Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 217
Cập nhật lúc: 03/05/2026 14:35
“Bùi phủ.”
“Khụ khụ khụ.....
Phu nhân à...
Bà đã xong chưa vậy hả....."
Trước cửa phòng ngủ chính, Bùi công - người ăn mặc hoa lệ rực rỡ vì muốn xem trận đấu xúc cúc có con trai mình tham gia, chắp hai tay sau lưng đứng trước cửa đi tới đi lui.
“Giục cái gì mà giục?
Ái chà, lông mày tôi lại vẽ cao mất rồi!"
Bùi phu nhân mắng nhiếc:
“Còn giục nữa thì ông tự mình đi đi!"
“Đi thôi!
Miễn Miễn, hai cha con ta cùng đi xem A huynh con đá cầu nào!
Với tốc độ trang điểm hôm nay của nương con, trận đấu của huynh con đoán chừng đá xong rồi bà ấy cũng chưa chắc ra khỏi cửa được đâu!"
Bùi công không dám công khai mắng phu nhân nói với Bùi Miễn Miễn đang mặc một bộ váy nhu màu đào bên cạnh.
“Bùi!
Bặc!
Khải!
Ông dám!!"
Không đợi Bùi Miễn Miễn trả lời, bên trong phòng đã truyền ra tiếng gào thét của Bùi phu nhân, ngay sau đó bà nói:
“Miễn Miễn ở lại, lát nữa ngồi chung một xe với nương!"
“Nương giận rồi."
Bùi Miễn Miễn dùng khẩu hình nói với Bùi công.
Suýt....
Rõ ràng là phu nhân lề mề nửa ngày không ra khỏi cửa, kết quả người nổi giận trước tiên vẫn là phu nhân.
“Tôi sao lại không dám?
Ê!
Tôi thật không hiểu nổi, phu nhân nhà tôi thiên tư quốc sắc như vậy, có cần thiết vì một trận đấu xúc cúc cỏn con mà trang điểm lâu thế không?"
Bùi Bặc Khải chống nạnh, dùng giọng điệu hống hách nhất mắng nhiếc Bùi phu nhân:
“Lúc mùa xuân bảo bà cùng vi phu đi dạo ngoại ô, sao không thấy bà chải chuốt thế này hả?"
“Hừ!
Nói đi, Xuyên nhi và vi phu, ai quan trọng hơn trong lòng bà hả??
Nếu Xuyên nhi và tôi cùng rơi xuống sông, phu nhân định cứu ai trước hả??"
Bùi Bặc Khải vừa đi tới đi lui vừa vươn cổ mắng nhiếc, dường như vì lời lẽ kích động quá mà hụt hơi, hai tay đè lên đầu gối ho một trận:
“Khụ khụ khụ......"
“Được rồi được rồi, tôi chẳng phải đã ra rồi đây sao, ông cứ giục cái gì vậy.....
Cái chứng ho này của ông sao mãi chẳng thấy thuyên giảm thế này!"
Dưới sự giục giã liên tục của Bùi công, Bùi phu nhân mắng nhiếc bước ra khỏi phòng ngủ chính.
Là một vị phu nhân thế gia có tài lực hùng hậu.
Bộ trang phục lộng lẫy này của Bùi phu nhân có thể nói là tinh tế từ đầu ngón chân lên tận sợi tóc.
Đặc biệt là bộ trâm cài trên đầu, vàng ròng khảm phỉ thúy xanh biếc.
Đây là kiểu trang sức thịnh hành nhất trong đám quý phu nhân hiện nay.
Đoan triều chuộng ngọc, bộ phỉ thúy xanh biếc trọn bộ như vậy đội trên đầu, người không hiểu nghề chỉ thấy bộ trang sức này có màu sắc không tầm thường.
Người hiểu nghề mới biết Bùi phu nhân đây là đang đội cả một tòa biệt thự lên đầu.
“Phu nhân tôi đâu??"
Thấy trên mặt Bùi phu nhân mang theo một tia giận dữ, Bùi công giả bộ mù quáng nhìn vào trong phòng.
