Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 235

Cập nhật lúc: 03/05/2026 14:40

Sự tán thưởng của Thẩm Ninh dành cho Lục Minh hiện rõ trên nét mặt:

“Vậy thì đa tạ Lục thái y rồi."

“Dễ nói dễ nói."

Lục Minh thẳng tính như một mũi tên bỗng lại nói:

“Nương nương, ta không muốn uống trà sữa nữa, lần này người có thể ban cho thứ khác không?"

Không hề cảm thấy Lục Minh mạo phạm, ngược lại thấy cái dáng vẻ có gì nói nấy của gã này đáng yêu cực kỳ, Thẩm Ninh rất dễ thương lượng hỏi:

“Vậy huynh muốn cái gì?"

“Ừm.... gần đây trong dân gian có một tiệm đồ ăn vặt tên là Trân Vị Phường, ngoài Trà Ngữ Thiên Tầm ra......."

Trông có vẻ rất ngon, nhưng dường như lại rất đắt.

“Toàn bộ đồ ăn vặt trên thực đơn, mỗi ngày một phần, bao huynh trong một tháng."

Thẩm chính chủ ông chủ Ninh hào sảng nói.

“Một tháng??"

Nói thật, ý định ban đầu của Lục Minh chỉ là muốn Hoàng hậu nương nương ban cho một phần để ăn thử cho biết thôi.

Là tầm nhìn của gã hẹp hòi sao?

Một lọ nước Ngân Đan Thảo đã tinh chế mà lại có thể đổi lấy một tháng đồ ăn của Trân Vị Phường.....

“Vi thần về Thái y viện tinh chế Ngân Đan Thảo ngay đây."

Lục Minh nói xong liền cất bước định đi.

Dường như cảm thấy việc tinh chế một lọ nước Ngân Đan Thảo cỏn con không đủ để xứng với thứ mà Hoàng hậu nương nương ban cho mình.

Gã vội vàng đi đến cửa viện, bỗng nhiên dừng lại, quay đầu nhìn Thẩm Ninh gọi:

“Nương nương."

“Ừm?

Có chuyện gì?"

Thẩm Ninh tưởng Lục Minh sẽ không quay lại, lúc này ống tay áo đang xắn lên đến tận khuỷu tay, hai tay đang đưa lên đầu tự tay tháo trâm.

Kết quả gã đột ngột quay người khiến nàng thật sự rất ngượng ngùng.

Thẩm Ninh lặng lẽ buông tay đang rút trâm ra, kéo kéo ống tay áo, giả vờ làm một vị Hoàng hậu nghiêm túc, đoan trang nói.

Loại thu-ốc cát tường đã từng tiêu tốn vô số d.ư.ợ.c liệu quý giá nghiên cứu ra để có thể mang đi mặc cả với Diêm Vương, từ lâu đã được tặng cho Thẩm Ninh rồi.

Là một thái y không có vật ngoài thân, Lục Minh thật sự không biết trên người mình rốt cuộc còn có thứ gì có thể lấy ra được để xứng với phần thưởng long trọng như thế của Hoàng hậu nương nương.

“Hay là người cứ ban cho ba ngày thôi cũng được."

Luôn cảm thấy phần thưởng lần này quá nặng, nhận mà hổ thẹn, trong lòng không thoải mái.

“Hả??"

Thấy qua người chủ động đòi tăng lương, chứ chưa từng thấy qua người chủ động đòi giảm lương.

“Lục thái y, lời này của huynh là nghiêm túc sao?"

Thẩm Ninh vẻ mặt nghiêm nghị.

“Vi thần cho rằng, việc tinh chế một lọ Ngân Đan Thảo không đủ để......."

“Lục Minh."

Không đợi Lục Minh nói xong, Thẩm Ninh đã trực tiếp ngắt lời:

“Giá trị của một món đồ không chỉ phụ thuộc vào giá thành của bản thân món đồ đó, quan trọng hơn là món đồ đó được đặt ở vị trí nào và có tác dụng ra sao."

