Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 15
Cập nhật lúc: 03/05/2026 13:06
“À đúng đúng đúng, à phải phải phải....."
Thẩm Ninh vội vàng gật đầu, nàng làm sao có thể nói với vị nhà đầu tư trước mắt này rằng, sở dĩ cung cấp số lượng hạn chế, kiếm tiền dĩ nhiên là một phần, nhưng chủ yếu là do bản thân muốn lười biếng chứ??
Thấy hễ cứ bàn đến chuyện kiếm tiền là A Khoan lại cùng nàng cá mè một lứa, cấu kết với nhau làm việc xấu.
Phì!
Thấy hễ cứ bàn đến chuyện kiếm tiền là A Khoan lại vừa gặp đã thân với nàng, tâm đầu ý hợp, anh hùng có chung chí hướng.
Thế là Thẩm Ninh lại nói:
“Thực ra, ngoài lạc quái vị ra, ta còn định nghiên cứu thêm chút thứ khác nữa....."
“Chỉ cần là đồ của nương nương thì tuyệt đối là thứ tốt nhất rồi, nương nương cứ yên tâm nghiên cứu, về phương diện nguyên liệu có bất kỳ nhu cầu nào, phía A Khoan đều sẽ dốc sức ủng hộ, ngoài ra....."
Hai người này người một câu ta một lời, bàn bạc cái chuyện hợp mưu kiếm tiền này một cách hăng say vô cùng.
Trông thấy món tôm hùm đất sốt trứng muối trong chậu gỗ đã vơi đi hẳn một nửa.
Bốn người đang cắm cúi bóc tôm ở bên cạnh rốt cuộc cũng có chút phản ứng.
“Hai người họ đang bàn chuyện gì vậy?"
Bùi Hành Xuyên ngước mắt lên hỏi.
“Nghe không hiểu ạ...."
Thẩm Chiêu thành thật đáp lời, nội dung nương thân và vị A Khoan tiểu thái giám kia bàn bạc khó hơn bảng cửu chương nhiều.
“Không rõ lắm...."
Nếu sư phụ Triệu Hỷ có ở đây thì có lẽ còn có thể phát biểu được đôi lời, còn Thường Tam..... thực sự là không có cái não đó.
“Đã lâu lắm rồi mới được ăn một bữa tôm hùm đất sảng khoái như thế này."
Với tư cách là người xuyên không, Từ Dao không chỉ có thể hiểu chị em nhà mình đang làm gì, mà còn lờ mờ đoán được dự định sau này của Thẩm Ninh.
Nàng cố ý cũng giả vờ như nghe không hiểu, chuyển chủ đề từ chỗ Thẩm Ninh và A Khoan quay trở lại với món tôm hùm đất:
“Ôi dào, tớ phải ăn thêm hai con nữa mới được."
Khi món tôm hùm đất trong chậu dần dần hết sạch, Bùi Hành Xuyên tiễn Thường Tam và A Khoan đến lấy hàng ra về.
Sau khi dỗ Thẩm Chiêu ngủ say, sân trước vốn đang náo nhiệt bỗng chốc trở nên vắng lặng hẳn.
Thẩm Ninh - người vừa mới đàm phán xong việc hợp tác với A Khoan - có chút không ngủ được, nhân lúc Từ Dao đang thu dọn vỏ tôm, nàng tựa người ngồi bên ngưỡng cửa, ngửa đầu nhìn vầng trăng sáng trên bầu trời mà chống cằm thẫn thờ.
“Trăng đêm nay thật to thật tròn.
A Ninh à, cậu có thấy nó hơi giống cái bánh bao hành (onion pancake) treo trên trời không?"
Từ Dao ôm cái hũ gốm còn dư lại khi muối măng chua lần trước, nép bên cạnh Thẩm Ninh, sóng vai ngồi bên khung cửa.
“Chúng ta dù sao cũng là người xuyên không đã trải qua chín năm giáo d.ụ.c bắt buộc, đứng trước cảnh tượng này, ít nhất cũng nên nói mấy câu kiểu như 'Hải thượng sinh minh nguyệt, thiên nhai cộng thử thời' (Trăng sáng mọc trên biển, chân trời chung lúc này) cho nó hợp cảnh chứ??