“Bùi!
Bặc!
Khải, ông mù sao??
Lão nương đang đứng ngay trước mặt ông đây này."
Bùi phu nhân chống nạnh nhíu mày, đang định nổi giận.
“Ái chà, ở đâu ra tiên t.ử hạ phàm đến trước cửa nhà tôi vậy cà, vị tiên nữ xinh đẹp này ơi, xin hỏi.....
Cô có thấy phu nhân nhà tôi không??"
Bùi công biểu cảm khoa trương hỏi Bùi phu nhân.
Bùi phu nhân vốn dĩ vì trang điểm quá lâu bị Bùi công giục giã ra khỏi cửa nên trong lòng có chút không vui.
Dưới kỹ năng diễn xuất vụng về giả bộ làm bộ làm tịch của Bùi công, nàng mím môi nỗ lực giả vờ như thực sự không vui:
“Đã ngần này tuổi rồi mà còn dẻo miệng thế kia!"
“Tôi dẻo miệng chỗ nào chứ?
Vi phu đang nói sự thật mà??"
Mặc dù Bùi phu nhân nỗ lực giả vờ như không vui.
Nhưng Bùi công - người chỉ cần nghe giọng điệu là có thể nhận ra phu nhân nhà mình có thực sự giận hay không, liền chống tay lên, chủ động nhét tay Bùi phu nhân vào trong tay mình, sau đó không ngớt lời khen ngợi Bùi phu nhân:
“Phu nhân hôm nay thật xinh đẹp!"
“Cũng chẳng biết vừa nãy là ai chê tôi chải chuốt quá lâu!"
“Ái chà...
Vi phu chẳng phải sợ lỡ mất màn mở đầu của Xuyên nhi nhà chúng ta sao, hơn nữa, với vẻ đẹp thiên bẩm của phu nhân, không cần trang điểm cũng là vô cùng xinh đẹp rồi......"
Vợ chồng hai người lúc nãy còn cãi nhau đòi đi riêng xe tranh giành con gái.
Chớp mắt cái đã khoác tay nhau, sóng vai đi ra ngoài cửa.
Đi đến chỗ xe ngựa, Bùi phu nhân quay đầu nói với Bùi Miễn Miễn vẫn luôn đi theo sau lưng:
“Miễn Miễn à, nương và cha con ngồi chung một xe, con tự ngồi một xe nhé."
Đứng ở bên cạnh, Bùi Miễn Miễn - người bị cha nương nhà mình cưỡng ép nhét cho một bụng thức ăn ch.ó suốt quãng đường, cuối cùng còn phải tự mình ngồi một xe, tặng cho đôi vợ chồng vô lương tâm này một cái lườm thật dài.
Nàng bướng bỉnh nói:
“Hay là hai người đi đi, con không đi nữa có được không?"
Dù sao nàng cũng không có hứng thú lớn với xúc cúc.
“Vậy sao?
Vậy con ở nhà đi cũng được.......
Cha nghe nói, trận đấu xúc cúc lần này bên Đoan triều dường như là Thẩm Nhạc dẫn đội thì phải."
Bùi công khẽ ho một tiếng.
Thẩm Nhạc dẫn đội?
Bùi Miễn Miễn lúc nãy còn đang ủ rũ, vừa nghe yến tiệc xúc cúc này có thể gặp được Thẩm tướng quân trong truyền thuyết, không nói hai lời, dắt theo nha hoàn nhỏ của mình, một cái vèo đã nhảy lên chiếc xe ngựa bên cạnh.
“Ta nói con dù sao cũng là đích nữ nhà họ Bùi, ra ngoài có thể đoan trang giữ kẽ một chút cho nương được không."
Thêu thùa kém thì thôi đi, đi đứng cũng chẳng có chút dáng vẻ thục nữ nào cả!
Bùi phu nhân vừa mới định chống nạnh giáo huấn con gái nhà mình.
