Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 83
Cập nhật lúc: 03/05/2026 13:18
“Trạch Tước này tuy nói là người đắc lực nhất do nhà họ Vạn sắp xếp bên cạnh Vạn quý phi, nhưng về thân phận ngoài mặt thì chẳng qua cũng chỉ là một cung tì thân cận nhỏ bé bên cạnh quý phi mà thôi.”
Chỉ là cung tì, sao dám ra tay cướp người trong tay Hoàng hậu nương nương chứ?
Vì vậy, bàn tay Trạch Tước đưa ra ngập ngừng dừng lại giữa không trung rồi lại nhẹ nhàng hạ xuống.
Đáng thương cho vị Vạn quý phi ngày thường kiêu ngạo hống hách tâm địa rắn rết này, cứ như vậy, rơi vào hang cọp mà ngã vào lòng kẻ thù không đội trời chung.
Đám phi tần trong cung này, từng người một ngày thường đều là những kẻ vô cùng tinh tường, cộng thêm Vạn quý phi này ngày thường hành sự kiêu ngạo hống hách, không ít lần cậy được bệ hạ sủng ái mà ức h.i.ế.p bọn họ.
Nay nhìn thấy cảnh tượng tu la hiểm ác như vậy trong sân, từng người một đều ôm thái độ việc không liên quan đến mình, chỉ đứng xem kịch hay, giả vờ ra dáng vẻ con người t.ử tế, đồng thanh thi lễ với Thẩm Ninh:
“Hoàng hậu nương nương vạn phúc kim an."
Chưa từng gặp Vạn quý phi, càng không để tâm đến nhân vật Vạn quý phi này, Thẩm Ninh lúc này hai tay ôm mỹ nhân rắn rết đang ngất xỉu trong lòng mình, có chút ngơ ngác:
“Chuyện gì thế này?
Chưa ăn cơm, trời quá nóng, đường quá xa, nên bị say nắng rồi à??"
Chậc, thời buổi này làm mỹ nhân cũng chẳng dễ dàng gì, để giữ gìn vóc dáng mà nhịn ăn nhịn uống suốt ngày, mới đi có vài bước đường mà đã xỉu rồi....
Thẩm Ninh ôm mỹ nhân rắn rết nhẹ bẫng trong lòng, thầm cảm thán.... con người ta ấy mà, vẫn là nên mỗi ngày ăn uống đầy đủ ba bữa cho t.ử tế mới phải.
Trạch Tước và đám phi tần nha hoàn:
.......
Không hổ là Hoàng hậu, g-iết người còn diệt cả tâm mà!
Tự mình bày ra trận thế lớn như vậy trong sân dọa người ta ngất xỉu, còn mỉa mai bảo Vạn quý phi bị say nắng mới xỉu nữa......
Là một nhóm phi tần sống lâu trong cung cấm và có kỹ năng cung đấu vô cùng trưởng thành.
Tất nhiên bọn họ hiểu ý nghĩa của việc “chỉ hươu bảo ngựa".
Thế là lần lượt phụ họa với Thẩm Ninh:
“À Hoàng hậu nương nương nói đúng đúng đúng, à Hoàng hậu nương nương nói phải phải phải....."
Luôn cảm thấy những lời họ nói này giống hệt như bộ dạng mình khi đang lấy lệ với Bùi Hành Xuyên vậy.
Thẩm Ninh tuy cảm thấy bầu không khí này có chút kỳ quái, nhưng vì nàng thực sự không có ấn tượng gì với nhân vật Vạn quý phi này, tâm trí thì đều dồn hết vào việc muốn đám phi tần vui vẻ móc hầu bao cho mình.
Vì vậy, thôi đi, chẳng quản nhiều thế nữa.
Việc cấp bách lúc này là làm cho người này tỉnh lại đã.
Thẩm Ninh ngước mắt muốn tùy tiện tìm một phi tần nào đó giúp một tay, ai ngờ ánh mắt rơi xuống người nào thì người đó liền liều mạng lùi về phía sau.
Chậc, tình chị em giữa các phi tần trong cung này lại nhựa như vậy sao??