Nói đi, có phải sáng mai cậu muốn ăn bánh bao hành rồi không??"
“Hì hì, hiểu tớ chỉ có thể là A Ninh thôi.
Dạo này vận động nhiều quá, tớ khẩn thiết yêu cầu, tớ muốn ăn hai cái....."
Thẩm Ninh nghe xong lời này thì đỡ trán, ngay sau đó khóe mắt liếc thấy cái hũ gốm trong tay Từ Dao:
“Sao cậu lại mang cái hũ tiết kiệm của chúng ta ra đây rồi??"
“Tất nhiên là để cùng cậu dưới bóng trăng này, từ thơ từ ca phú, bàn luận đến lý tưởng cuộc đời rồi....."
“Nói tiếng người đi."
“Khụ, A Ninh, dạo này cậu toàn tâm toàn ý kiếm tiền như vậy, có phải là có dự định mới gì cho những ngày tháng sau này rồi không??"
Lúc mới chuyển vào lãnh cung, hai người họ đến cơm cũng chẳng có mà ăn, mục tiêu phấn đấu hằng ngày chính là bám trụ trong cái lãnh cung này, khai hoang trồng trọt để kiếm miếng ăn.
Tính cách của chị em nhà mình, Từ Dao vẫn vô cùng hiểu rõ.
Nếu Thẩm Ninh thật sự định bám trụ ở lãnh cung cả đời, thì dạo này nàng sẽ tích cực tích trữ vật tư, chứ không phải tìm mọi cách để kiếm tiền bạc.
“Để tớ đoán xem, có phải cậu đã nảy ra ý định rời cung rồi không?"
Từ Dao ôm hũ tiết kiệm, mạnh dạn suy đoán và cẩn thận kiểm chứng:
“Vì Chiêu Chiêu sao??"
“Ừm, hai đứa trạch nữ như chúng ta trốn ở đâu cũng được, nhưng Chiêu Chiêu còn nhỏ, không nên chôn vùi cả quãng đời còn lại trong cái lãnh cung này."
Thẩm Ninh nghẹn giọng đáp lời:
“Dao Dao, cậu thấy cái ý tưởng rời cung này có khả thi không??"
Triều Đoan.... một triều đại mà trong sách sử không hề có lấy một chữ ghi chép nào.
Hiện giờ hai người mới vừa đứng vững gót chân ở lãnh cung, vậy mà nàng đã phóng tầm mắt ra bên ngoài cung xa xôi và đầy ẩn số kia rồi.
“Rời cung?
Cái ý tưởng này của cậu dĩ nhiên là cực kỳ tốt rồi....."
Từ Dao giơ tay vỗ mạnh lên vai Thẩm Ninh, sau đó giơ tay chỉ về phía cái bánh bao hành trên trời, à không, vầng trăng:
“Đầu tiên, hai chúng ta phải kiếm cho thật đậm một vố tiền trong cái cung này đã."
“Sau đó!
Mua lấy một chiếc du thuyền hoặc là xe RV, cùng nhau xông pha giang hồ, chu du thế giới!!"
Vừa nhắc đến xông pha giang hồ, Từ nữ hiệp bỗng nhiên trở nên phấn chấn hẳn lên.
“Giỏi thật, đây là triều Đoan, tớ đào đâu ra du thuyền hay xe RV cho cậu đây??"
“Khụ, thuyền gỗ và xe ngựa cũng được mà..... phương tiện giao thông không phải là trọng điểm, trọng điểm là xông pha giang hồ và chu du thế giới kìa...."
Từ Dao khẽ khụ một tiếng để che giấu chút ngượng ngùng, không có cách nào khác, ước mơ là thứ không thể tùy tiện bàn luận được, hễ bàn đến là lại dễ bay bổng quá đà.
“Cuối cùng!
Chúng ta tìm một nơi sơn thủy hữu tình, mua lấy một căn biệt thự để nghỉ hưu dưỡng già."
Cuộc đời như vậy chẳng phải nghĩ đến thôi đã thấy rất 'very good' rồi sao!
