Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 315
Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:39
“Ta phải về tìm nương ta, tiểu gia bỏ tiền, để bà đi mời các vị phu nhân thế gia khác đến Bùi phủ nhà ta đ.á.n.h bài cửu~~” Bùi Hành Chu một thân hồng y thi triển khinh công nhảy ra ngoài.
Đại khái đã đoán được Bùi Hành Chu chuẩn bị mượn tay nương thân mình trực tiếp dắt mũi các vị phu nhân thế gia khác, từ đó đạt được mục đích cho Bùi gia vừa có thể tốn ít tiền mà vẫn làm đủ thể diện.
“Chậc....
Bùi đại ca bây giờ càng lúc càng ưu tú rồi.”
Thẩm Ninh ngồi trên ghế đá nhìn theo bóng lưng đỏ rực của Bùi Hành Chu, trong mắt tràn đầy cảm thán.
“Ninh nhi à, muội nói xem sau này Bùi đại ca có khi nào sẽ trở thành một người kiếm tiền còn giỏi hơn cả muội không??”
Sau khi Bùi Hành Chu rời đi, Từ Dao vốn chỉ tựa vào lương đình giờ đây một m-ông ngồi xuống ghế đá.
“Chỉ cần huynh ấy muốn, thật sự là khó nói lắm.”
Thẩm Ninh làm ăn sở dĩ có thể thành công như vậy là vì nàng sở hữu tư duy vượt ra ngoài quy tắc của thế giới này.
Bùi đại ca vốn trước đây không đứng đắn, sau khi nghiêm túc học tập thì không chừng còn lợi hại hơn cả Thẩm Ninh:
“Chẳng lẽ Bùi đại ca thực ra là một thiên tài thương nghiệp ẩn giấu dưới lớp vỏ công t.ử ăn chơi sao??”
“Cũng không hẳn là có thiên phú như tỷ nghĩ đâu.”
Thẩm Ninh lấy chén trà đậy trên khay trà ra, rót chín phần mười nước vào chén:
“Đây là điểm xuất phát của Bùi đại ca.”
Sau đó lại lấy một cái chén không rót một nửa nước:
“Đây là điểm xuất phát của muội.”
Cuối cùng lấy một cái chén không có gì nhỏ vào một giọt:
“Đây là điểm xuất phát của Lý Triều.”
Trong lúc nói chuyện, nàng nhẹ nhàng đổ vào chén của Bùi đại ca:
“Tỷ nhìn xem, huynh ấy từ khi sinh ra đã có cơ nghiệp trăm năm của Bùi gia, có sự chỉ dạy của cha huynh ấy, có những vị thúc bá vô cùng ưu tú của Bùi gia giúp đỡ, cho nên huynh ấy chỉ cần nỗ lực một chút xíu thôi là nước trong chén đã đầy rồi.”
“Tỷ lại nhìn muội xem, trong chuyện làm ăn tuy nói là tay trắng lập nghiệp nhưng cũng vì muội là muội muội của a huynh muội nên người khác phải nể mặt thêm vài phần.
Bất kể là trước đây ở trong cung bán b-ún ốc hay là sau này xây máng trượt đường ray ở ngoại ô, muội làm những việc này luôn nhẹ nhàng hơn người khác rất nhiều.”
Thẩm Ninh rót nửa chén nước:
“Cho nên muội chỉ cần nỗ lực bấy nhiêu thôi là nước trong chén đã đầy rồi.”
“Tỷ lại nhìn Lý Triều xem, hắn phải dốc hết sức nỗ lực mới có thể đổ đầy cái chén này, đạt đến mức độ mà Bùi đại ca chỉ cần nỗ lực một chút thôi.”
“Hả?
Như vậy cũng quá không công bằng rồi.”
Tại sao có những người sinh ra đã ở trên núi cao, còn có những người chỉ có thể sống trong vũng bùn chứ.