Thấy người ta xỉu mà cũng không biết giúp một tay nữa.
Thẩm Ninh quay đầu chào hỏi tỷ muội nhà mình:
“Dao Dao, tỷ qua đây giúp muội một chút."
“Tới đây."
Từ Dao vừa nghe thấy tiếng gọi của tỷ muội nhà mình, liền đặt nước sốt thịt nướng Hàn Quốc trong tay lên bàn, trong vòng vài giây đã hiện ra trước mặt Thẩm Ninh.
“Nào, tỷ giúp muội đỡ lấy một chút."
Thẩm Ninh đem Vạn quý phi đang xỉu trong lòng mình nhét vào tay Từ Dao.
Sau đó nàng ở trước mặt bàn dân thiên hạ, đứng trước mặt Vạn quý phi, xắn tay áo lên, dùng sức bấm mạnh vào nhân trung của Vạn quý phi.
Nội tâm các phi tần os:
“Trời đất ơi, Hoàng hậu nương nương đã hận thù Vạn quý phi đến mức độ này rồi sao?
Vừa mới khôi phục quyền lực mà đã nào là than hồng bào lạc nào là thị vệ lau đao.
Thấy Vạn quý phi còn chưa dùng hình đã ngất xỉu, cư nhiên còn đích thân ra tay bấm nữa chứ??”
Vạn Như Mày bị Thẩm Ninh bấm vào nhân trung, trong lúc mơ màng liền hồi lại được một hơi, từ từ tỉnh lại.
Trên đời này còn có chuyện gì khiến người ta cảm thấy kinh hãi hơn việc sau khi ngất xỉu và tỉnh lại, nhìn thấy nụ cười của kẻ thù không đội trời chung mà mình từng vô cùng muốn dìm ch-ết nhưng bất luận thế nào cũng không dìm ch-ết được không?
Vì vậy, Vạn quý phi vừa mới tỉnh lại nhìn thấy gương mặt cười híp mắt của Thẩm Ninh, lại một lần nữa vô cùng mất mặt mà bị dọa cho ngất xỉu.
“Chậc......
Không phải đã tỉnh rồi sao?
Sao lại xỉu nữa rồi??"
Lúc này chỉ coi Vạn quý phi là người qua đường Giáp thông thường, Thẩm Ninh đối với hành động tỉnh lại rồi xỉu tiếp này của Vạn quý phi tỏ ra vô cùng không hiểu nổi.
Nàng chỉ muốn nghiên cứu ít son phấn son môi hay xà phòng thủ công gì đó để đám phi tần trông có vẻ rất giàu có này vui vẻ móc hầu bao cho nàng thôi mà.
Sáng sớm mở cửa làm ăn mà món đồ còn chưa nghiên cứu ra, trước mặt bao nhiêu người đã có một vị khách ngất xỉu ở cửa rồi.
Xét về mặt phong thủy thì đúng là có chút..... không may mắn nha!
Thấu hiểu sâu sắc hoạt động nội tâm của tỷ muội nhà mình, Từ Dao đưa ra lời đề nghị hữu nghị với Thẩm Ninh:
“Hay là muội thử bấm thêm vài lần nữa xem sao?"
Con người ta ấy mà, cứ bấm bấm là sẽ tỉnh thôi.
Thế là Vạn quý phi dưới lời đề nghị của Từ Dao và sự cố chấp với “vận khí phong thủy" của Thẩm Ninh, đã rơi vào vòng lặp t.ử thần của việc ngất xỉu, bị bấm tỉnh, rồi lại ngất xỉu, rồi lại bị bấm tỉnh.
(Chỗ này, xin hãy tự mình tưởng tượng ra một đoạn video ngắn lặp đi lặp lại cảnh bị bấm vào nhân trung “trợn mắt" “hôn mê" nhiều lần.)
Trạch Tước đứng bên cạnh nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m nhỏ, nhưng vì Thẩm Ninh vị cao quyền trọng nên phận là nha hoàn như nàng ta không dám ra tay ngăn cản, chỉ có thể trố mắt đứng bên cạnh sốt ruột suông.