“Người ơi.... có phải cậu quên mất thân phận hiện giờ của tớ là Hoàng hậu của triều Đoan này rồi không....."
Ờ thì, mặc dù là một phế hậu lãnh cung.....
“Dù sao hai người cũng là hôn nhân hình thức mà, ly hôn đi."
Nên nói gì đây, đúng là bạn thân chí cốt, khuyên chia tay chứ không khuyên làm hòa.....
“Hưu chồng sao?
Cậu không sợ hắn mất mặt, nhất thời tức giận sai người truy sát hai chúng ta à??"
“Sợ cái lông ấy, chị em cậu đây sắp trở thành cao thủ võ lâm rồi, thời cơ đến một cái là cậu cứ mạnh dạn hưu chồng đi, tên tra nam đó nếu dám sai thích khách đến ám sát cậu, đến một đứa chúng ta c.h.é.m một đứa, đến hai đứa chúng ta c.h.é.m một đôi!"
Từ Dao nhe răng trợn mắt nhổ một bãi nước bọt về phía Chính Đức điện nơi vị Hoàng đế bệ hạ đêm khuya vẫn đang tăng ca phê duyệt tấu chương.
Đùa à, Từ nữ hiệp hằng ngày luyện công vất vả như vậy là để làm gì?
Tất nhiên là để vào thời khắc mấu chốt có thực lực bảo vệ sự an toàn cho chị em nhà mình rồi!
Thẩm Ninh - người vốn dĩ vì Chiêu Chiêu mà nảy ra ý định rời cung nhưng lại cảm thấy tiền đồ phía trước mịt mờ đầy trắc trở và có nhiều lo ngại - sau khi trải qua màn bàn luận “từ thơ từ ca phú đến việc đến hai đứa c.h.é.m một đôi" với người chị em nhà mình.
Trong tích tắc, tầm nhìn đã được mở mang.
Nàng giơ tay vỗ vỗ lên mu bàn tay Từ Dao:
“Dao Dao, cậu nói đúng, chẳng qua chỉ là hôn nhân hình thức thôi, ly hôn là được, chúng ta không cần đắn đo nữa, từ hôm nay trở đi, tớ sẽ toàn tâm toàn ý kiếm tiền, còn cậu thì toàn tâm toàn ý luyện võ.
Đợi đến khi cái hũ tiết kiệm trong tay cậu chứa đầy đồng tiền và bạc của triều Đoan này, hai chúng ta sẽ.... cùng nhau lên kế hoạch tỉ mỉ cho việc mang theo nhóc con rời cung nhé?"
“Như vậy mới đúng chứ.....
Lúc nãy cậu bàn bạc với cái tên A Khoan kia hăng say như vậy, đã nghĩ ra ngoài món lạc quái vị kia ra thì còn bán thêm cái gì khác chưa??"
“Tạm thời chưa nghĩ rõ, nhưng lúc nãy A Khoan có nói với tớ rằng, đám cung nhân trong cung này thường xuyên phải đứng gác đêm khuya nên hay thấy đói bụng, mà vì phải hầu hạ chủ t.ử nên thường không được ăn một bữa cơm nóng hổi, nếu tớ có thể nghiên cứu ra một loại thức ăn giá rẻ, tiện lợi mà hương vị lại ngon thì chắc chắn sẽ bán chạy hơn cả lạc quái vị kia nhiều."
Giá rẻ, tiện lợi, hương vị ngon......
“A Ninh..... hay là mỳ tôm xem thế nào???"
Lời nói của Từ Dao dường như đã đả thông kinh mạch Nhâm - Đốc đã bị tắc nghẽn từ lâu của Thẩm Ninh.
Đúng rồi..... sao nàng lại không nghĩ ra nhỉ, bán cái tôm hùm đất gì chứ, bán mỳ tôm chẳng phải thơm hơn sao??
“Tớ đi thử xem sao??"
Vừa dứt lời, Thẩm Ninh đã xắn ống tay áo định chạy ra sân sau nhóm lửa.
