Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 337
Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:42
“Mọi người nói xem, cái thằng nghịch t.ử này ở bên ngoài phát đạt rồi mà cũng không biết cầm tiền về cho ta hưởng phúc chút nào, Tết nhất mà toàn cầm mấy thứ không đáng tiền về nhà lừa gạt người ta!”
“Ch-ết mất thôi, nhà họ Liễu ta sao lại vớ phải cái thằng con bất hiếu này chứ!”
“Tục ngữ nói ch.ó không chê nhà nghèo, ta có tệ bạc thế nào thì cũng là cha ruột của ngươi, cái thằng ranh con nhà ngươi có phải là coi thường ta nên rõ ràng ở bên ngoài phát đạt rồi mà vẫn cầm mấy cái thứ r-ác r-ưởi này về để đối phó với ta không?”
Rõ ràng là quần áo mới mua và gạo mì thượng hạng, vì không lấp đầy được hố sâu d.ụ.c vọng trong lòng Liễu cha nên qua miệng lão thì tất cả đều trở thành r-ác r-ưởi để đối phó rồi.
Liễu Thác trợn tròn mắt nhìn cha mình, im lặng một hồi lâu.
Dưới sự gào thét của Liễu cha.
Những người hàng xóm láng giềng xem náo nhiệt không chê chuyện lớn kia cũng bắt đầu xì xào bàn tán.
Đều là nhìn Liễu Thác lớn lên, họ làm sao mà không biết đứa trẻ này hiếu thảo và hiểu chuyện thế nào.
Nhưng con người này mà, chính là kỳ lạ như vậy đó.
Khi bạn sống không bằng họ, sa cơ lỡ vận hơn họ thì họ coi thường bạn.
Khi bạn rời khỏi cái vòng tròn trước kia, sống tốt hơn họ thì họ lại bắt đầu ghen tị với bạn.
Khi cái việc bạn sống tốt này không thể mang lại lợi ích thực tế cho họ.
Thì sự thật là gì thực ra không quan trọng.
Họ chỉ muốn tìm một luận điểm, sau đó đứng ở nơi cao nhất của đạo đức để cùng nhau chỉ trích bạn.
Oa quỵt.
Mặc dù lúc trước khi đón Liễu Thác rời nhà Khương Lam đã được chứng kiến sự lợi hại của đám người này rồi.
Bây giờ quay lại chốn cũ, cô bé vẫn thấy có chút tê dại da đầu.
Cô nhóc này cũng lười chào hỏi Liễu Thác nữa.
Trên vai vác lấy vị thiếu niên đang im lặng bị tổn thương này.
Thi triển tiềm hành thuật, trực tiếp làm một màn biến mất tại chỗ.
Đợi đến khi kéo Liễu Thác đi được một đoạn đường thật dài Khương Lam mới đặt vị thiếu niên đang ấm ức kia xuống ven đường.
Sau đó hai tay chống nạnh:
“Đệ nói đệ xem nào, rõ ràng biết lão không phải hạng người tốt lành gì mà cứ phải xách đồ về nhà tự tìm lấy bực mình!!”
Thiếu niên đứng trên con đường làng lầy lội, rũ mắt xuống, lẳng lặng bị Khương Lam quở trách.
Hồi lâu sau thấy Khương Lam dường như đã càm ràm mệt rồi.
Cậu mới dùng cái giọng sắp khóc, cực nhỏ tiếng biện hộ cho mình:
“Đệ cũng không muốn quản, lão là cha đệ mà.”
Suỵt...
Khó giải quyết quá đi.
Khương Lam nhìn vị thiếu niên trước mặt này mới bị quở trách một câu đã đỏ hoe hốc mắt.
Trong phút chốc cũng không biết nên dùng lời lẽ gì để an ủi cậu.
Cô bé và các sư huynh sư đệ ở Long Quyền Trai từ nhỏ đã không cha không mẹ.
Được sư phụ sư nương nuôi nấng trưởng thành.
Từ nhỏ được giáo d.ụ.c.
Luôn là trắng đen rõ ràng, yêu ghét phân minh.
Cô bé không có cha mẹ.
Tự nhiên cũng không thể thấu hiểu được.
Vì sao vị thiếu niên trước mặt này rõ ràng biết quay về là đau khổ, là vũng lầy, là lời ra tiếng vào, là lún sâu trong bùn nhơ.
Mà vẫn cứ muốn quay về.
Chỉ để nhìn một cái, người đã từng vì hai mảnh đao bạc mà bán hộ tịch văn bản của cậu cho Lý Triều.
“Trước kia cha không phải như vậy đâu.”
Liễu Thác đau khổ giải thích.
“Lúc nương còn sống cha cũng từng yêu thương đệ, ôm ấp đệ, làm diều cho đệ, dạy dỗ đệ sau khi trưởng thành phải trở thành một người chính trực lương thiện.”