Cuối cùng Thẩm Ninh thực sự bấm đến mức mỏi cả tay, với thái độ buông xuôi trên đời không có việc gì khó chỉ sợ mình chịu bỏ cuộc, nàng hạ tay xuống:
“Chao ôi... ta mệt rồi...."
Nàng ngẩng đầu nhìn Trạch Tước một cái:
“Ngươi là nha hoàn của bà ta à??"
Trạch Tước có chút căng thẳng gật đầu.
Hoàng hậu sẽ không vì bấm không tỉnh quý phi nên muốn ngay cả nha hoàn bên cạnh quý phi cũng cùng báo thù luôn chứ?
Đúng lúc nàng ta đang nghĩ đông nghĩ tây.
Thẩm Ninh đưa một ánh mắt buông xuôi qua, Từ Dao lập tức trả Vạn quý phi lại cho Trạch Tước.
“Hay là ngươi đem bà ta về đi...."
Tìm thái y xem cho chắc?
Thẩm Ninh lời này còn chưa kịp nói xong, Trạch Tước sau khi nhận lấy Vạn quý phi liền vội vàng đỡ lấy quý phi nhà mình lùi về phía sau, vừa lùi vừa cảm kích rơi nước mắt:
“Đa tạ Hoàng hậu nương nương."
Đã giơ cao đ.á.n.h khẽ.
“Chậc, cái này có gì mà phải cảm ơn chứ."
Nàng tuy nói là đã giúp đỡ nhưng cũng chẳng bấm người ta tỉnh được mà, Thẩm Ninh vẻ mặt khách sáo:
“Chỉ là chuyện nhỏ, không đáng để nhắc tới."
Phụt.....
Bùi Hành Xuyên ngồi trên ghế thấp nghe thấy lời này của Thẩm Ninh mà nhịn cười đến mức quai hàm đau nhức.
Chuyện Thẩm Ninh bị chứng thất hồn là hắn biết, Vạn quý phi trông như thế nào là hắn biết, tại sao Vạn quý phi thấy Thẩm Ninh lại xỉu là hắn càng biết, dù sao hiện giờ người chịu thiệt cũng không phải Thẩm Ninh, lúc này vị thống lĩnh cận vệ “nghiêm chỉnh" này hiển nhiên đang ôm thái độ xem kịch hay, nỗ lực nhịn cười giả vờ như hoàn toàn không biết tình hình thực tế.
Xúy, Hoàng hậu nương nương bấm nhân trung người ta đến mức sắp rách cả da rồi mà còn nói gì mà “chuyện nhỏ không đáng nhắc tới"......
Trạch Tước ôm Vạn quý phi đang hôn mê, sau khi khởi giá liền giống như nhấn nút tua nhanh mà chạy trối ch-ết.
“Các vị hôm nay đến lãnh cung của ta là có chuyện gì sao??"
Đối mặt với một đám mỹ nhân mặc váy nhỏ đủ màu sắc trông có vẻ rất đáng yêu và vô cùng giàu có này, Thẩm Ninh cười thật là thân thiết và hòa nhã.
Chao ôi, thật đáng tiếc nha.
Cái này.... cũng chẳng có chuẩn bị gì cả... sớm biết có nhiều mỹ nữ đến sân này tìm nàng như vậy, kiểu gì cũng phải chuẩn bị sẵn ít son phấn xà phòng thủ công gì đó....
Nói một cách công bằng, nụ cười này của Thẩm Ninh tự hỏi là chẳng có gì sai trái cả.
Nhưng phối hợp với đống than hồng phía sau nàng và đám cận vệ trước đó còn lau đao giờ mỗi người đang cầm một miếng ngói kia.
Cái cười này ít nhiều gì cũng có chút “hạt nhân" (đáng sợ) rồi.
Đám phi tần thấy Vạn quý phi đang lúc vinh sủng tột bậc, ngày thường ở hậu cung muốn gió được gió muốn mưa được mưa này rơi vào tay Hoàng hậu hiện giờ, nhân trung bị bấm đến sưng vù như con khỉ, kết cục t.h.ả.m hại như vậy.
