Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 175
Cập nhật lúc: 03/05/2026 13:35
“Cái công thức thay thế này vô cùng đơn giản, Khương Lam nghe xong lời này của Thẩm Ninh đôi mắt lớn chớp chớp!”
Xây xưởng tốt mà!
Nàng thích xây xưởng nhất luôn!
Nếu cái xưởng này của Hoàng hậu nương nương mà xây thành công thì sau này mỗi ngày một phần đầu thỏ cay chẳng phải lại phải thêm chút xiên que lẩu cay sao??
Khác với tâm tư đơn giản hễ có đồ ăn là vạn sự đủ đầy của Khương Lam.
Xây xưởng đối với Thẩm Ninh mà nói thì có rất nhiều chuyện lặt vặt.
Đầu tiên nàng cần xây xưởng, sau đó là đào tạo nhân viên, sau đó còn phải kịp trước Hội Thiên Đăng sản xuất toàn bộ số lương thực mà Thương quốc cần.
Thứ hai sau khi giải quyết xong vấn đề sản xuất lương thực cho Thương quốc nàng còn phải nghiền ngẫm thật kỹ chuyện cuối tuần sau khi hòa ly sẽ mở tiệm kiếm tiền trong kinh thành.
Lúc mới xuyên không đến đây nàng chỉ có một tỷ muội và một đứa nhỏ phải nuôi nên chỉ dự định vơ vét một mẻ tiền lộ phí trong cung sau đó giả ch-ết rời cung, mai danh ẩn tích, từ nay rời xa tên hoàng đế tồi tệ kia thật xa.
Nay nàng không những có tỷ muội và đứa nhỏ phải nuôi mà còn có một người huynh trưởng phải dỗ dành, quan hệ hợp tác làm ăn với “nghĩa huynh” cũng tuyệt đối không có đạo lý chỉ hợp tác một năm là xong chuyện.
Đã không cần phải giả ch-ết rời đi thật xa thì cuộc sống sau khi rời cung này cần phải quy hoạch cho thật tốt rồi.
Đầu tiên đất xây nhà cũng đã mua rồi, nàng nhất định phải tạo ra một ngôi nhà trong mơ của mình.
Thứ hai dù không cần giả ch-ết rời đi nhưng núi sông hồ nước tươi đẹp của Đoan triều này nàng vẫn vô cùng muốn đi mở mang tầm mắt, vì vậy sau khi công việc kinh doanh ổn định mỗi năm một lần đi du lịch là điều không thể thiếu.
Cuối cùng bất luận là tạo dựng phủ đệ hay là đi du lịch cũng như việc hợp tác làm ăn tiếp theo với “nghĩa huynh” còn cả việc bán các loại đồ ăn vặt ở kinh thành, tiệm trà sữa, t.ửu lầu đại tiệc bò, tiệm trang sức đá mặt trăng......
Mỗi một chuyện đều cần dùng một đống lớn ngân phiếu đập vào.
Tóm lại mặc dù tiền tiết kiệm trong người đã gần chạm mốc bốn vạn lượng vàng, Thẩm Ninh vẫn cảm thấy mình là một hộ nghèo rớt mồng tơi.
Ồ, còn t.h.ả.m hơn hộ nghèo một chút.
Hộ nghèo lấy đâu ra nhiều chuyện phải mưu tính như vậy?
Quay đi xưởng vừa lập không những phải đổ một đống lớn tiền vào xưởng để thuê tiệm mà còn có cả núi việc đang đợi nàng bận rộn đây.
Từ trước đến nay chỉ muốn làm một người rảnh rỗi giàu sang, Thẩm Ninh hai tay ôm một đống lớn ngân phiếu như một con đà điểu m-ông vểnh lên vùi đầu vào đống tiền và chăn gối than thở một cách u uất:
“Cuộc đời ơi~ Thật là khó khăn quá đi mà~”
“Chuyện tốt như xây xưởng mà Hoàng hậu nương nương nàng ấy than thở cái gì chứ?”
Uống xong canh, Khương Lam “vèo” một cái sáp lại ngồi cạnh Thẩm Ninh bên giường, đung đưa đôi chân nhỏ quay đầu hỏi Từ Dao.
“Bởi vì chuyện này rất phiền phức chứ sao.”
Từ Dao ở bên cạnh hai tay buông thõng.
“Có thể phiền phức đến mức nào chứ?”
Một người vì để có được đầu thỏ cay mỗi ngày mà dám lặp đi lặp lại việc tìm ch-ết trước mặt bệ hạ đường đường như tiểu công chúa Long Quyền Trai, niềm tin của kẻ háu ăn Khương Lam xưa nay luôn là:
Món ngon ngăn cách bởi núi sông, núi sông đều có thể san bằng~
“Chuyện xây xưởng này ấy mà, ngoài việc có tiền ra còn phải có đất, tìm được đất rồi còn phải xây dựng nhà cửa nè, xây lò đất nè, tuyển người đào tạo nè.”
“Ngoài ra trong tay A Ninh còn đè một đống đơn hàng mì ăn liền, những chuyện này nói ra thì cũng chỉ đơn giản một hai câu nhưng thật sự muốn xây được xưởng thì không phải là chuyện dễ dàng, vì vậy nàng ấy mới sầu não đó.”
Người phát ngôn Từ Dao giúp tỷ muội nhà mình giải thích.
Tìm đất?
Tuyển người?
Khương Lam chớp chớp đôi mắt lớn linh động:
“Cái này khó lắm sao?”
“Không phải vấn đề khó hay không mà chủ yếu là phiền phức.”
Thẩm Ninh để một cái đầu vì lăn lộn trong chăn nên có chút giống như tổ gà ngồi dậy trên giường.
Ba người như một hội chị em tụ tập trong chăn tán dóc.
“Cứ lấy chuyện mì ăn liền này làm ví dụ đi, lần này ta cần dùng trúc rồng làm bao bì, loại trúc rồng này to như cái thùng nước, c.h.ặ.t lên tốn sức hơn trúc bình thường không nói, số lượng cần dùng lại vô cùng lớn.”
“Nhưng đợi đến sau Hội Thiên Đăng ta liền không dùng đến loại trúc to khỏe như trúc rồng nữa, về phương diện điều động nhân thủ thì rất khó sắp xếp ổn thỏa.”
“Hiểu rồi, chuyện c.h.ặ.t trúc này thực ra ta có thể giúp nghĩ cách.”
Khương Lam nghiêm túc suy nghĩ một chút sau đó nói với Thẩm Ninh.
“Cách gì??”
Vừa nghe Khương Lam có thể giúp nghĩ cách, Từ Dao và Thẩm Ninh đồng thanh hỏi.
“Ừm....
Ta có thể đi tìm tỷ tỷ Vãn Khanh giúp đỡ.”
“Vãn Khanh?
Ai vậy?”
“Thì một người giang hồ làm ăn t.ử tế bình thường trên giang hồ thôi.....
Tỷ ấy là các chủ Triều Sinh Các, đường đi rộng lắm.”
Mọi loại làm ăn lấy đầu người ta đều tìm tỷ ấy!
Dưới tay tỷ ấy nhân thủ nhiều lắm!
Thẩm Ninh và Từ Dao vừa nghe là người giang hồ làm ăn t.ử tế bình thường trên giang hồ trong đầu tự động代 nhập vào các nhân vật kiểu “bang chủ Cái Bang” “võ lâm minh chủ” có rất nhiều nhân thủ.
“Ý của ngươi là lúc ta cần c.h.ặ.t trúc rồng có thể đưa ngân phiếu cho nàng ấy để thuê chút nhân thủ.”
Cái này giống như là.... bỏ tiền tìm chút nhân viên thời vụ?
“Đúng!
