Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 223
Cập nhật lúc: 03/05/2026 14:37
“Lời này vừa thốt ra từng người một các ca ca kinh thành vốn nghẹn khuất bấy lâu nay đều giống như được tiêm m-áu gà vậy, hăng hái vô cùng.”
Một quả, hai quả.
Một điểm, hai điểm.
Dần dần tỉ số hai bên được san bằng, sau đó khoảng cách bắt đầu ngày càng lớn hơn.
Xi Trì vốn ỷ mình toàn thân là độc, không sợ hãi gì, trận thi đấu cúc thục sắp kết thúc mới phát hiện đội của Thẩm Nhạc dường như căn bản không bị độc bột của hắn ảnh hưởng, cuối cùng bắt đầu hoảng hốt.
Không nên chứ......
Một cái khăn che mặt cỏn con cho dù lúc rắc thu-ốc không có cảm giác gì thì bám trên khăn lâu ngày ít nhiều cũng phải có ảnh hưởng chứ, tại sao vẫn luôn không có sai sót nào thế??
Chẳng lẽ Thẩm Nhạc và những người khác đã nhanh ch.óng nghiên cứu ra cách giải Mạn Đà Huyễn Phấn rồi sao???
Vậy...
đổi loại thu-ốc khác xem sao.
Ngũ Độc Ôn Tán?
Thất Bọ Cạp Phấn?......
Từng gói độc bột đắt đỏ được chế tạo tốn kém bị rắc ra ngoài như không cần tiền vậy.
Tuy nhiên....
Cho dù là Ngũ Độc Ôn Tán hay Thất Bọ Cạp Phấn.
Tấm khăn che trên mặt những người Đoan Triều này giống như có thể giải được vạn độc trên đời vậy.
Cứ trơ trơ ra đó chẳng hề bị bột thu-ốc ảnh hưởng chút nào, phô diễn kỹ thuật cũng vậy, truyền bóng cũng vậy, càng đá càng lợi hại.
Kèm theo đó là tiếng hét ch.ói tai và tiếng hò reo không ngớt vang lên bên ngoài sân đấu.
Ở những chi tiết nhỏ nhặt mà Xi Trì không chú ý tới, Thẩm Nhạc hết lần này đến lần khác dùng nội lực của mình đ.á.n.h tan độc bột trên người đồng đội.
Mắt thấy trận đấu cúc thục sắp đi đến hồi kết.
Nội lực trên người Thẩm Nhạc cũng dần dần hiện ra trạng thái khô cạn, héo rũ.
Chỉ là con người hắn đã sớm quen với việc thái sơn sụp đổ trước mặt mà mặt không đổi sắc.
Không ai nhận ra sắc mặt hắn trắng bệch.
Ngoại trừ Thẩm Ninh ở trên đài cao chưa từng rời mắt khỏi hắn lấy một giây.
Nàng nắm c.h.ặ.t nắm tay nhỏ.
Cái ánh mắt muốn đ.â.m ch-ết Xi Trì kia che giấu cũng không được.
Lưu Cẩn ngồi bên cạnh nhận ra khí trường xung quanh Thẩm Ninh thay đổi thì càng trở nên hèn mọn hơn.
Hắn không hiểu nổi, chẳng qua chỉ nói một câu “Nàng cũng quá nuông chiều nàng ta rồi, ăn còn nhiều hơn cả trẫm" mà bị liếc xéo đã đành.
Khí trường này sao lại càng ngày càng lạnh thế?
Thế này sắp đóng băng hắn thành đá vụn luôn rồi.
“Thẩm Nhạc!"
Theo một tiếng hô lớn của Bùi Hành Xuyên.
Thẩm Nhạc thi triển khinh công, nghiến c.h.ặ.t răng hàm, tung mình lên cao, một cú đá đưa bóng vào Phong Lưu Nhãn.
“Đoàng!"
Tiếng chiêng đồng cuối cùng vang lên, Đoan Triều cuối cùng đã giành được thắng lợi cuối cùng.
“Thắng rồi."