Một mặt thầm cảm thán, lãnh cung đúng thật là một nơi thúc đẩy con người ta trưởng thành mà~
Một mặt đứng ngay ngắn quy củ đồng thanh cung kính nói với Thẩm Ninh:
“Bẩm nương nương, các chị em đến thỉnh an Hoàng hậu nương nương ạ."
Thỉnh an?
Ồ..... tên hoàng đế thối kia đã giải trừ lệnh cấm của nàng, nàng lại đang là Hoàng hậu mà....
“Các vị..... nếu không chê bộ quần áo này ngồi dưới đất sẽ bẩn thì hay là..... vào trong cùng ăn luôn??"
Là một blogger ẩm thực, nhiệt tình hiếu khách là đức tính truyền thống mà Thẩm Ninh luôn tuân thủ.
Đặc biệt.... nàng đã coi các vị phi tần nương nương là những cây rụng tiền khách hàng đại gia trong tương lai.
Không đợi các phi tần hưởng ứng.
Hai tên thủ vệ lười biếng đứng ở cửa chờ đợi hồi lâu, vẫn luôn cười tươi nghênh đón đến mức mặt mày cứng đờ kia liền vui mừng hớn hở chắp tay với Thẩm Ninh:
“Đa tạ nương nương."
Nói rồi liền vội vàng bước vào sân.
Đứng sau ngưỡng cửa vốn đang vô cùng thấp thỏm, đám phi tần thấy hai tên thủ vệ này nóng lòng vào sân như vậy liền lần lượt nhìn lại vào trong sân.
Lúc này mới phát hiện ra, đám cận vệ lau đao “hung thần ác sát" trước khi vào cửa kia lúc này sớm đã lần lượt tra đao vào vỏ, ngồi xếp bằng trên mặt đất, từng người một vây quanh than hồng dưới đất, dùng đũa tre kẹp thịt ba chỉ đặt trên ngói nướng xèo xèo bốc khói.
Dường như nhận ra ánh mắt của đám phi tần, dẫn đầu là Bùi Hành Xuyên, đám cận vệ này còn vô cùng lịch sự đồng thanh chào hỏi các phi tần:
“Chào các nương nương ạ."
Xúy.....
Cho nên Hoàng hậu nương nương bày ra trận thế lớn như vậy chỉ là vì để chiêu đãi mọi người ăn thịt nướng sao??
Than hồng dưới đất.... là dùng để nướng thịt ba chỉ à?
Nàng vừa rồi bấm nhân trung Vạn quý phi thật sự chỉ đơn thuần cảm thấy Vạn quý phi bị say nắng mới xỉu thôi sao?
Cho nên Vạn quý phi sở dĩ ngất xỉu hoàn toàn là vì bản thân bà ta ngày thường tâm địa quá xấu xa nên nhìn ai cũng thấy người ta muốn hại mình.
Cứu mạng.....
Đây là vở hài kịch (gạch bỏ) bi kịch nhân gian gì thế này.....
Đám phi tần sau khi hiểu ra chuyện liền lần lượt thi lễ về phía Thẩm Ninh, sau đó mím môi nhịn cười đi vào sân.
“Ăn không?
Muốn ăn thì tự mình lấy ngói mà nướng."
Thứ như tiệc tự chọn thì tất nhiên phải tự tay làm thì mới có thú vui chứ.
Thẩm Ninh ở bên bàn gỗ lấy ba miếng ngói đã rửa sạch, sau đó dẫn theo Dao Dao và Chiêu Chiêu cùng tìm một góc không người ngồi xuống bên nhau, đặt ngói trước rồi mới đặt thịt sau, không bao lâu sau thịt đã xèo xèo sủi mỡ bồng bềnh.
Một đám phi tần đoan chính nhìn thấy cảnh tượng như vậy đều lộ ra vẻ mặt khó xử.
Nói là ngồi xuống cùng ăn đi....
Có bao nhiêu thị vệ thế này, không phân biệt tôn ti thì thật là không hợp lẽ thường.....
