Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 170

Cập nhật lúc: 03/05/2026 13:34

“Từng tên đại hán cao lớn “hù lạp lạp" đứng bật dậy, đông nghịt tiến về phía án kỷ của Thẩm Nhạc.”

Làm cái gì vậy, làm cái gì vậy đây?

Không phải hắn đã dốc hết tên ra ngoài, giải thích rõ ràng rồi sao?

Tại sao những tên to xác này vẫn còn muốn tìm phiền phức với Thẩm Nhạc chứ?

Bùi Hành Xuyên lùi hai ba bước về bên cạnh Thẩm Nhạc, rụt đầu sau vai hắn.

Chuyện đ.á.n.h nhau hội đồng này, với đám vương tôn công t.ử ở kinh thành thì hắn còn có thể giúp được chút ít, chứ với đám tráng hán Thương quốc này?

Hắn đ.á.n.h không lại đâu!

Đám tráng hán đứng thành hàng, đồng loạt giơ tay phải hướng về phía Thẩm Nhạc.

Thẩm Nhạc ngồi đoan chính trước án kỷ, không hề nhúc nhích.

Đám mãng phu đồng loạt nắm c.h.ặ.t t.a.y phải, đặt nắm đ.ấ.m lên trước ng-ực:

“Lúc trước bọn ta bị kẻ tiểu nhân che mắt, hiểu lầm tướng quân làm bị thương Thiếu quân chủ nhà ta, nhiều lần lỡ lời x.úc p.hạ.m tướng quân, xin tướng quân thứ lỗi."

“Không sao."

Từ đầu đến cuối, dù là lúc mọi người phỉ báng hắn, hay là lúc hối lỗi tạ tội trước mặt hắn.

Sắc mặt Thẩm Nhạc vẫn luôn bình tĩnh như lúc ban đầu.

Mọi người thấy Thẩm Nhạc không so đo với họ, lại “hù lạp lạp" kéo nhau đi về phía Hoàng hậu ở bên cạnh.

Một hàng đại hán to lớn đi đến trước mặt Thẩm Ninh, chỉnh tề gầm lên với nàng:

“Đa tạ Hoàng hậu nương nương tương trợ, mới khiến Thiếu quân chủ nhà ta chuyển nguy thành an."

Tiếng gầm này lớn đến mức khiến Thẩm Ninh giật nảy mình.

Nàng theo bản năng định giơ tay lên chào hỏi:

“Ái chà~ Đều là chị em nhà mình cả mà, không cần khách sáo vậy đâu."

Tay mới giơ được một nửa, đột nhiên nhớ ra thân phận Hoàng hậu của mình, cùng với thân phận Thiếu quân chủ của Trác Phong.

Lập tức rung rung tay áo, bày ra dáng vẻ Hoàng hậu nghiêm túc, vô cùng có phong thái mà nói giọng quan với mọi người:

“Qua chuyện này, chỉ mong hai nước Đoan, Thương có thể chung sống hữu nghị, chớ vì kẻ tiểu nhân khiêu khích mà lại sinh ra sự đoan không hay."

Nhắc đến hai chữ tiểu nhân, Thẩm Ninh nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt thuận thế liếc nhìn Si Trì đang vô cùng tự bế.

Với tính cách thẳng thắn lại dễ lừa của người Thương quốc, chắc chắn không thể nghĩ ra kế sách độc ác như vậy.

Tuy rằng không có bằng chứng trực tiếp chứng minh Tang Tháp là bị người khác xúi giục.

Nhưng trực giác mách bảo Thẩm Ninh rằng, vị Nhị hoàng t.ử Trần quốc trông có vẻ ủ rũ, u ám này, chắc chắn đã đóng một vai trò vô cùng quan trọng trong âm mưu này.

“Rõ."

Đám tráng hán đồng thanh đáp lời.

Hiểu lầm đã tiêu tan, bầu không khí giương cung bạt kiếm giữa hai nước lúc trước lập tức hòa hoãn đi rất nhiều.

