Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 8
Cập nhật lúc: 03/05/2026 13:04
—— Làm một nữ hiệp, bắt đầu từ việc tập thể d.ụ.c mỗi ngày.
“Đi chứ, việc nhà đều làm xong hết rồi, vả lại chẳng phải cậu nói ở một mảnh vườn lãnh cung có cây anh đào, quả trên đó đã chín rộ rồi sao?
Chúng ta qua đó hái một ít mang về nướng thành mứt anh đào gì đó, tăng thêm chủng loại cho trà chiều một chút....."
Trong lúc nói chuyện, Thẩm Ninh bưng một đĩa pizza lớn phủ đầy rau củ, thịt và nước sốt bí truyền từ sân sau đi tới.
Cái sân lãnh cung vốn trống trải, sau nửa tháng trời hai chị em Thẩm Ninh và Từ Dao dốc sức cải tạo, giờ đây đã bước đầu có quy mô.
Hàng rào tre ở sân sau ngăn cách gà vịt nuôi trong vườn với mảnh đất trồng rau.
Cây đa cổ thụ ở sân trước từng có tổ ong, nay treo một cái xích đu, bên cạnh xích đu là chiếc bàn gỗ thấp ghép từ gạch và ván gỗ.
Bốn phía trước viện, ngoại trừ vị trí Từ Dao thường xuyên trèo tường được bắc thang bằng gỗ cũ ra, những chỗ còn lại đều trồng đầy hoa cỏ vặt được từ Ngự hoa viên hoặc các lãnh cung khác.
—— Đương nhiên, không phải loại hoa nào cũng dời vào viện, hoa cúc thanh can minh mục, kim ngân hoa thanh nhiệt giải độc, hoa dâm bụt tiêu thũng giải độc, hoa mẫu đơn điều kinh hoạt huyết, hoa bách nhật (thiên nhật hồng) khu phong thối nhiệt......
Chẳng đợi Thẩm Ninh dặn dò, Từ Dao đã vô cùng tự giác cầm chiếc ghế đẩu nhỏ đan bằng mây tre, co chân ngồi trước chiếc bàn gỗ thấp ghép từ gạch và ván gỗ.
Nàng tay chân nhanh nhẹn nhận lấy bữa sáng Thẩm Ninh đưa tới, c.ắ.n một miếng thật lớn:
“Cái pizza này hương vị không tệ, duy chỉ có một chỗ chưa hoàn hảo là thiếu một chút linh hồn...."
“Cứu mạng với, cái lãnh cung này đến một con bò sữa còn chẳng có, tớ đào đâu ra linh hồn cho cậu đây?"
Linh hồn của pizza là gì, đương nhiên là một miếng c.ắ.n xuống đầy ắp phô mai kéo sợi rồi.
Phô mai làm từ gì, đương nhiên là sữa tươi nguyên kem rồi.
Bộ công thức món ngon này trong đầu blogger ẩm thực như Thẩm Ninh không phải không có.
Nhưng vấn đề là, ngay cả bò cũng không có, nàng đào đâu ra linh hồn chứ.....
“Hì hì...."
Từ Dao vừa ăn pizza vừa có chút ngại ngùng cười với Thẩm Ninh, sau đó dùng giọng điệu thương lượng nói:
“A Ninh, hôm nay chúng ta hái anh đào xong, nếu thời gian còn sớm, có thể cùng nhau đi đào ít măng không?"
Đào măng?
Măng tươi xào thịt ba chỉ đúng là một sự lựa chọn không tệ.
Chỉ là do cái nồi sắt của Bùi Đại thống lĩnh kia mãi vẫn chưa thấy đâu, nửa tháng nay đồ ăn của hai người đa phần đều được nướng ra từ cái lò đất gấu trúc xây ở sân sau.
Lại nhìn vẻ mặt ngập ngừng mà khao khát vô cùng của Từ Dao, Thẩm Ninh đột nhiên hiểu ra:
“Dao Dao, chẳng lẽ cậu muốn tớ làm mì ốc (lư thảo phấn) cho cậu ăn trong lãnh cung này đấy chứ??"