“Phu nhân ~ Đi thôi đi thôi ~ Muộn nữa là thực sự bắt đầu rồi đó."
Bùi công ở bên cạnh vội vàng vừa nói vừa dỗ, nhét Bùi phu nhân vào trong xe ngựa.
Đợi sau khi cả hai mẹ con đã yên vị, Bùi công lúc này mới dặn dò phu xe:
“Đi thôi."
Xe ngựa Bùi phủ sau khi rời phủ nhanh ch.óng đi về phía sân xúc cúc.
Bùi Miễn Miễn đặt cằm lên cửa sổ xe, vì hiếm khi ra khỏi phủ nên đôi mắt tò mò quan sát người đi đường.
“Tiểu thư....
Dáng vẻ này của người nếu để phu nhân nhìn thấy, lại nói người không có quy củ rồi."
Nha hoàn nhỏ bên cạnh buông tấm rèm che trên cửa sổ xuống, nhắc nhở Bùi Miễn Miễn.
“Không có quy củ thì không có quy củ thôi, dù sao tôi cũng nghe quen rồi."
Trên xe ngựa, Bùi Miễn Miễn hai tay chống cằm:
“Tôi cuối cùng cũng có thể nhìn Thẩm tướng quân một cái từ xa rồi, em nói xem hôm nay tôi ăn mặc thế nào?
Váy này đẹp không?
Trang điểm có đắc thể không?
Thẩm tướng quân nhìn thấy có cười tôi là người nhà quê không?"
“Tiểu thư....
Nô tỳ nghe nói, lần này tiểu thư nhà họ Vạn, họ Lý, họ Triệu, họ Vinh.....
Toàn bộ các thế gia quý nữ chưa xuất giá trong kinh thành hôm nay đều theo cha nương đến dự tiệc hết rồi, người đoán xem trong số các quý nữ thế gia này, có mấy người là thực sự đến xem xúc cúc đây....."
Được rồi....
Toàn bộ đều giống nàng, nhắm đến việc xem Thẩm Nhạc mà đi thôi.
“Haiz, sói nhiều thịt ít mà......"
Bùi Miễn Miễn thở dài một tiếng đầy chán nản, cũng không buồn đắn đo chuyện trang điểm có đắc thể hay không nữa.
Dù sao khán đài cách sân đấu xa như vậy.
Thẩm Nhạc cũng không nhìn thấy nàng được.
“Nô tỳ còn nghe nói, Trác thiếu quân chủ của Thương quốc dường như cũng sinh ra rất đẹp trai."
“Có đẹp trai bằng Thẩm tướng quân không?"
“Cũng ngang ngửa ạ, tiểu thư, thực ra thiếu gia nhà chúng ta cũng không tệ mà....."
“Có thể so với Thẩm tướng quân sao?"
“Cái đó chắc chắn là không thể rồi."
Sân xúc cúc hướng Đông Tây, giữa sân Cúc Thành có tường thấp bao quanh dựng hai cột cầu cao ba trượng.
Trên đỉnh cột cầu này là một “Phong Lưu Nhãn" có đường kính khoảng một thước.
Phía Đông địa thế cao, đặt chỗ ngồi dành riêng cho Đế, Hậu, Hoàng t.ử và một đám phi tần.
Hai phía Nam Bắc địa thế hơi thoai thoải, tuy cũng thiết lập chỗ ngồi dành riêng nhưng sự phô trương còn xa mới bằng phía Đông.
Cuối cùng là phía Tây không có chỗ ngồi dành riêng, lúc này đã vây quanh rất nhiều người dân thích môn thể thao xúc cúc đứng xem.
Vì lý do kiệu liễn của Đế Hậu vẫn chưa vào tiệc.
Bên trong sân Cúc Thành không có lấy một bóng người.
Lúc này bên trong phòng nghỉ ở hai phía Nam Bắc.