Trác Phong hạ lệnh cho người khiêng Tang Tháp đang hôn mê về doanh trại sứ đoàn Thương quốc, thuận tay trả lại cung tiễn cho Cát Chân ở bên cạnh, vốn dĩ hắn đang mang trọng thương, lần này kéo cung b-ắn tên đã chạm đến vết thương trên cánh tay và ng-ực, khiến vết thương bị nứt ra.

M-áu tươi theo vết thương nứt ra thấm ra ngoài.

Chồng chất lên vết m-áu và vết thu-ốc khô cạn lúc trước trên băng gạc, tựa như hoa nở lúc tàn (đồ mi).

Lưu Tẫn ở trên cao, bị tấm ngoại bào màu thanh lục trên vai Trác Phong làm cho đau mắt, lúc này tìm đúng thời cơ, mở miệng nói:

“Thiếu quân chủ lần này mang trọng thương trong người, có cần về doanh trại nghỉ ngơi không?"

Tiện thể thay luôn bộ y phục đó đi nhé, ngươi là Thiếu quân chủ Thương quốc, mà cứ khoác ngoại bào của Hoàng hậu hắn trên người, là sợ hắn làm bệ hạ này không biết mình bị cắm sừng sao?

“Không sao....

Trên đường về doanh trại, A Ninh đã lệnh cho người săn thú rừng, lúc này đã đang hầm canh rồi, bọn ta uống xong canh rồi mới về nghỉ ngơi."

Một câu của Trác Phong trực tiếp kéo chỉ số hận thù của Lưu Tẫn lên mức cao nhất.

Canh của Thẩm Ninh....

Lúc trước hắn muốn uống mà không được.

Bây giờ lại hầm, nghe giọng điệu này, còn là đặc biệt hầm cho Trác Phong!

“Thiếu quân chủ, Thẩm Ninh là Hoàng hậu Đoan triều ta, ngươi vừa mở miệng đã gọi tên cúng cơm của nàng, e là không hợp lễ nghi cho lắm?"

Lưu Tẫn cố đè nén cơn giận trong lòng, mỉm cười nhìn Trác Phong, nhẹ nhàng nhắc nhở.

“Hả?

Vậy sao?

Là nàng bảo ta gọi như vậy đấy."

Chuyện này, đều đã kết nghĩa kim lan rồi, gọi một tiếng A Ninh cũng.... không được sao?

Lưu Tẫn dời tầm mắt sang Thẩm Ninh:

“Hoàng hậu, nàng thế này là....."

“Lần này ta vào rừng cứu người, đã cùng Thiếu quân chủ Thương quốc kết nghĩa, kết nghĩa... kết bái thành huynh muội, huynh ấy hiện là nghĩa huynh của ta, gọi một tiếng A Ninh thì có vấn đề gì sao?"

Thẩm Ninh khoanh tay trước ng-ực, bày ra dáng vẻ “sắp ly hôn rồi ông quản rộng thế làm gì".

Thẩm Ninh vừa dứt lời, Thẩm Nhạc - người mà lúc trước dù bị đám người Thương quốc kia gầm rú đòi đ.á.n.h bay quần đùi, hay là lúc được tráng hán Thương quốc xin lỗi, gặp bất cứ chuyện gì cũng ung dung tự tại - ánh mắt đột nhiên thay đổi.

Giữa bầu trời trong xanh, dường như có một tia sét đ.á.n.h thẳng vào đầu Thẩm Nhạc.

Cả người hắn hóa đá.

Thẩm Ninh vào rừng một chuyến...... liền có thêm người huynh trưởng khác rồi??

Chuyện này đối với một kẻ cuồng muội muội mà nói, đả kích quả thực không hề nhỏ.

Cũng may Thẩm Nhạc xưa nay vốn ít biểu cảm, lần này tuy trong lòng chịu tổn thương to lớn, nhưng bề ngoài lại không nhìn ra nửa điểm khác lạ.

Khác với tia sét giữa trời quang mà Thẩm Nhạc phải chịu đựng.

Lưu Tẫn - kẻ lúc trước còn cảm thấy đầu mình xanh mơn mởn - vừa nghe Thẩm Ninh và Trác Phong đã kết bái thành huynh muội khác họ, trong lòng lập tức nhẹ nhõm hơn nhiều.