“Chị em à.... cậu nhìn tớ giống hạng người vừa mới thoát nghèo đã bắt đầu kén ăn sao?"
“Cậu không phải giống, cậu rõ ràng là vậy mà....."
“Làm gì có..."
“Được rồi, vậy cậu nói cho tớ biết đào măng làm gì?"
“Khụ...
Được rồi, tớ thừa nhận là tớ muốn ăn mì ốc thật, cậu cứ nói là có làm cho tớ không thôi."
“Phiền phức quá, không làm đâu...."
Đã ở lãnh cung rồi mà còn muốn ăn mì ốc, thật là quá quắt.
“A.... chị em à, cậu không còn yêu tớ nữa sao??"
Từ Dao hai tay ôm ng-ực, vẻ mặt khoa trương, ra bộ bị tổn thương tình cảm.
“Yêu không nổi."
“Chị em ơi~~ A Ninh ơi~~ Ninh Ninh ơi~~" Đã thấy mãnh nữ làm nũng bao giờ chưa?
Chính là lúc này đây.
Thẩm Ninh vừa ăn pizza vừa bất đắc dĩ thở dài:
“Được rồi, nói trước nhé, tớ không đảm bảo là nhất định sẽ làm ra được đâu."
Dù sao măng chua trong mì ốc, dù biết cách lên men thì trong quá trình lên men cũng sẽ chịu ảnh hưởng của rất nhiều yếu tố như thời tiết, dụng cụ, quần thể vi khuẩn, từ đó dẫn đến việc thất bại.
“Yêu cậu (づ ̄3 ̄)づ╭❤~."
Từ Dao ôm mặt Thẩm Ninh hôn mạnh hai cái.
Nói là làm.
Sau khi ăn xong bữa sáng, hai người đem số pizza còn lại bọc trong giấy dầu, đeo gùi tre trèo qua tường viện.
Sau khi cười híp mắt giơ tay chào hỏi đám thị vệ đang lười biếng canh cửa lãnh cung vốn đã quen với việc này, hai người men theo con đường nhỏ vắng vẻ ở sân sau, lặng lẽ đi về phía lãnh cung có trồng cây anh đào.
“Ơ, A Ninh, dưới gốc cây anh đào trong viện này dường như có người kìa......"
Từ Dao ngồi trên đầu tường, một bên đưa tay kéo Thẩm Ninh lên, một bên nói với nàng.
“Có người??
Tớ có cần trốn đi không??"
“Gặp chuyện đừng hoảng, cậu bị giáng vào lãnh cung, chỗ này cũng là lãnh cung, ngang dọc đều là lãnh cung, có gì mà phải trốn."
Từ Dao sở dĩ lý直 khí tráng (đầy tự tin) như vậy, ngoài bộ lý luận ngụy biện mà Bùi Hành Xuyên hướng dẫn ra, quan trọng hơn là người đang ngồi xổm dưới gốc cây anh đào kia nhìn từ bóng lưng hoàn toàn chỉ là một đứa nhỏ bằng hạt vừng hạt đậu mà thôi.
Chỉ là một đứa trẻ thôi mà, có gì mà phải trốn?
Gùi tre quăng xuống chân tường, hai người tay trái nắm tay phải đồng loạt nhảy xuống đầu tường.
Dưới gốc cây anh đào, Lưu Khí vốn đang ngồi xổm dưới đất há miệng thật to nhặt anh đào ăn, nghe thấy động tĩnh liền rùng mình một cái, hoảng hốt quay đầu lại.
Phải miêu tả dáng vẻ của đứa nhỏ này lúc này thế nào nhỉ?
Trong miệng căng phồng nhét không ít thứ, trông giống như một con chuột túi nhỏ bị phát hiện sau khi trộm đồ, đứng im không nhúc nhích.
Nó nhìn Thẩm Ninh vừa mới đáp đất, đôi mắt như quả nho đen mang theo một tia nghi hoặc.
Sau khi nhớ lại khuôn mặt này của Thẩm Ninh, vẻ nghi hoặc lập tức bị sự hoảng sợ thay thế.