Thẩm Nhạc rơi trở lại chỗ cũ, khẽ lùi về sau nửa bước, sau đó nói nhẹ với các đồng đội bên cạnh.
“Chúng ta thắng rồi!!!"
“Oa hê!
Chúng ta thắng rồi!!"
Bên ngoài sân cúc thục tiếng la hét, tiếng hoan hô không ngớt, hiếm khi đám phá gia chi t.ử này cũng có lúc làm rạng danh đất nước, các phu nhân lão gia thế gia từng người một đều ngẩng đầu ưỡn ng-ực, chỉ vào các thành viên trên sân khoe khoang khắp nơi:
“Thấy người kia không, đó là con trai nhà ta đấy......"
Trong sân cúc thục, các ca ca kinh thành tiêu biểu là Vạn Như Sơn nhìn Xi Trì với thần thái trực tiếp bật hiệu ứng “khoảnh khắc săn mồi mắt đỏ".
“Các.... các ngươi định làm gì??"
Một cảm giác không ổn xẹt qua tim Xi Trì.
“Đến lúc tính sổ tổng rồi!
Anh em, đ.ấ.m ch-ết hắn!!"
Theo tiếng hô hoán đầy hưng phấn của Bùi tiểu gia.
Đội Đoan Triều mười hai người ngoại trừ Thẩm Nhạc ra thì tập thể vung nắm đ.ấ.m về phía Xi Trì.
Quan trọng nhất là đám người này dùng toàn chiêu như túm tóc, kéo quần – những lối đ.á.n.h “đường đường chính chính" của đám phá gia chi t.ử – đối với Xi Trì.
Tính sát thương không lớn nhưng tính sỉ nhục thì thực sự cực cao.
Đồng đội bên phía Xi Trì thấy đội trưởng nhà mình nhận được sự chăm sóc “hòa bình hữu nghị" như vậy vốn cũng muốn ra tay giúp đỡ.
Nào ngờ thâm hiểm như Vạn Như Sơn trực tiếp lôi thân phận ra ỷ thế h.i.ế.p người:
“Ta là đích trưởng t.ử nhà họ Vạn ở Đoan Triều, đ.á.n.h ta sao?
Dựa vào cái thân phận hèn mọn đó của các ngươi mà cũng xứng ư?"
Thực lòng mà nói thì đúng là không mấy xứng.....
“Thẩm Nhạc.....
Ngươi dẫn đội kiểu gì vậy?
Bọn họ đều ra tay rồi, chẳng lẽ ngươi không quản chút nào sao?"
Dùng hết tất cả độc bột, đá cả một trận bóng xong cũng có chút kiệt sức, đồng đội không dám giúp đỡ, mặc dù có võ công trong người nhưng chung quy vẫn hai nắm đ.ấ.m không chọi lại được mười một đôi tay, Xi Trì vừa bị đ.ấ.m vừa gào thét về phía Thẩm Nhạc.
Thẩm Nhạc cũng muốn quản, nhưng hắn kiệt sức rồi.
Nội lực dùng sạch sành sanh rồi, lúc này chỉ riêng việc đứng tại chỗ thôi hắn đã thấy rất tốn sức rồi.
“Dừng tay, sao có thể làm càn với sứ thần như vậy??"
Lời này nói ra thực sự vô cùng yếu ớt.
Thẩm tướng quân có khi nào yếu ớt như vậy đâu??
Lời khiển trách mà nói một cách mềm mỏng không chút sức lực như thế.
Hoàn toàn không có lấy nửa phần khí thế như lúc bình thường huấn luyện bọn họ.
Ồ, hiểu rồi, Thẩm tướng quân đây là chính mình không tiện ra tay nên mới ở đây diễn “song hoàng" với bọn họ đó!
Bùi đại thông minh Hành Xuyên lập tức hiểu ý bồi thêm hai cú đá nữa.
Mọi người thấy Bùi Hành Xuyên đã ra chân rồi từng người một tay cũng không để rảnh, kẻ túm người kéo, kẻ lột quần, từng người một cam đoan với Thẩm Nhạc:
“Đội trưởng yên tâm, chúng ta hiểu mà."