À thì....

“Vi thần không hiểu lắm ý của nương nương."

Lục Minh nâng tay nói.

“Đúng vậy, Ngân Đan Thảo này không phải là loại hoa cỏ kỳ lạ gì, nơi thôn quê đồng ruộng đâu đâu cũng có, tinh chế nước Ngân Đan Thảo cũng tuyệt đối không phải là việc gì có độ khó cao."

“Thế nhưng, thứ ta ban không phải là nước Ngân Đan Thảo, thứ ta ban là người có thể nghĩ ra cách dùng nước Ngân Đan Thảo để phá cục Ô Vũ – là huynh đó, Lục Minh."

“Chỉ dựa vào triệu chứng ta kể lại mà có thể suy đoán ra đối phương đã sử dụng loại độc d.ư.ợ.c vắng vẻ như Ô Vũ, lại còn có thể dễ dàng tìm ra cách đối phó."

“Huynh cảm thấy y thuật này của huynh không xứng với chút đồ ăn ta ban sao??"

Thẩm Ninh vừa dứt lời, Lục Minh hơi ngẩn ra.

Đến khi ngẩng đầu lên, ánh mắt hoảng hốt lúc trước nay đã đổi thành một mảnh trong trẻo sáng rõ:

“Thần, tự là xứng đáng."

“Đi làm việc đi ~ đồ ngốc ~"

Thấy Lục Minh đã nghĩ thông suốt, Thẩm Ninh đang vội tháo trâm cài tóc bèn xua tay thúc giục gã.

Sau khi Lục Minh rời đi, Từ Dao bưng bát nước kim ngân hoa đen thui xanh ngắt đưa cho Thẩm Ninh.

Nhìn cái màu sắc quái dị đen xì xanh lét trong ống trúc, Thẩm Ninh đưa tay lên đỡ trán:

“Chị em à, cậu dùng nồi sắt đun đấy à?"

“A!

Tớ cũng không biết tại sao nữa, cứ đun một hồi là nó biến thành màu xanh đen thế này, nhưng tớ vừa nếm thử rồi, vị vẫn là vị đó......"

“Cậu mà không phải là bạn thân của tớ, tớ chắc chắn sẽ nghi ngờ cậu là kẻ xấu nào đó cài vào bên cạnh tớ, định dùng cái thứ đen thui thùi lùi này để mưu hại tớ đấy."

Ch-ết cười mất, nhìn cái màu xanh đen này là căn bản không muốn uống rồi.

Thẩm Ninh bưng ống trúc, nhíu mày, đấu tranh liếc nhìn Từ Dao một cái.

Thấy Từ Dao mang vẻ mặt:

“Bà đây đã nghiêm túc đun nước kim ngân hoa cho cậu, cậu dám không uống một ngụm thử xem?”

Thẩm Ninh hít sâu một hơi, sau đó liên tục tự ám thị trong lòng:

“Thứ này chẳng qua nhìn hơi ghê thôi."

“Bạn thân ruột bạn thân ruột Dao Dao là chị em ruột của mình."

“Uống cạn bát nước này kiếp sau vẫn là bạn tốt."

Sau đó nhắm tịt hai mắt “ừng ực ừng ực" uống sạch trong một hơi.

Vì vẻ mặt vặn vẹo đau khổ khi uống nước của Thẩm Ninh thật sự quá đỗi bi tráng, Từ Dao ở bên cạnh hừ một tiếng:

“Cậu nói xem có phải đúng là vị kim ngân hoa này không."

“Hứa với tớ, lần sau có đun kim ngân hoa thì nhớ dùng nồi đất nhé....."

“Ok ok ~~~" Từ nữ hiệp vẻ mặt chiếu lệ, tiện chân kéo một cái ghế trúc tới, ấn Thẩm Ninh ngồi xuống ghế:

“Ngồi xuống đi, để tớ tháo trâm cài tóc giúp cậu."

“Hì hì ~ Dao Dao cậu thật tốt."

Thẩm Ninh nghe lời này lập tức hai chân chụm lại ngồi trên ghế trúc thấp, đồng thời rất ngoan ngoãn đặt hai tay lên đầu gối.

“Yô kê!

Cái miệng nhỏ này dẻo kẹo vậy cơ đấy.

Nói đi cũng phải nói lại, cậu cứ khẳng định như đinh đóng cột là vị Trần Quốc công chúa kia nhất định có giở trò sao?"

Vừa về Lãnh cung là lập tức tìm ngay Lục Minh.

“Tớ đâu có khẳng định ~" Thẩm Ninh xòe hai tay ra:

“Tớ có hiểu mấy cái này đâu."

“Thế mà cậu còn bảo Lục Minh tinh chế cái nước gì đó cho cậu, lại còn bao gã một tháng đồ ăn vặt."

“Ây ~ chuyện này giống như chúng ta đi dã ngoại ở ngoại ô vậy, tuy không thể chắc chắn nhất định sẽ bị muỗi đốt, nhưng nếu trong túi có thủ sẵn một lọ nước hoa Lục Thần thì dù sao vẫn là có chuẩn bị thì vẫn hơn mà."

Cái logic này có vấn đề gì không?

Không có vấn đề gì nha.

“Còn về việc chi phí đồ ăn vặt một tháng tớ bao cho Lục thái y vì chuyện này."

Thẩm Ninh khoanh tay trước ng-ực, mang bộ mặt phú bà kiêu ngạo:

“Với tài lực hiện giờ của tớ, chỉ là chuyện nhỏ thôi mà ~~"

“Vẫn cứ là cậu thôi."

Từ Dao vừa tháo trâm trên đầu Thẩm Ninh vừa tranh thủ lúc cô bạn thân đang vô cùng bành trướng vung tiền ra ngoài mà điên cuồng ám thị:

“Chị em à, lúc trước cậu bảo sẽ dành riêng cho tớ một căn phòng để đặt binh khí, nhưng trong tay tớ chỉ có một cái nỏ tiễn, một con d.a.o găm và một thanh trường đao thôi, như vậy có phải sẽ khiến căn phòng đó trông quá đỗi trống trải không?"

“Mua!

Tớ quay lại sẽ mua cho cậu cả một phòng binh khí luôn!"

Thẩm phú bà Ninh một tay giơ lên, một cái bánh vẽ tròn trịa được đưa đến trước mặt Từ Dao.

Thẩm Chiêu vốn đã đi nghỉ trong phòng nghe thấy mẫu hậu lúc này đang vẽ bánh bèn vội vàng lạch bạch chạy ra cửa phòng:

“Mẫu hậu thư phòng của Chiêu Chiêu cũng rất trống trải ạ....."

“Mua!

Mua cho con cả một phòng sách luôn!

Thư phòng của trẻ nhỏ sao có thể để trống được?"

Thẩm hào phóng Ninh vung tay một cái, cái bánh vẽ có kẹp thêm chút hành hoa và thịt được đưa cho Thẩm Chiêu.

“Tuyệt quá tuyệt quá ~~~~"

Được cái bánh vẽ của mẫu hậu nuôi dưỡng vô cùng vui vẻ, Thẩm Chiêu chạy ra sân cùng đập tay một cái với Từ Dao cũng đang ăn bánh vẽ.

“Đợi đã, cho nên hai người không phải đã thông đồng với nhau từ sớm để cùng tống tiền tớ đấy chứ?"

Thẩm Ninh đã lấy lại tinh thần đưa ngón tay ra lắc qua lắc lại giữa cô bạn thân và con trai nhà mình:

“Ý kiến của ai, hả?"

“Không có không có ~~" Dao Dao và Chiêu Chiêu, một lớn một nhỏ đồng loạt lắc đầu như hai cái trống bỏi.

Nửa晌, hai người này nhỏ giọng hỏi:

“Cho nên, người/cậu thật sự sẽ mua cho chúng con/tớ chứ?"

“Sẽ mà ~ ai bảo cả cái nhà này chỉ có mỗi mình tớ/mẫu hậu là người biết kiếm tiền cơ chứ ~"

Thẩm Ninh – người đã nhờ Từ Dao tháo hết đống trang sức trên đầu đặt lại vào hộp gỗ trên bàn – đã đứng dậy.

Chỉ thấy nàng tay trái dắt một Từ Dao, tay phải dắt một Thẩm Chiêu.

Vô cùng nghiêm túc kéo hai người này đứng dưới cây đa cổ thụ trong viện Lãnh cung.

Bỗng nhiên như phát điên mà nhún nhảy nhảy múa:

“Hôm nay bách tính ~ thật thật là vui ~ nỗ lực kiếm tiền tiền ~ nuôi a nuôi chị em ~ hây!"

“Hôm nay bách tính ~ thật thật là vui ~ nỗ lực kiếm tiền tiền ~ nuôi a nuôi cục cưng ~ hà!"

Từ Dao và Thẩm Chiêu ban đầu ngẩn ra, sau đó ha ha ha ha cười lớn nhảy theo.

“Hôm nay bách tính ~ thật thật là vui ~~"

Ngoài cung.

Kính Nguyệt Tiểu Trúc ở phía Bắc thành.

Bùi công khoác tay Bùi phu nhân, mỉm cười dắt bà cùng bước vào tiệm trang sức đã vất vả hỏi thăm suốt hai ngày nay mới tìm ra được này.

“Ông nó này, ông có chắc là tiệm này không?"

Là một tín đồ cuồng trang sức quý giá.

Bùi phu nhân – vốn là khách quý siêu cấp của rất nhiều tiệm trang sức – sau khi vào tiệm liền đưa mắt nhìn quanh bốn phía.

Cái gì vậy trời.

Nói là tiệm trang sức mà bên trong đến nửa món đồ bày biện trong tiệm để khách lựa chọn cũng không có.

Bùi phu nhân vô cùng nghi ngờ ông nhà mình chắc chắn đã hỏi thăm nhầm chỗ rồi.

“Không sai mà.....

Tôi đã hỏi thăm rất kỹ rồi, bộ trang sức đó của Hoàng hậu nương nương đúng là xuất xứ từ 'Kính Nguyệt Tiểu Trúc' mà."

Tuy trong tiệm này không có lấy nửa món trang sức nhưng cách bài trí bên trong lại vô cùng nhã nhặn và quý phái.

Trên án hương đối diện cửa chính.

Trong lò đồng Viễn Sơn, một làn khói trắng sữa tuôn ra từ khe núi.

Tựa như một ngọn thác nước một dải xuyên trời.

Rơi xuống hai ba viên đá cuội mài nhẵn bằng thanh ngọc tròn trịa.

Bên cạnh lò hương đặt một bình sứ Nhữ Dao màu xanh thiên thanh, trong bình một dài một ngắn cắm hai cành hoa quế.

Ánh mắt quét lên mặt tường.

Từng bức tranh trang sức được đóng khung trang trọng treo trên tường.

Bùi công phu thê – những người vốn nghi ngờ mình đi nhầm tiệm – không lập tức quay người rời đi mà đưa mắt nhìn quanh quất tiệm này.

Đang lúc chìm đắm cảm thán chủ nhân tiệm này gu thẩm mỹ thật tốt thì.

“Mời hai vị nhã khách lên lầu."

Giọng nói của một cô gái tinh nghịch vang lên bên cạnh cầu thang.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 235: Chương 235 | MonkeyD