Dường như lo lắng Thẩm Ninh sẽ trách mắng mình, thế là Lưu Khí vội vàng dùng giọng trẻ con ngây thơ mở lời trước:
“Mẫu hậu, sao người lại tới đây......"
Mẫu hậu???
Thẩm Ninh và Từ Dao nhìn cái con chuột túi nhỏ vừa bẩn vừa đen vừa g-ầy, rõ ràng còn suy dinh dưỡng trước mắt, suýt chút nữa lòi cả mắt ra:
“Cái gì cơ??"
“A Ninh..... cậu cậu cậu....."
Chẳng phải là hôn nhân hữu danh vô thực sao?
Tại sao lại có con??
“Dao Dao..... tớ tớ tớ....."
Thẩm Ninh cũng rất hoảng nha, có con thì thôi đi, cái đứa nhỏ này tại sao lại sống t.h.ả.m hại như vậy trong cung?
Thẩm Ninh còn chưa lên tiếng, Lưu Khí muốn đi mà không dám đi, cái dáng người nhỏ nhắn như mầm đậu đứng thẳng tắp quỳ xuống mặt đất đầy hạt anh đào:
“Nhi thần bái kiến mẫu hậu."
Chao ôi..... cái này cái này, làm gì vậy chứ.....
Thẩm Ninh làm sao nỡ để một đứa trẻ nhỏ như vậy quỳ dưới đất, vội vàng ba bước gộp làm hai đi đến trước mặt Lưu Khí, nắm lấy cánh tay nó lôi dậy.
Không lôi thì thôi.
Vừa lôi một cái....
Cái cánh tay giấu dưới ống tay áo sao mà g-ầy guộc như cái que củi vậy.
Lưu Khí đại khái cũng không ngờ Thẩm Ninh sẽ đích thân qua đỡ mình, cái tay được dắt cứng đờ và cục tác, một khuôn mặt vàng vọt g-ầy yếu xám xịt, tóc có chỗ bết lại, khóe miệng còn dính lại những vụn quả đỏ tươi sau khi ăn xong.
Cả người từ trên xuống dưới chỗ duy nhất đẹp đẽ đại khái chỉ còn lại đôi mắt to tròn long lanh như nước kia thôi.
“Con...."
Lời của Thẩm Ninh còn chưa kịp thốt ra.
“Hay lắm, ngươi quả nhiên lại chạy đến cái viện này rồi!"
Cổng viện bị ai đó đ-á văng ra, một lão bà bà mặc bộ đồ vải thô màu xám đen thấp kém nhất, tay cầm thanh tre dùng để đ-ánh người, c.h.ử.i bới ầm ĩ xông vào:
“Còn không mau cút qua đây cho ta!"
“Bà là ma ma của cung nào?
Dám bảo hoàng t.ử cút qua đây, gan cũng to thật đấy."
Thẩm Ninh vốn dĩ đối xử khách khí và ôn hòa với mọi người, thấy lão ma ma này mặt đầy hung ác, bèn đanh mặt lại, kéo đứa nhỏ bẩn thỉu này ra sau lưng mình, lạnh giọng nói với lão ma ma kia.
“Hừ, cái loại tạp chủng do tiện nô đẻ ra mà cũng xứng gọi là hoàng t.ử sao?
Ngươi lại là......"
Cái nơi lãnh cung này đừng nói là quý nhân, ngay cả cung tỳ cấp cao một chút cũng hiếm khi tới.
Lão ma ma này từ xa nhìn thấy trên đầu Thẩm Ninh chẳng cài lấy một cây trâm vàng ngọc nào, tưởng nàng cũng giống mình chỉ là một cung tỳ thô sử bình thường.
Suốt quãng đường đi tới c.h.ử.i bới ầm ĩ, thái độ vô cùng kiêu ngạo.
Chờ đến khi đi tới gần, nhìn rõ khuôn mặt kia của Thẩm Ninh, bấy giờ khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn mới lộ vẻ kinh ngạc, lảo đảo lùi lại hai bước:
“Hoàng hậu nương nương???"
