Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 202
Cập nhật lúc: 03/05/2026 13:41
“Bây giờ thấy Thẩm Ninh về viện.”
Cái đuôi như cái chổi quét đi quét lại, đừng nói là vui mừng đến nhường nào.
“Hoàng hậu nương nương.”
Ở cửa, hai tên thị vệ lười nhác thấy Thẩm Ninh về viện cũng rất vui mừng, vội vàng chỉ đống đao vàng đặt trên bàn nói:
“Chiều hôm qua Bệ hạ có ghé qua viện này, đao vàng trên bàn là Triệu công công bưng qua đưa cho nương nương đó ạ.”
“Chiêu Chiêu, con ra hậu viện bưng một cái hũ măng chua ra đây giúp mẫu hậu cất số tiền này cho kỹ.”
Thẩm Ninh vừa xoa xoa cái đầu sói nhiệt tình của Thẩm Nhị Ha vừa quay đầu lại nói với hai tên thị vệ lười nhác:
“Hai người đi một chuyến đến Nội vụ phủ, giúp ta gọi...”
“Giúp nương nương gọi tiểu ca A Khoan qua đây ạ.”
Hai tên thị vệ lười nhác đồng thanh nói.
“Hà!”
Cái từ này nhớ cũng kỹ gớm.
Hai tên thị vệ lười nhác nhìn nhau cười, rồi cùng đi về hướng Nội vụ phủ.
Bên bàn gỗ, Thẩm Chiêu kiễng chân giúp Thẩm Ninh thu dọn tiền bạc.
Đến khi miếng đao vàng cuối cùng được cho vào hũ, Thẩm Chiêu nhìn tờ thư vì bị dầm mưa suốt đêm mà biến thành mớ giấy vụn, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó.
Cậu bé từ trên khay gỗ bóc mớ giấy vụn mỏng dính này xuống:
“Mẫu hậu, phụ hoàng hình như có để lại thư cho người.....”
“Hửm?”
Thẩm Ninh ôm Thẩm Nhị Ha, ngồi trên chiếc ghế gỗ bằng tre, ghé mặt lại gần Thẩm Chiêu:
“Trên này viết cái quái gì vậy?”
“Chữ này nhiều quá lại mờ nữa, Chiêu Chiêu nhìn không rõ......”
Thẩm Chiêu thật thà lắc đầu hỏi:
“Chị Lam ơi, chị có nhìn rõ không ạ??”
“Hửm?”
Vèo một cái, Khương Lam vốn đang ở trên xà nhà đã lập tức xuất hiện bên cạnh bức thư này.
Vì làm công việc ám vệ nên Long Tuyền Trai có một bộ kỹ năng phục hồi thư tín, Khương Lam nhìn chằm chằm mớ giấy vụn nát này một lát:
“Hình như là một bức thư hối lỗi cầu hòa, có cần tôi dùng công cụ giúp cô phục hồi lại không?”
Thẩm Ninh lắc đầu:
“Nếu trên này không viết chuyện gì quan trọng thì không cần phục hồi làm gì cho mất công.”
“Mẫu hậu, vậy người có muốn viết thư trả lời phụ hoàng không ạ?”
“Có chứ.”
“Trả lời cái gì ạ?”
“Ừm, phía Thương quốc không có thói quen sử dụng tiền tệ, bảo ông ta đ.á.n.h tiếng với Lễ bộ một tiếng, sau này phái đoàn sứ thần Thương quốc hễ ra ngoài ăn cơm thì nhớ bảo quan viên Lễ bộ phụ trách tiếp đón đi theo sau thanh toán tiền cơm cho họ, còn nữa hôm nay chúng ta chẳng phải thấy Hoàng t.ử Trần quốc quét sạch các hiệu thu-ốc ở kinh thành sao, cũng nói cho ông ta biết một tiếng đi, với cái tính đa nghi của ông ta chắc hẳn sẽ biết phải làm gì.”