Cậu không phải chưa từng được yêu thương.
Chỉ là chao ôi, đó đều đã là những ký ức vô cùng mờ nhạt của ngày xửa ngày xưa rồi.
Con người ai rồi cũng sẽ thay đổi.
Vị người cha tốt đẹp như vậy trước kia, kể từ sau khi nương qua đời thì ngày càng suy sụp.
Sau này chìm đắm trong c.ờ b.ạ.c, trở nên dần dần không còn nhận ra nữa.
Trên con đường làng gập ghềnh lầy lội.
Liễu Thác rũ đầu xuống để cho một loại cảm xúc mang tên đau buồn di chuyển trong kinh mạch của mình.
Mũi thật cay, cậu muốn trốn đi rồi lén lút khóc một mình để khỏi bị người ta cười nhạo.
Ngay lúc này Khương Lam vỗ một phát xuống, đại lực kỳ tích vỗ cho cậu giật nảy mình:
“Trước kia đối xử với đệ rất tốt, bây giờ đối xử với đệ rất tệ, vớ phải cái lão cha như vậy đúng là khó giải quyết thật nha!!”
Vì bờ vai bị vỗ quá đột ngột nên Liễu Thác vốn đang vỡ trận bỗng nhiên lại thủ vững được.
Nước mắt vốn đã chảy đến hốc mắt rồi lại bị vỗ ngược trở vào một cách sống sượng.
Cậu lùi lại một bước, yếu ớt, đáng thương và bất lực xoa xoa bả vai:
“Tiểu Lam tỷ...”
Chúng ta cũng đâu có thâm thù đại hận gì đâu, tức là khi vỗ vai chúng ta có thể dịu dàng một chút được không ạ.
“Lần sau đệ lại về thăm lão thì dứt khoát đừng vào nhà nữa, đồ đạc này nọ ta dùng tiềm hành thuật giúp đệ đưa vào.”
“Chúng ta cứ vèo~ một cái vào nhà đặt đồ lên bàn, rồi lại vèo~ một cái rời đi, ta dẫn đệ trực tiếp độn thổ đi luôn, thấy sao?”
Khương Lam dùng cái đầu nhỏ không mấy thông minh của mình.
Hết sức tìm kiếm phương pháp có thể giúp đỡ Liễu Thác.
“Vèo một cái??”
Sao cảm giác như một con chuột chũi vậy.
“Đúng, vèo một cái!”
Khương Lam vẻ mặt nghiêm túc chân thành nhấn mạnh.
Theo cô bé thấy chỉ cần tốc độ đưa đồ đủ nhanh, nhanh đến mức căn bản là không cho Liễu cha cơ hội mở miệng nói chuyện.
Vị thiếu niên trước mặt này có lẽ sẽ không đau lòng như vậy nữa.
“Nhưng mà chẳng phải tỷ khai xuân sau là phải cùng Thẩm cô nương rời khỏi Kinh thành sao??”
Liễu Thác nhớ mang máng từ cuối năm ngoái Khương Lam tỷ đã lải nhải chuyện này rồi.
“Hừ!
Đi không được, sư phụ ta không đồng ý.”
Khương Lam bĩu cái môi nhỏ, vô cùng u oán thở dài một tiếng.
Sư nương nói ám vệ của Long Quyền Trai kể từ lúc nhập trai thì cả đời này chỉ có thể trung thành với hoàng thất, làm việc cho hoàng thất.
Có thể để cô nhóc thuận theo tính cách của mình rời khỏi hoàng cung vô lo vô nghĩ ở Kinh thành nửa năm nay.
Đã là sự khoan dung cực lớn mà sư phụ có thể dành cho cô bé rồi.
Rời Kinh là không thể buông thả cho cô bé rời Kinh được.
Đương nhiên rồi, sư phụ sư nương thương yêu cô bé như vậy, tự nhiên cũng không ép buộc cô bé nhất định phải ở lại trong cung.
Họ cho cô bé một sự lựa chọn mang tính thỏa hiệp.
Làm một quân cờ ngầm của Long Quyền Trai cắm chốt ở Kính Nguyệt Tiểu Trúc.
Hàng ngày ở ngoài cung thu thập tình báo của các gia tộc thế gia quý tộc lớn ở Kinh thành.
Một tháng giao nộp tài liệu tình báo một lần là được.
Liễu Thác nhìn Khương Lam đang mặt đầy đau khổ vì không rời Kinh được.
Bỗng nhiên liền toét miệng cười rộ lên.
“Đệ cười cái gì?
Ta không rời Kinh được là một chuyện rất đáng để vui mừng sao??”
“Không có không có.”
Liễu Thác cố gắng mím môi.
Nhưng hễ nghĩ đến trong khoảng thời gian một năm tới đây.