Bọn họ hiểu cái gì cơ??
Thẩm Nhạc lảo đảo thân hình, có chút muốn ngất.
Trên sân cúc thục hỗn loạn như vậy, Thẩm Nhạc – vị đệ nhất danh tướng Đoan Triều – lúc này cư nhiên đứng một bên động cũng không động.
Cái cảnh tượng kỳ quái này khiến khán giả xung quanh sân cúc thục trợn mắt há mồm.
Những phu nhân lão gia thế gia vốn trước đó còn thấy con trai nhà mình cuối cùng cũng làm rạng rỡ tổ tông giành được trận thi đấu cúc thục, thấy màn kịch náo loạn này từng người một vội vàng thu mặt mũi lại, cất vào trong túi áo.
“Đi.... vào trong sân cúc thục xem tình hình thế nào."
Đang yên đang lành là trận đấu giao lưu hữu nghị sao lại ầm ĩ lên thế này?
Lưu Cẩn đang đau hết cả đầu được Triệu Hỷ cùng một đám cận vệ vây quanh, cùng bọn người Trác Phong đi về phía sân cúc thục.
Thẩm Ninh thì trực tiếp kéo tay Từ Dao, để Từ Dao thi triển khinh công đưa nàng nhảy vọt vào sân cúc thục.
Phải nói là bộ dạng hôm nay của Hoàng hậu nương nương phối hợp với khinh công của tỷ muội Từ Dao thực sự giống hệt như tiên nữ chín tầng trời hạ phàm vậy.
Thẩm Ninh tiến vào sân cúc thục trước Lưu Cẩn một bước, không chạy đến chỗ Xi Trì góp vui.
Vừa đáp xuống đất nàng liền chạy bước nhỏ hai ba bước đến trước mặt Thẩm Nhạc, vẻ mặt lo lắng hỏi:
“Ca ca, huynh ổn chứ?"
“Kiệt sức thôi."
Thẩm Nhạc nội lực hao tận đứng cứng đờ tại chỗ, gồng mình không chịu ngã.
Kể từ lần “Ta không bỏng tay" trước đó hắn đã nửa tháng nay không gặp mặt Thẩm Ninh trực tiếp như hôm nay.
Lúc này vẻ mặt đầy lo lắng của Thẩm Ninh lọt vào mắt hắn.
Một luồng ấm áp dâng lên trong lòng.
Cái áo bông nhỏ màu trắng trăng này không chỉ thông minh xinh đẹp, quan trọng nhất là ấm áp vô cùng, còn biết quan tâm đến ca ca rồi.
Trong lòng đang thấy an ủi thì.
“Kiệt sức rồi thì nghỉ ngơi cho tốt đi."
Sau một ánh mắt của Thẩm Ninh, Từ Dao vòng ra sau lưng Thẩm Nhạc, lén lút đưa tay vuốt tóc, sau đó dùng tốc độ cực nhanh c.h.ặ.t một phát vào gáy rồi tiếp tục đặt tay lên tóc mái.
Thẩm Nhạc vốn nội lực bị rút cạn không có sức phản kháng trợn tròn đôi mắt.
Nhìn vị “áo bông nhỏ" vừa nãy còn thấy ấm áp mà thoắt cái đã biến thành cái áo bông rách nát hở gió trước mặt này.
Hắn dường như đoán được Thẩm Ninh muốn làm gì, trên mặt lộ ra vẻ không thể tin nổi:
“Muội......"
Như để Thẩm Nhạc yên tâm hơn, vào giây phút hắn ngã xuống Thẩm Ninh tiến lên một bước đỡ lấy hắn đồng thời nói nhỏ:
“Phần còn lại cứ giao cho muội là được."
Giao cho nàng?
Liệu có thực sự ổn không??
Một cảm giác không lành bao trùm lấy Thẩm Nhạc.
Hành sự vốn luôn lỗi lạc, chưa bao giờ tính toán với kẻ tiểu nhân như hắn vừa định khuyên Thẩm Ninh thắng thì thắng rồi, cứ thế dừng tay đi chớ có làm càn.