“Hết rồi sao mẫu hậu?”
Tiểu đạt nhân viết hộ Thẩm Chiêu “lạch bạch” vào phòng lấy b-út lông trẻ em và giấy tố rồi lại “lạch bạch” quay lại bàn gỗ viết thư thay cho mẫu hậu.
“Ừm, hết rồi.”
Ngoài chính sự ra thì nhất quyết lười chẳng thèm đoái hoài đến Lưu Hận, Thẩm Ninh vuốt ve cái đầu lông xù của Thẩm Nhị Ha:
“Nhị Ha à, mới có hai ngày không gặp mà sao ta cảm thấy ngươi hình như lại béo lên một vòng rồi?”
“Gâu gâu....”
Nhị Ha bị Thẩm Ninh ôm, đặt cằm lên cánh tay Thẩm Ninh.
Cái đôi mắt híp lại, cái đuôi quét đi quét lại, và vẻ mặt cậy sủng mà kiêu đó dường như đang nói:
“Nó béo chỗ nào chứ, đây rõ ràng gọi là cường tráng mà!”
Nội vụ phủ.
Trời đã về chiều.
Đám thái giám nhỏ nhắn ăn mặc đồng bộ, người thì bưng hộp gấm, kẻ thì cầm bó hoa, nhìn từ trên cao xuống giống như một bầy kiến nhỏ đang chăm chỉ làm việc trong khu nhà tứ phương.
Bận rộn một cách có trật tự.
Hai tên thị vệ phụ trách truyền lời cho Thẩm Ninh vừa mới vào viện đã nghe thấy hai tên thái giám nhỏ đang ngồi xổm ở góc bồn hoa, tay cầm cái cuốc nhỏ vừa xới đất bón phân cho một gốc hoa quý vừa lười biếng buôn chuyện bát quái.
“Nghe nói gì chưa?”
“A Khoan công công, người được Hoàng hậu nương nương trọng dụng nhất ở chỗ chúng ta ấy, gặp chuyện lớn rồi.
Đêm qua không biết thế nào lại lỡ đắc tội Hải tổng quản, nửa đêm bị lôi ra dầm mưa đ.á.n.h tận một trăm đại bản ngay trước mặt bàn dân thiên hạ, lúc kéo về viện nửa thân dưới m-áu me đầm đìa, nếu không phải tại trận mưa thì sáng nay chắc vẫn còn thấy dấu vết đấy.”
Hai tên thị vệ nghe chuyện liên quan đến A Khoan lập tức đi chậm lại, giả vờ đi ngang qua nhưng thực chất lại rất chăm chú dựng tai lên nghe.
“Suỵt...
Anh cũng chạy ra xem à?”
“Hì!
Đêm qua tôi ngủ sớm, cũng là nghe người ta nói thôi, cảnh tượng đó nghe bảo đáng sợ lắm.”
“Không nên chứ, Hải tổng quản chẳng phải luôn rất quan tâm đến anh ta sao?”
“Hì!
Nuôi ong tay áo mà, nghe bảo là giấu giếm Hải tổng quản lén lút tích trữ không ít tiền bạc ngân phiếu, bị Hải tổng quản lục soát từ trong phòng anh ta ra tận ba hộp gỗ nhỏ đầy ắp luôn.”
“Suỵt....
Trời đất ơi, cùng là làm việc ở Nội vụ phủ mà sao anh ta giấu được nhiều thế?”
“Được lòng quý nhân mà, chỉ là lòng dạ đen tối quá, nhận được nhiều phần thưởng thế mà chẳng biết hiếu kính người trên, giờ thì hay rồi, xôi hỏng bỏng không, ba hộp gỗ tiền bạc ngân phiếu đều bị Hải tổng quản tịch thu hết rồi.”
“Suỵt....
Thế giờ A Khoan thế nào rồi?”
“Chờ ch-ết chứ còn sao nữa?