Từ Dao ở bên cạnh thấy thế vội vàng ôm ngang lưng nàng ngăn lại:
“Đêm hôm khuya khoắt rồi, đừng có bận rộn mù quáng nữa, đợi hai ngày nữa lúc giao hai trăm gói lạc quái vị cho A Khoan, bảo hắn bổ sung chút nguyên liệu cho viện mình rồi cậu hẵng nghiên cứu sau cũng không muộn."
Thấy Thẩm Ninh còn định vùng vẫy, nàng giơ chân đá một cái đóng sầm cửa lại:
“Đi ngủ!!"
Kể từ khi có ý định nghiên cứu mỳ tôm.
Thẩm Ninh trước tiên bận rộn suốt ba ngày ba đêm, một hơi chiên xong hai trăm gói lạc quái vị, sau đó liền bế quan tỏa cảng, đóng cửa không ra ngoài, vùi đầu trong sân lãnh cung toàn tâm toàn ý nghiên cứu mỳ tôm.
Bên ngoài lãnh cung.
Vì món lạc quái vị này có hương vị độc đáo, lại là hàng cung cấp số lượng có hạn, cộng thêm việc càng ăn càng nghiện nên rất nhanh đã nổi đình nổi đám trong giới thái giám.
Hậu viện Nội vụ phủ.
“Ơ...
A Khoan ca, chuyện nhỏ nhặt như thế này sao có thể làm phiền huynh đích thân ra tay được chứ?
Để đệ, để đệ làm cho....."
Một tên tiểu thái giám giật lấy viên trân châu san hô trong tay A Khoan, cười một vẻ đầy nịnh nọt.
Hai người sóng vai đi về phía kho hàng.
Nhân lúc xung quanh không có người, tên tiểu thái giám đó ghé sát vào tai A Khoan nói:
“A Khoan ca, nghe nói thứ đó là từ chỗ huynh mà ra, giúp đệ một tay, bán cho đệ hai gói được không??"
A Khoan nghe thấy lời này liền cảm thấy đầu sắp hói đến nơi rồi, ông ta thở dài một hơi:
“Hàng dự trữ đã bán hết sạch từ hai ngày trước rồi, hiện giờ trong tay tôi thực sự là không còn hàng nữa, đơn đặt hàng trước đã xếp đến tận ba tháng sau rồi....."
Ngay từ đầu, A Khoan đã biết thứ này chắc chắn sẽ thịnh hành trong cung.
Ông ta đoán được thứ này sẽ nổi, nhưng vạn lần không ngờ thứ này lại có thể nổi đến mức như vậy.
Lô hàng hai trăm gói mà chỉ trong một ngày đã bán hết veo.
Cộng thêm việc ông ta lại là một người mới vào cung chưa được mấy tháng nên vì nể tình mà không thể không nhận trước một đống đơn đặt hàng lớn.....
“Không thể nghĩ cách làm thêm một chút được sao??"
Tên tiểu thái giám vừa nghe đơn đặt hàng trước đã xếp đến tận ba tháng sau thì lập tức có chút cuống cuồng.
A Khoan không nói gì, chỉ nhìn tên tiểu thái giám đó cười gượng gạo một tiếng, ông ta cũng muốn tăng thêm đơn hàng lắm chứ, nhưng lúc đầu Hoàng hậu nương nương lúc làm thứ này đã nói rành rọt với ông ta rằng một tháng chỉ làm hai trăm gói, có thêm nữa thì cũng phải đợi đến tháng sau.
Hai người thở ngắn thở dài đi về phía kho hàng, đến góc rẽ thì gặp Tổng quản Nội vụ phủ Hải công công, vội vàng quỳ một chân xuống:
“Thỉnh an Hải công công."
“A Khoan?
Sau khi vào tối, đến phòng ta một chuyến."
Hải công công liếc nhìn A Khoan đang đi tay không một cái, cũng không nói gì thêm, rảo bước rời khỏi nơi đó.
“Hải Tổng quản tìm huynh kìa....."
Tên tiểu thái giám dùng ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn A Khoan, hắn vào cung muộn hơn A Khoan nửa tháng, nhân vật lớn như Hải công công, đừng nói là tìm hắn, đến cái tên của hắn chắc người ta cũng chẳng thèm nhớ đâu.....