Sau đó liền phản ứng lại ngay.

Thẩm Ninh lúc trước đã giao hảo với vị Thiếu quân chủ Thương quốc này.

Lần này vào rừng cứu mạng Trác Phong, lại kết bái huynh muội khác họ với hắn, như vậy, chỉ cần có Thẩm Ninh ở đây, quan hệ giữa Thương quốc và Đoan triều chẳng phải sẽ vô cùng thân thiết sao?

Trong đầu, thanh tiến độ hữu nghị giữa hai nước trực tiếp tăng kịch trần.

Tiếp đó, Lưu Tẫn nhớ lại thái độ của mình lúc nãy.

Mặc dù hắn đã cực lực che giấu, nhưng câu “ngươi vừa mở miệng đã gọi tên cúng cơm của nàng, e là không hợp lễ nghi cho lắm" quả thực không thể coi là thân thiện được, lời này vừa thốt ra, thanh hữu nghị đầy cấp giữa hai nước lập tức sụt mất một phần mười.

A cái này....

Lại nhìn sắc mặt Thẩm Ninh nhìn hắn, ngoài chê bai thì vẫn là chê bai.

Biết mình đã làm chuyện ngu ngốc, Lưu Tẫn cảm thấy cần phải xoay chuyển tình thế:

“Thì ra, Thiếu quân chủ hiện giờ là nghĩa huynh của Hoàng hậu ta, như vậy, trẫm cũng nên gọi Thiếu quân chủ một tiếng nghĩa huynh mới phải."

“Không được!"

Thẩm Ninh và Trác Phong đồng thanh đáp.

Chuyện giữa tỷ muội bọn họ, liên quan gì đến hắn!

Thế này mà cũng đòi bám theo, còn biết liêm sỉ không hả!

Trước bàn dân thiên hạ, Lưu Tẫn bị hai chữ “không được" đồng thanh này làm cho quê độ không còn lỗ nào chui.

Ngặt nỗi, hắn còn không dám công khai chất vấn Thẩm Ninh tại sao không được.

Bởi vì câu trả lời hắn đã biết rồi.

Nghĩa huynh của nàng, hắn lại không được gọi.

Thẩm Ninh đây là đang nhắc nhở hắn, đừng quên thỏa thuận giấy trắng mực đen kia, hắn và nàng sớm muộn gì cũng phải hòa ly.

Chủ đề này hiển nhiên không thích hợp để tiếp tục.

Vị bệ hạ “vô cùng tôn trọng Hoàng hậu nhà mình", “rất mực hiền đức nên không có tính nóng nảy" khẽ ho một tiếng, mặt dày mày dạn, chuyển chủ đề một cách vô cùng gượng ép:

“Không biết lần vào rừng vây săn này, chuyện thi đấu, nên tính thế nào đây."

Là muốn đợi vị Thiếu quân chủ này dưỡng thương xong rồi đấu lại một trận, hay là.....

“Không cần đấu lại nữa, ván này Thẩm tướng quân Đoan triều thắng."

Trác Phong thừa nhận thua cuộc một cách thản nhiên.

Vết thương trên người hắn ít nhất cũng phải tĩnh dưỡng một hai tháng mới có thể hồi phục như ban đầu, đến lúc đó mới quay lại Tàng Sơn đấu một trận, tuyệt đối sẽ làm lỡ kế hoạch chuyển lương thực về Thương quốc trước mùa đông.

Hơn nữa.... dù có đấu lại một trận thì sao?

Lần này hắn đích thân phế bỏ Tang Tháp, chỉ dựa vào sức một mình hắn, muốn thắng Thẩm Nhạc là điều hoàn toàn không thể.

Sớm muộn gì cũng thua, dứt khoát thừa nhận mình tài hèn sức mọn cũng chẳng có gì không tốt.

Chỉ là quyền quản lý tòa thành biên cảnh kia.

Chậc... quả thực là đau lòng, tại sao Thẩm Nhạc không phải là nam nhi của Thương quốc hắn chứ?