Tuy là nhận ra thân phận của Thẩm Ninh nhưng đôi mắt già nua của lão bà bà kia lại không thấy chút kính sợ nào.
Cả hậu cung này hễ là cung tỳ nào tin tức linh thông một chút đều biết Thẩm Ninh hiện giờ vì tâm địa độc ác tàn hại t.ử duệ của Vạn quý phi nên sớm đã bị giáng từ chủ t.ử Trung cung thành phế hậu lãnh cung rồi.
Một Hoàng hậu bị giáng vào lãnh cung thì có gì đáng sợ chứ?
Chẳng đợi Thẩm Ninh lên tiếng, lão ma ma này bèn dùng đôi mắt âm hiểm và độc ác như chim ưng nhìn về phía Lưu Khí phía sau Thẩm Ninh:
“Cái nơi này vừa hẻo lánh vừa lạnh lẽo, Hoàng hậu nương nương ngày thường nếu không có việc gì thì vẫn nên ít tới đây thì tốt hơn."
Thấy lão ma ma đặt ánh mắt lên người mình, Lưu Khí vốn đang được Thẩm Ninh che chở phía sau không nhịn được run rẩy một cái.
“Gux, Hoàng hậu nương nương muốn ở nơi nào thì ở nơi đó, đến lượt cái loại nô tài ch.ó má như bà hỏi đông hỏi tây sao?"
Từ Dao thấy cái lão già này gặp Thẩm Ninh mà chẳng có chút kính sợ nào, sợ Thẩm Ninh sẽ chịu thiệt, nàng quan sát xung quanh một chút rồi cầm lấy cái chổi bên tường viện, ba bước gộp làm hai đứng chắn trước mặt Thẩm Ninh.
Nàng bày ra dáng vẻ của một cung tỳ ác độc trung thành bảo vệ chủ t.ử bên cạnh Hoàng hậu, hai tay nắm c.h.ặ.t cái chổi, ra bộ nếu bà dám bước tới một bước nữa là ta chắc chắn sẽ đ-ánh bà.
Cái lão già này thấy Từ Dao sinh ra khuôn mặt nhu nhược kiểu tiểu gia bích ngọc, tưởng nàng chẳng qua chỉ làm bộ làm tịch thôi, bèn nhấc chân định đi về phía sau Thẩm Ninh:
“Đều đã bị giáng vào lãnh cung bao nhiêu ngày rồi mà còn bày đặt cái giá của Hoàng hậu nương nương sao?
Ta thấy ấy à, phượng hoàng sa cơ chẳng bằng gà....."
Không ngờ tay còn chưa kịp vươn tới đã bị Từ Dao nện một chổi vào mu bàn tay.
“Hay cho một câu phượng hoàng sa cơ chẳng bằng gà, ta hôm nay phải xem xem nếu ta đ-ánh ch-ết cái con gà mái già là bà thì có ai dám nói một câu không phải của phượng hoàng không."
Từ Dao vừa mắng vừa nện từng chổi từng chổi lên người lão ma ma này.
Thân thủ nhanh nhẹn, phong cách hung hãn khiến Lưu Khí bên cạnh đờ đẫn cả người.
Nó rõ ràng nhớ rằng cái người tỷ tỷ A Dao đi theo bên cạnh mẫu hậu trước kia rõ ràng là một người nói chuyện vừa nhẹ nhàng vừa nhỏ nhẹ vừa ôn nhu cơ mà......
Nửa năm không gặp, sao tỷ ấy lại trở nên..... lợi hại như vậy!
Quả nhiên.....
Có những người ấy mà, ngoài mặt thì tỏ vẻ hung dữ nhưng thực sự gặp phải kẻ liều mạng thì lập tức sợ hãi ngay.
Cái lão ma ma này sau khi bị nện mấy chổi đã trở nên ngoan ngoãn hơn nhiều, “bộp bộp bộp" quỳ xuống đất dập đầu xin lỗi Thẩm Ninh:
“Lão nô có mắt không tròng, xin Hoàng hậu nương nương tha tội."