Đó là tận một trăm đại bản đó nha!
Hải tổng quản đã hạ lệnh rồi, không cho bất kỳ ai lại gần viện của anh ta, cũng không cho mời thái y đến chữa, bảo là đợi lát nữa tắt thở thì dùng một chiếc chiếu rách quấn lại ném thẳng ra ngoài kia, báo cáo lên trên là bị nhiễm ác tật.”
“Chuyện này Hoàng hậu nương nương có biết không?”
“Biết hay không biết thì có ý nghĩa gì chứ?
Chẳng qua là một tên nô tài dùng thuận tay thôi mà, Hoàng hậu nương nương là người tôn quý như vậy, sao có thể hạ mình vì một tên nô tài tay chân không sạch sẽ mà ra mặt được?”
“Hì!
Cũng đúng!!”
“Đúng cái gì mà đúng, làm việc đi không cái miệng chúng mày lại hại cái thân!”
Tiếng quát tháo của một lão thái giám vang lên trên đầu hai tên thái giám nhỏ kia.
Hai tên thái giám nhỏ này trước tiên là rùng mình một cái, rồi run rẩy quay đầu lại.
Đợi đến khi nhìn rõ lão thái giám này sở hữu một khuôn mặt tròn đầy nếp nhăn giống hệt Hải Phúc Sinh.
Trong lòng hai người thầm kêu hỏng bét, vội vàng “uỳnh” một tiếng quỳ xuống đất.
Sợ vị Hải tổng quản này một lúc không vui cũng ban cho hai người một trăm bản t.ử, hai người vừa đều đặn tự tát vào mặt mình vừa nhận lỗi với Hải tổng quản:
“Nô tài đáng ch-ết, nô tài đáng ch-ết.....”
“Đồ ch.ó con thích buôn chuyện, còn không mau cút!
Có lần sau nữa thì cẩn thận cái lưỡi của chúng mày đấy!”
Hải tổng quản gầm lên như vậy.
Không chỉ hai tên thái giám nhỏ buôn chuyện chạy mất dép.
Cả hai tên thị vệ lười nhác định đến tìm A Khoan cũng chạy theo luôn.
Màn đêm đã hoàn toàn bao trùm bầu trời.
Trong viện Lãnh cung đã thắp đèn l.ồ.ng.
“Hoàng hậu nương nương, hỏng rồi.....”
Hai tên thị vệ lười nhác được phái đi Nội vụ phủ lúc trước đang ôm mũ giáp trên đầu, chạy hớt hải về viện.
“Hửm?
Sao thế?”
Lúc này Thẩm Ninh đang nằm trên ghế mây tre, cầm chiếc quạt tròn mượn từ chỗ phi tần, thong dong tận hưởng khoảng thời gian lười biếng hiếm hoi.
“Tiểu ca A Khoan hôm qua phạm lỗi, bị Hải công công tổng quản Nội vụ phủ đ.á.n.h một trăm đại bản, nghe bảo m-áu me đầm đìa, cũng không cho chữa trị, đang nằm chờ ch-ết ở trong viện rồi.”
“Cái gì!!!”
Thẩm Ninh vốn đang lười biếng, nghe thấy câu này lập tức nhảy dựng lên khỏi ghế mây:
“Dao Dao!
Lam Nhi!”
“Tới liền!”
Theo tiếng gào đó của Thẩm Ninh.
Từ Dao và Khương Lam hai người, kẻ cầm đao người đeo mặt nạ, thi triển khinh công, một trái một phải đứng sau lưng Thẩm Ninh.
Phải công nhận là người có chị em giúp đỡ thì khí thế đúng là khác hẳn nha.
“Mang theo ít thu-ốc trị thương của Lục Minh cho, đi theo ta đến viện của A Khoan xem sao!”