Vừa nghe Thiếu quân chủ đích thân thừa nhận mình đã thua một tòa thành.

Phía sứ đoàn Thương quốc mặc dù trong lòng có chút không vui.

Nhưng vì Thiếu quân chủ nhà mình lần này là bị người nhà phản bội, suýt chút nữa mất mạng ở Tàng Sơn không nói, lại còn được người nhà họ Thẩm cứu giúp mới hóa hiểm thành di.

Nay Thiếu quân chủ trọng thương đầy mình, cộng thêm thực lực của Thẩm Nhạc đã rành rành ra đó.

Dẫu trong lòng không vui, nhưng đa phần cũng chỉ hướng về phía Tang Tháp dưới đất mà “phi nhổ", không còn ý định tranh luận đòi đấu lại.

Lưu Tẫn vừa nghe lại thắng thêm một thành, trong lòng đại hỷ, đang định mở miệng ban thưởng cho Thẩm Nhạc.

“Khởi bẩm nương nương, canh đã hầm xong rồi."

Tiểu thái giám phụ trách canh chừng nồi canh hầm, bẩm báo với Thẩm Ninh.

“Bưng lên đi."

Thẩm Ninh phất tay, trong doanh trại, mỗi người một bát.

Thức ăn ấm áp luôn có khả năng chữa lành lòng người một cách thần kỳ, đêm thu se lạnh, bát canh nóng hổi vào bụng, kéo theo cả trái tim cũng ấm áp lên theo.

Mọi người từ món thịt thú rừng trong canh này, trò chuyện đến sơn thủy Tàng Sơn, bầu không khí càng lúc càng hài hòa.

Thẩm Ninh kéo Trác Phong ngồi cùng một án kỷ.

Nàng bưng canh, bí mật ghé sát tai Trác Phong, nhỏ giọng thương lượng với hắn:

“Chuyện tụi mình kết nghĩa kim lan chứ không phải huynh muội kia, tôi có thể nói cho huynh trưởng nhà tôi biết không?"

Nàng đan ngón tay vào nhau, cẩn thận giải thích:

“Huynh trưởng nhà tôi ấy mà, chuyện khác thì không sao, nhưng hễ cứ đụng đến chuyện của tôi là lòng dạ hẹp hòi lắm."

“Lần này tôi trước mặt mọi người kết bái huynh muội khác họ với huynh, huynh trưởng nhà tôi bề ngoài tuy không nói lời nào, nhưng trong lòng chắc chắn là khó chịu cực kỳ.

Tôi lo huynh ấy quay đi không vui, lại âm thầm lén lút trùm bao tải huynh thì khổ...."

Đại tướng quân Đoan triều đường đường, chẳng lẽ lại đến mức đó sao?

Trác Phong ngước mắt nhìn về phía Thẩm Nhạc.

Khá lắm, ánh mắt kia oán hận đến mức như muốn đ.â.m trên người hắn hàng trăm cái lỗ.

Suỵt......

Trác Phong vội vàng cụp mắt tránh né ánh mắt như muốn dùng đao c.h.é.m mình của Thẩm Nhạc, nhỏ giọng ghé tai Thẩm Ninh:

“Tôi thấy sự lo lắng của cô vô cùng hợp lý."

“Vậy là huynh đồng ý rồi hả??"

Thẩm Ninh nghe vậy, mắt sáng rực lên.

Hễ cứ nghĩ đến việc phải giấu giếm huynh trưởng điều gì là nàng lại thấy bứt rứt không yên.

Nhưng nếu lén lút giải thích với huynh trưởng thì lại không trượng nghĩa với Trác Phong.

Ngang dọc đều là tiến thoái lưỡng nan, chi bằng cứ đến bàn bạc với Trác Phong.

“Thẩm tướng quân làm người trung trực trượng nghĩa, ta đương nhiên là tin tưởng được."

Quan trọng nhất là không thể vì lý do của mình mà khiến đôi huynh muội tình cảm thâm hậu này nảy sinh hiềm khích vô ích.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 170: Chương 170 | MonkeyD