Đám người dưới tay tỷ tỷ Vãn Khanh ngày thường cũng chẳng có việc gì làm, lúc nàng cần thì đưa chút tiền gọi đến giúp đỡ tạm thời chắc là không có vấn đề gì đâu.”
Khương Lam gật đầu đáp.
Dù sao cái việc lấy đầu người ta này cũng không phải ngày nào cũng có.
Dù sao rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, cứ cái đao pháp đó của bọn họ lấy đầu người ta còn không thành vấn đề, thỉnh thoảng giúp c.h.ặ.t chút trúc to như thùng nước chắc cũng được thôi.
Bình thường trong tay không có việc gì, đưa chút tiền tạm thời có thể gọi qua giúp đỡ?
Câu nói này quả thực đã đ.â.m trúng tim đen của Thẩm Ninh.
À....
Nàng xây xưởng ở ngoài cung, quy trình đào tạo nhân thủ hoàn toàn có thể rập khuôn theo quy trình trong xưởng gia công món ngon ở Lãnh cung.
—— Chỉ cần để nhân viên ở mỗi vị trí thành thạo công đoạn món ngon đó trong tay là có thể sản xuất theo dây chuyền!
Còn về chuyện bao bì thì nhận thầu ra ngoài, riêng tìm vị các chủ Vãn Khanh có đường đi cực rộng kia giúp đỡ.
Như vậy về phương diện nhân thủ này liền dễ sắp xếp hơn nhiều rồi.
Thẩm Ninh lập tức phấn chấn hẳn lên:
“Được!
Vậy sau khi hồi kinh ngươi bớt chút thời gian dẫn ta đi tìm vị tỷ tỷ Vãn Khanh kia của ngươi bàn chuyện làm ăn trúc rồng??”
“Không vấn đề gì, chuyện này cứ để ta lo!
Ta bảo tỷ ấy giảm giá cho nàng!”
Khương Lam vỗ vỗ bộ ng-ực đầy đặn kia cam đoan.
“Như vậy thì đa tạ ngươi nha~”
“Ế, khách sáo cái gì chứ, nàng chỉ c.ầ.n s.au khi xong việc mời ta ăn một phần ‘phim võ hiệp cổ trang’ là được rồi~” Lúc trước khi trị thương cho Trác Phong dưới đáy vực Khương Lam đã luôn nhăm nhe món ăn này rồi, nay khó khăn lắm mới lập được công trước mặt Thẩm Ninh nên lập tức xin sắp xếp.
Thẩm Ninh nghe tiểu nha đầu này cư nhiên còn nhăm nhe chuyện này, hai tay làm dáng tay lan hoa ấn vào thái dương, làm bộ làm tịch ngã xuống chăn gối, vừa ngã vừa thần tình phóng đại nói:
“Á á á~ Sao đầu ta bỗng nhiên đau thế này nhỉ?
À chắc chắn là do nghỉ ngơi không tốt, ừm ta phải đi ngủ thôi.”
“Phụt ha ha ha ha ha ha ha.....
Mời ngươi ăn ‘phim võ hiệp cổ trang’, đúng, sắp xếp, sau khi xong việc nhất định phải bảo nàng ấy sắp xếp cho ngươi!”
Từ Dao ở bên cạnh nghe thấy lời này liền ôm bụng cười đến hoa cả mắt.
Thẩm Ninh thấy Từ Dao không những không giúp nghĩ cách lừa qua chuyện mà còn đứng bên cạnh xem náo nhiệt, giơ chân liền đá vào chân Từ Dao.
“Ha ha ha ha ha.....”
Từ Dao bị đá một cái không những không tức giận mà còn cười to hơn:
“A Ninh, sau khi xong việc nhớ sắp xếp một phần ‘phim võ hiệp cổ trang’ nha~ Ta cũng muốn ăn.”
“Cút cút cút!”
Thẩm Ninh một tay kéo một bên chăn gối quấn cả người lẫn đầu vào bên trong, tỏ ý không muốn để ý đến cô bạn thân ăn cây táo rào cây sung này nữa.
Cùng với việc cuộc vây săn Tàng Sơn đã hạ màn.
Bầu khí săn b-ắn mùa thu cũng dần trở nên hòa hợp hơn.
Vì chuyện quà cáp đã có hướng giải quyết.
Khó khăn lắm mới được rời kinh một chuyến, người không nợ nần gì lại còn không cần phải chịu sự cạnh tranh khốc liệt, đám nghĩa huynh kinh thành ở ngoại ô Tàng Sơn dần dần buông thả bản thân mình.
Bọn họ suốt ngày tụ tập ba người thành nhóm năm người thành đoàn, không phải bận rộn kéo cung b-ắn tên thì cũng là ở trường đua ngựa phi nước đại vui vẻ, hoặc là vây săn trong rừng, buông cần bên hồ, ban ngày đốt lửa nướng thịt, ban đêm ngắm trăng ngâm thơ.
Trác Phong vì mang trọng thương trong người nên những ngày ở lại Tàng Sơn này việc giao lưu hữu nghị giữa đám công t.ử bột kinh thành kia hắn không tham gia một cái nào, suốt ngày chỉ biết bám theo sau lưng Thẩm Ninh, cùng đám tiểu cô nương Từ Dao nè, Khương Lam nè vây quanh ăn uống vuốt đầu sói.
Cũng may Thẩm Nhạc đã biết được thân phận thật sự của vị Thiếu quân chủ này là nữ nhi từ chỗ Thẩm Ninh, nếu không với kiểu đội cái danh nghĩa huynh suốt ngày chiếm lấy Thẩm Ninh không buông như hắn thì đã sớm không biết bị Thẩm Nhạc âm thầm lén lút trùm bao tải bao nhiêu lần rồi.
Thoắt cái đã vài ngày trôi qua, Lãnh cung.
Gió thu se lạnh thổi qua, một phiến lá cây đa già màu nâu cháy xoay tròn trong không trung rơi trên mặt sách.
Một thiếu niên nhỏ tuổi mặc bạch y phiêu dật như ngọc, tóc cài trâm thanh ngọc ngồi trên chiếc xích đu bằng gỗ, rũ mắt xuống, lông mi như cánh quạt, giơ tay gạt phiến lá cây đa màu nâu cháy kia đi.
Thiếu niên nhỏ tuổi gạt xong lá rụng liền ngửa cổ nhìn lên bầu trời.
Hắn một mình ngồi trên chiếc xích đu, thần sắc ủ rũ đu qua đu lại, nội dung trong cuốn sách này hắn sớm đã có thể thuộc lòng rồi, nhưng ngoài xem sách ra hắn còn có thể làm được gì chứ??
Gương mặt nhỏ nhắn của Thẩm Chiêu sầu não, thỉnh thoảng lại nghiêng đầu nhìn ra ngoài cái sân vắng vẻ kia.
Cái sân này kể từ ngày mẫu hậu rời cung cùng phụ hoàng đi tham gia vây săn Tàng Sơn liền vắng vẻ đến mức trở thành một Lãnh cung thực sự.
Cửa sân mở toang.
Ngoài cửa trừ hai tên hộ vệ thường ngày lười biếng ra thì chẳng có gì cả.
Thẩm Chiêu nhìn cái ngưỡng cửa ở lối vào sân, khẽ thở dài một tiếng.
Đúng lúc này một cái móng vuốt đen thùi lùi từ trên ngưỡng cửa gỗ bước vào.
Thẩm Chiêu ngước mắt nhìn lên, bốn mắt nhìn nhau với chủ nhân của cái móng vuốt này.
“Ao u?”
Thẩm Nhị Ha mang theo hai túm lông trắng nhỏ trên lông mày vô cùng tự nhiên bước thêm một cái móng vuốt nữa vào ngưỡng cửa, sau đó hai cái móng vuốt sau đạp loạn xạ trên ngưỡng cửa, cả con sói tròn trịa lăn vào trong sân.