Nhưng hắn kiệt sức rồi, chẳng khuyên được gì nữa.
Tầm nhìn dần dần mờ mịt, Thẩm Nhạc vào giây phút ngã vào lòng Thẩm Ninh đã khép lại đôi mi nặng trĩu.
Giây tiếp theo, vị Hoàng hậu không mấy đoan chính, chưa bao giờ thù dai nào đó dùng đôi vai nhỏ nhắn chống đỡ thân hình nặng nề của ca ca nàng, “kinh hoàng thất sắc" kêu to:
“Ca ca, huynh sao vậy ca ca......"
Theo sự ngất xỉu của Thẩm Nhạc, xung quanh sân cúc thục vang lên tiếng hô hoán kinh ngạc.
Những khán giả vốn trước đó còn thấy đám phá gia chi t.ử kinh thành ra tay đ.ấ.m Nhị hoàng t.ử Trần Quốc – Xi Trì mà đội trưởng Thẩm Nhạc cũng không ra tay can thiệp là chuyện vô cùng kỳ quái và không hợp lý.
Giờ phút này mới coi như nhìn thấu màn kịch náo loạn này.
Ồ, chắc chắn là vị hoàng t.ử Trần Quốc này trong lúc đá cúc thục đã dùng thủ đoạn hèn hạ gì đó với Thẩm tướng quân rồi.
Cho nên đám phá gia chi t.ử kinh thành này mới sau khi thắng trận bóng vẫn phẫn nộ không thôi mà ra tay với hắn.
Ừm!
Xem ra đúng là đáng đ.á.n.h!!
Những phu nhân lão gia thế gia vốn vừa nãy thu mặt mũi vào túi áo từng người một lại lấy mặt mũi từ trong túi áo ra đeo lại cho chỉnh tề.
“Thấy không, đó là con trai ta đấy!"
“Cái gì mà đ.á.n.h hội đồng chứ, cái người này có biết nói chuyện không hả, hành vi này của con trai ta rõ ràng gọi là bảo vệ đội trưởng mà!"
Thẩm Ninh quay lưng về phía Xi Trì, cầm lấy bàn tay vừa mới ăn đồ ăn vặt cay của Từ Dao quẹt một phát lên mắt mình.
Dưới cái nhìn “mẹ kiếp, tỷ muội à ngươi có cần liều mạng thế không" của Từ Dao, nàng nhẹ nhàng đưa Thẩm Nhạc vào lòng Từ Dao:
“Giúp ta chăm sóc huynh ấy."
Sau đó quay người lại, “mặt đầy nước mắt" đi đến trước mặt Xi Trì.
Tung chân đá mạnh.
Suỵt......
Thẩm Ninh vừa ra tay trực tiếp làm kinh động đám phá gia chi t.ử xung quanh vốn lo chuyện làm lớn nên chỉ dám túm tóc kéo quần.
“Thẩm Ninh, cái đồ tổ tiên nhà ngươi!"
Thua cúc thục lại bị đám phá gia chi t.ử đ.á.n.h hội đồng, quần đùi bị lột mất một nửa, Xi Trì bị cú đá trực diện của Thẩm Ninh làm cho đến cả tiếng địa phương cũng thốt ra luôn rồi.
Thẩm Ninh vừa “khóc" vừa nhắm vào Xi Trì mà ra tay tàn độc:
“Nói!
Ngươi đã dùng thủ đoạn hèn hạ gì với ca ca ta?
Tại sao huynh ấy lại ngất xỉu?
Hả?
Chuyện hôm nay ngươi không cho một lời giải thích rõ ràng ta tuyệt đối không bỏ qua đâu!!"
Ở cách đó không xa, Từ Dao – người đích thân đ.á.n.h ngất Thẩm Nhạc – đỏ bừng mặt:
“Vẫn cứ là tỷ muội ngươi đỉnh nhất!”
Xi Trì cảm thấy đợt này oan quá mạng.