“Ừm.... nhìn ngắn hạn thì đúng là khá không công bằng, nhưng nếu tỷ kéo dài trục thời gian ra thì tỷ sẽ không thấy không công bằng nữa.”
“Kéo dài kiểu gì??”
“Tỷ nghĩ xem Thu Thiền thư quán sở dĩ đồ sộ như vậy là nỗ lực của mấy đời Bùi gia kéo dài suốt trăm năm, chúng ta chỉ dựa vào nỗ lực của cá nhân thì sao có thể tùy tùy tiện tiện đ.á.n.h bại nỗ lực chung của bao nhiêu đời người ta được chứ??”
Nàng chỉ trong vòng một năm ngắn ngủi này mà việc làm ăn trong tay đã phát triển thành như thế này đã là đặc lệ của đặc lệ rồi, ngoài thiên thời địa lợi nhân hòa vận khí cực tốt ra thì còn chiếm được cái lợi từ sự chênh lệch thông tin nữa.
“Hơn nữa thế gia có cái tốt của thế gia nhưng thế gia cũng có cái dở của thế gia mà.”
“Ví dụ như?”
“Ví dụ nha, tỷ muốn trở thành một cao thủ giang hồ, tỷ chỉ cần có thiên phú cần cù nỗ lực thì tỷ chắc chắn có thể trưởng thành thành hình dáng mà tỷ mong muốn, tuy nhiên Bùi đại ca thì khác.”
“Bởi vì võ công huynh ấy quá kém?”
Từ nói lời thật lòng Dao cà khịa.
“Không không không, ý của muội là bất kể võ công của Bùi đại ca là cao hay thấp, cuối cùng huynh ấy cũng chỉ có thể trở thành gia chủ Bùi gia, quản lý Thu Thiền thư quán.”
“Thế gia t.ử đệ từ khi sinh ra đã định sẵn là giàu có hơn người thường, đồng thời cũng đi kèm với trách nhiệm và gánh nặng vượt xa người thường, gánh nặng này nhất thời không gánh nổi cũng không sao, chỉ cần đến một độ tuổi trưởng thành nào đó thì nỗ lực thật tốt là được.
Nhưng nếu cả đời đều không gánh nổi hoặc căn bản không có ý định gánh vác thì oa~ sự nỗ lực của bao nhiêu người cộng lại có thể sẽ sụp đổ trực tiếp luôn nha.”
“Hít.....”
Từ Dao trước đó còn rất hâm mộ Bùi Hành Chu chỉ cần tùy tiện nỗ lực một chút là có thể dễ dàng đổ đầy chén trà giờ đây lại có chút thương hại hắn rồi.
“Nhân sinh tại thế sao có thể mọi chuyện đều được thuận tâm tùy ý, mỗi người đều có con đường riêng phải đi, cứ thuận theo tự nhiên là tốt rồi.”
Thẩm Ninh đẩy chén trà đã đầy đến trước mặt Từ Dao:
“Mau hớp một miếng đi, cái này đã sắp tràn ra ngoài rồi.”
“Nương thân, vậy sau này Chiêu Chiêu có thể trở thành một người như thế nào ạ??”
Vì trẹo chân nên Thẩm Chiêu đành nằm bò trên lưng Thẩm Nhạc, được Thẩm Nhạc cõng đến lương đình.
“Chiêu Chiêu muốn trở thành một người như thế nào nè??”
Thẩm Ninh nhìn Thẩm Chiêu nhếch khóe miệng.
“Chiêu Chiêu không biết.”
Thẩm Chiêu vẻ mặt buồn thiu suy nghĩ:
“Cảm giác giống như cữu cữu làm một vị Trấn quốc tướng quân thì đặc biệt oai phong.
Giống như Tiểu Dao tỷ tỷ làm giang hồ đệ nhất nam hiệp thì rất tự do.”
Phụt....
đệ nhất nam hiệp?
Cái quỷ gì vậy!