Cậu, sư phụ, Tiểu Lam tỷ tỷ.
Vẫn có thể giống như trước kia, cùng nhau kinh doanh cửa hàng đồ trang sức nhỏ bé Kính Nguyệt Tiểu Trúc này.
Cùng nhau ăn bát mì đậu tạp to hơn cả chậu rửa mặt.
Khó khăn lắm mới kìm lại được khóe miệng, nhưng cảm xúc vui mừng lại từ trong đôi mắt nhảy ra ngoài.
Để che giấu niềm vui thầm kín đó.
Liễu Thác vội vàng chuyển chủ đề nói:
“Đi thôi, phải quay về tìm sư phụ thôi.”
Xì~ đừng tưởng cô bé không nhìn ra thằng ranh này đang lén vui mừng nhé!
“Cái túi tiền nhỏ này, năm mới cũng phải tiếp tục làm việc thật tốt, nỗ lực trả nợ đấy nhé~”
Dựa trên thái độ có đao mà không đ.â.m thì bằng không Khương Lam vỗ vỗ vai nhỏ của Liễu Thác rồi vèo vèo vèo chạy về phía trước.
Suỵt...
Bị Khương Lam nhắc nhở như vậy.
Ký ức đã ch-ết một lần nữa rút ra trường đao hướng về vị thiếu niên này.
Hễ nghĩ đến đống nợ cao ngất ngưởng kia.
Liễu Thác lập tức không vui nổi nữa.
Làm việc làm việc!
Mau ch.óng làm việc!
Năm mới!
Đương nhiên là trả nợ quan trọng nhất rồi!
“Khương Lam tỷ, tỷ đợi đệ với~~”
Bầu trời có gió thổi tan đám mây mù ngắn ngủi vốn đang che khuất nắng đông.
Ánh nắng từ sau những tầng mây dày đặc rải xuống.
Trên con đường bùn đất gập ghềnh như lúc đến.
Liễu Thác đã thay đổi hẳn sự cau mày và trầm mặc đầy tâm sự khi mới quay lại nơi này.
Cậu sải bước đuổi theo bóng lưng của Khương Lam.
Vì chạy quá nhanh.
Vô tình liền đem những phiền muộn treo trên người ném sạch lên con đường núi gập ghềnh lầy lội này.
Sau Tết băng tuyết tan.
Kinh thành dần dần khôi phục lại sự náo nhiệt và phồn thịnh như trước Tết.
Một tháng sau.
Bùi phủ.
Trong gian nhà chính ở hậu viện.
Khuôn mặt Bùi Bặc Khải ngày càng trở nên trắng bệch, rõ ràng lúc Tết nhất còn có thể ngồi xe lăn xoa bài cửu thân thể cứng cáp, lúc này lại giống như ánh nến tàn lụi sau khi đã cháy hết.
Trong phòng đang đứng một đám di nương đang sụt sùi lau nước mắt.
Nhị thúc tam thúc của Bùi Hành Xuyên đứng từ xa trước cửa thở dài, đang yên đang lành sao gia chủ nói không xong là không xong rồi vậy?
Bùi phu nhân ngồi bên mép giường, hai tay túm lấy chăn màn, một đôi mắt vì bôi nước hành nên nước mắt cứ thế chảy không ngừng.
Bà vừa khóc thét vừa nhào lên người Bùi Bặc Khải, vừa gào khóc:
“Lão gia t.ử ơi!
Hức hức!
Trước Tết chẳng phải vẫn còn tốt đẹp sao, sao đột nhiên lại không xong rồi vậy!”
“So với những di nương không rõ chân tướng kia, muội có cảm thấy màn khóc lóc này của nương diễn xuất có chút quá mức phô trương không?”
Bùi Miễn Miễn ghé sát đầu vào cạnh a huynh mình, siêu nhỏ tiếng nói thầm.
“Im miệng, mau khóc đi.”
Bùi Hành Xuyên trừng mắt, nỗ lực khóc giả, diễn xuất còn giả tạo hơn cả người nương phô trương kia của hắn.
Bùi Miễn Miễn còn kém cỏi hơn, trừng mắt hồi lâu cũng không nặn ra nổi một giọt nước mắt nào.
Cuối cùng không còn cách nào khác, để phối hợp với cha nương diễn kịch, cô bé dứt khoát véo mạnh vào đùi mình một cái.
Một hồi nhe răng trợn mắt sau đó cô bé hết sức nỗ lực quản lý biểu cảm, cố gắng khiến mình trông giống như một nữ t.ử yếu đuối rơi lệ trước gió.
Thần sắc bi thương và tự nhiên.
“Con ơi...”
Bùi Bặc Khải hướng về phía Bùi Hành Xuyên, run rẩy đưa tay ra:
“Hai huynh muội nhà họ Thẩm bao giờ mới đến vậy??”