Các A huynh trong kinh thành phụ trách tham gia thi đấu, vừa thay ra những bộ cẩm y hoa phục thường mặc ngày thường, vừa mặc vào bộ đồng phục xúc cúc cùng màu cùng đội, quả nhiên đúng như Từ Liệt và Ngao Xán dự đoán, triển khai một cuộc hoạt động so bì dìm hàng quy mô lớn.
“Cẩn thận một chút, đây là đệm đầu gối muội muội nhà ta làm cho ta đó, lát nữa thi đấu xong mà không tìm thấy thì hỏi tội ngươi!"
Một trong những A huynh ở kinh thành, khi đã thay xong y phục, liền giao một đôi đệm đầu gối cho tiểu sai bên cạnh bảo quản, hắn cố ý cao giọng, thoạt nhìn là đang quở mắng nhưng thực tế là đang khoe khoang.
“Haiz ~ Ta nói ngươi làm việc kiểu gì vậy?
Không biết miếng ngọc bội này là do muội muội nhà ta đích thân làm cho ta sao??
Cứ thế trực tiếp dùng tay không mà cầm lấy sao??
Cũng không biết lấy miếng da hươu bao lại à??"
Hừ, cái trò này hình như ai mà chẳng biết làm.
Đối mặt với bộ dạng làm bộ làm tịch của một đám A huynh ở kinh thành.
Vì lý do nhận được cái túi tiền phối màu độc đáo phong cách trừu tượng, dẫn đến việc Bùi Hành Xuyên - người ngày thường thích khoe khoang nhất, lúc này có chút vẻ rệu rã.
Cũng yên tĩnh như hắn còn có Thẩm Nhạc - người chưa bao giờ thích khoe khoang.
Vạn Như Sơn một tay cầm chiếc quạt xếp do Vạn Như Lông mi đích thân đề thơ vẽ tranh tặng, một tay hất cằm, một cách không có chuyện gì tự tìm chuyện để khiêu khích Thẩm Nhạc:
“Thẩm tướng quân, Thẩm đội trưởng, hôm nay huynh có mang theo lễ vật muội muội nhà huynh tặng đến đây không vậy??"
Thấp giọng như Thẩm Nhạc:
“Ừm, có mang."
Đáp lại bằng giọng điệu bình thản như vậy, xem ra món quà Hoàng hậu tặng cũng chẳng ra làm sao cả.
“Nếu đã mang theo thì lấy ra cho những người đồng đội chúng ta đây mở mang tầm mắt một chút đi ~"
Mùa thu rồi mà để ra vẻ khoe khoang, Vạn Như Sơn xòe quạt xếp ra, làm bộ phong lưu phóng khoáng quạt quạt lấy lệ.
Hắn không ưa Thẩm Nhạc đã lâu rồi.
Đặc biệt lần này còn vì lý do cùng đá xúc cúc với Thẩm Nhạc.
Là thành viên trong đội nên hắn không thể không nén lòng chịu đựng sự chỉ huy huấn luyện của đội trưởng Thẩm Nhạc suốt nửa tháng trời.
Kỹ thuật cầu không bằng Thẩm Nhạc nên hắn tự nhiên không có cách nào công khai khiêu chiến với Thẩm Nhạc trong mục tiêu nhất trí đối ngoại là đá xúc cúc này.
Nhưng nếu có thể trước khi ra sân.
Mượn món quà đáp lễ của muội muội để dìm hàng phong độ của Thẩm Nhạc một chút.....
Vẫn là một chuyện khiến người ta vui vẻ nha.....
Vạn Như Sơn cười với vẻ hớn hở.
Bùi Hành Xuyên ở bên cạnh vốn dĩ đang uể oải, vừa nghe lời gây chuyện này của Vạn Như Sơn, mím môi một cái liền lập tức thấy tinh thần hẳn lên.
Còn sớm mới chính thức ra sân.
Với tư cách là đội trưởng Thẩm Nhạc, vì mới đến nên thậm chí còn chưa thay đồng phục xúc cúc.
Lời của Vạn Như Sơn khiến một đội các A huynh trong kinh thành đều vây quanh bên cạnh Thẩm Nhạc.