“Hoặc giống như nương thân có thể kiếm được thật nhiều thật nhiều tiền muốn mua gì thì mua cũng rất tốt.”
“Hoặc nữa là giống như sư phụ vậy, say mê sách vở.....”
“Chiêu Chiêu à, làm người thì không thể quá tham lam nha, nếu con cái gì cũng muốn thì đến cuối cùng rất có thể cái gì cũng làm không tốt đâu, cho nên con chỉ có thể chọn một thứ thôi.”
“Hả~ Nhưng Chiêu Chiêu bây giờ còn chưa biết mình muốn trở thành người như thế nào mà.”
“Con bây giờ còn nhỏ, không biết là chuyện bình thường thôi, đợi đến một ngày nào đó đột nhiên trong đầu con nảy ra một ý niệm, cực kỳ cực kỳ muốn trở thành một hình dáng nào đó thì hãy nỗ lực thật tốt theo nguyện vọng của mình nhé~ Nương thân sẽ luôn ủng hộ con nha.”
Thẩm Ninh nói xong đứng dậy véo véo má Thẩm Chiêu.
Cái má căng mọng thế này không tranh thủ lúc nhỏ véo nhiều chút thì lớn lên không véo được nữa đâu.
“Chiêu Chiêu đã năm tuổi rưỡi rồi, Chiêu Chiêu đã là một bạn nhỏ lớn rồi!”
Về vấn đề tuổi tác này Thẩm Chiêu vẻ mặt nghiêm túc đính chính.
“Được được được~~ Chiêu Chiêu năm tuổi rưỡi, Chiêu Chiêu là một bạn nhỏ lớn siêu cấp lợi hại.”
Trong lúc nói chuyện Thẩm Ninh hai tay xốc nách Thẩm Chiêu, nhẹ nhàng đặt vị bạn nhỏ lớn siêu cấp lợi hại này lên ghế đá:
“Chân còn đau không con.”
“Con là nam t.ử hán, sắp trở thành một người tập võ rồi, chút vết thương nhỏ này không đáng là gì!”
Mặc dù mắt cá chân có hơi sưng nhưng Thẩm Chiêu vẫn hếch cằm nói.
“Ồ, nam t.ử hán cơ đấy, ai dạy con vậy??”
Thẩm Ninh cười không dứt.
“Cữu cữu ạ~” Thẩm Chiêu chỉ chỉ Thẩm Nhạc ở bên cạnh.
“Tốt tốt, dạy giỏi lắm.”
Thẩm Ninh xoa đầu Thẩm Chiêu rồi quay lại tặng Thẩm Nhạc một cái nhìn “ồ, a huynh rất biết dạy trẻ con nha”.
“Ta còn tưởng sau này muội nhất định sẽ để thằng bé đi con đường của muội, bồi dưỡng nó thành một thương nhân vô cùng xuất sắc chứ.”
“A huynh cảm thấy thằng bé bây giờ như vậy không tốt sao??”
“Thằng bé bây giờ như vậy rất tốt, con đường mình muốn đi thì tự mình chọn.”
Thẩm Nhạc mím môi rồi nói:
“Vậy trưa nay ăn gì?”
“Hả?
Ái chà, quên nhóm lửa rồi, Dao Dao đi thôi, vào bếp, muội thái rau, tỷ nhóm lửa, làm cho nhanh chút.”
Thẩm Ninh kéo Từ Dao chạy thẳng vào bếp.
“Vậy ăn gì??”
“Muội muốn ăn thịt thăn chiên giòn, Dao Dao thì sao??”
“Hay là lẩu đi, lâu rồi không ăn, mà lại còn tiện nữa.”
“A huynh ăn lẩu được không??”
“Lẩu à??
Vậy ta sang nhà bên cạnh gọi Từ Liệt, Ngạo Xán cùng đến phụ giúp muội nhé?”
Lẩu cái món này bốn người ăn thì hơi ít, vẫn phải đông người ăn mới náo nhiệt.