Đưa thu-ốc qua trước, rồi đích thân hỏi A Khoan xem rốt cuộc chuyện này là thế nào, sau khi hiểu rõ ngọn ngành thì giúp anh ta đ.á.n.h trả lại!
Đợi sáng mai Lục Minh vào cung thì bảo anh ta qua xem vết thương cho A Khoan thật kỹ.
Thẩm Ninh, người không bao giờ để bụng thù oán, vừa xắn tay áo vừa vạch ra kế hoạch với suy nghĩ cực kỳ mạch lạc và rõ ràng.
“Không được không được!”
Hai tên thị vệ lười nhác ở cửa thấy Thẩm Ninh định xông thẳng đến phòng thái giám vội vàng ngăn lại:
“Người là Hoàng hậu mà!”
“À, Hoàng hậu thì sao?”
Ngoại trừ những dịp chính thức cần giữ kẽ một chút.
Ngày thường quen để b-úi tóc củ tỏi, cởi bỏ lớp vỏ bọc sạch sành sanh, Thẩm Ninh hoàn toàn không nhận ra rằng, một vị Hoàng hậu đường đường chính chính mà đêm hôm khuya khoắt đích thân dẫn người xông vào phòng thái giám để đòi công bằng cho một tiểu thái giám là chuyện kỳ cục và đáng lưu danh sử sách đến nhường nào.
“Người là Hoàng hậu đường đường chính chính, sao có thể đêm hôm khuya khoắt đích thân đến viện của thái giám ở để ra mặt cho một tiểu thái giám chứ?”
“Ừm!
Có lý!
Không thể đi cửa chính, phải leo tường mà đi.”
Nắm bắt được trọng điểm, Thẩm Ninh nghe vậy vội vàng gật gật đầu, nàng từ trong lòng lấy ra một chiếc khăn tay nhỏ màu nâu, giơ tay quấn lên đầu, sau đó thắt một cái nơ bướm ở dưới mũi:
“Giờ thì được rồi chứ?”
“Chị Dao, chị Lam, hai chị cứ thế để nương nương làm bậy mà không quản sao?”
Thấy bộ dạng này có vẻ không khuyên can nổi, hai tên thị vệ đành nhìn về phía Từ Dao và Khương Lam đang đứng sau lưng Thẩm Ninh.
“Tất nhiên là không thể để một mình em ấy làm bậy như vậy rồi!”
Từ Dao xốc nách bên trái của Thẩm Ninh lên.
“Quản, nhất định phải quản.”
Khương Lam xốc nách bên phải của Thẩm Ninh lên.
Sau đó hai người nhìn nhau một cái, tung người nhảy lên không trung, xốc nách Thẩm Ninh chạy vèo đi mất.
Khinh công này, chỉ trong chớp mắt người đã biến mất tăm mất tích.
“Giờ tính sao đây?”
Thị vệ A nhìn cảnh tượng phong phong hỏa hỏa này, thở dài thườn thượt.
“Lời cần khuyên cũng đã khuyên hết rồi, nương nương không nghe thì chúng ta cũng chỉ đành giả mù thôi chứ sao.”
Thị vệ B cũng thở dài theo.
Nhìn cái điệu bộ Hoàng hậu nương nương tay trái là cô nương Dao Dao, tay phải là cô nương Khương Lam thì đi xem vết thương là phụ, giúp A Khoan tìm lại mặt mũi mới là chính.
Hai người họ ngay cả tiêu đề tin tức bát quái nóng hổi trong cung ngày mai cũng đã nghĩ xong rồi:
“Kinh ngạc!
Hoàng hậu bạo lực đêm khuya xông vào phòng thái giám, đòi công bằng cho tiểu thái giám A Khoan, phẫn nộ đ.á.n.h tổng quản Nội vụ phủ, đây rốt cuộc là sự băng hoại của nhân tính hay là sự suy đồi của đạo đức!”
Rồi Bệ hạ bãi triều xong, nghe được tin bát quái này chắc tức ch-ết mất:
