấy nha."
Lúc trước Khương Lam ôm nàng chạy vì hai vật chuyển động cùng tốc độ là đứng yên tương đối.