“Dạ được~~”
Chân sưng như Thẩm Chiêu về mặt hành động tự nhiên là không giúp được gì, phần thân dưới cậu bé ngoan ngoãn ngồi trên ghế, phần thân trên giơ cao nắm đ.ấ.m nhỏ, quyết định giúp Thẩm Ninh về mặt “ngôn ngữ”:
“Nương thân cố lên~~ Nương thân nỗ lực~~ Nương thân thật giỏi~~”
“Chiêu Chiêu à, mẹ bảo này, chỉ là nấu nồi nước lèo thôi mà, con không cần phải khoa trương như vậy đâu.”
Thẩm Ninh vừa cười vừa chạy vào bếp.
“Tiểu Dao tỷ tỷ cố lên~~ Tiểu Dao tỷ tỷ nỗ lực~~ Tiểu Dao tỷ tỷ thật giỏi quá đi~~~”
Từ Dao ha ha ha cười, đứa nhỏ này đáng yêu quá:
“Chiêu Chiêu, đệ nên nói là Tiểu Dao tỷ tỷ tỷ thật giỏi, sau này đao pháp đại thành nhất định có thể trở thành đệ nhất nữ hiệp giang hồ!
Phải nói to lên chút tỷ siêu thích nghe luôn.”
“Tỷ như vậy là bắt nạt trẻ con sao?”
Trong bếp Thẩm Ninh vừa bốc hương liệu vừa nói.
“Khích lệ kiểu này sao có thể gọi là bắt nạt trẻ con chứ?”
Từ Dao vừa bỏ than gỗ vào cái lò sắt chuyên dùng để ăn lẩu vừa nói.
Kính Nguyệt tiểu trúc.
Lý Triều vừa mới bước chân lên cầu thang gỗ.
Phía sau Liễu Thác đã thò cái đầu cáo từ trên tầng xuống:
“Sư phụ người về rồi ạ??”
“Ừm.”
Lý Triều gật đầu, vừa lên lầu vừa ném ngân sách tặng quà mọi năm của Bùi gia cho Liễu Thác:
“Ngươi dựa theo cái này viết một bản danh sách quà tặng, hàng có thể điều động từ Trân Vị phường và Kính Nguyệt tiểu trúc, thể diện không được thấp hơn mức của mọi năm, sau đó trên cơ sở này hãy đưa cho ta một phương án có mức chênh lệch lớn nhất xem sao.”
“Hả??
Thế nào là phương án có mức chênh lệch lớn nhất ạ.”
Việc này trước đây chưa làm bao giờ nha.
“Chính là dùng chi phí ít nhất để làm ra chuyện có thể diện nhất.”
Vì trong tay còn có quà Tết của khách hàng Kính Nguyệt tiểu trúc mà Thẩm Ninh đã giao phó cũng như phương án tất niên của nhân viên nhà mình.
Lý Triều vừa đi lên lầu vừa nói ngắn gọn với Liễu Thác.
Hít.....
“Dùng chi phí ít nhất làm ra chuyện có thể diện nhất?”
“Vậy..... hay là chúng ta đem những mảnh vụn còn thừa sau khi gia công trang sức nguyệt thạch trang trí thành mấy món trang sức nhỏ.....”
“Cái này không được.”
Ý niệm của Liễu Thác vừa mới nảy ra đã lập tức bị Lý Triều gạt đi ngay:
“Phương án này là để chuẩn bị quà Tết cho khách hàng nhà mình dùng.”
Mảnh vụn làm trang sức nhỏ là phương án dùng cho khách hàng nhà mình??
Vậy cái trong tay hắn đây......
Liễu Thác vội vàng lật lật bản danh sách quà tặng vừa mới nhận được.
Hử?
Những cái tên trên này đúng là không phải khách hàng của Kính Nguyệt tiểu trúc:
“Sư phụ à.... những người trên này là khách hàng nhà nào vậy ạ??”
