Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 85
Cập nhật lúc: 03/05/2026 13:18
Về khoản an ủi Thẩm Ninh thì Từ Dao vẫn rất giỏi, chỉ thấy nàng cầm đôi đũa lên, vì đang ngồi dưới đất nên chỉ có thể chỉ về phía gấu váy của đám phi tần rồi hạ thấp giọng nói với Thẩm Ninh cũng đang ngồi bệt dưới đất:
“Tuy muội vì chuyện thịt nướng ngói mà mất đi một cái cây nhưng muội vẫn sở hữu cả một cánh rừng cơ mà."
Thẩm Ninh nhìn theo đôi đũa tre của Từ Dao về phía gấu váy của một đám phi tần.
Cũng đúng thôi.....
Mất Vạn quý phi thì còn Vương quý phi, còn có các loại phi họ Triệu Tiền Tôn Lý....
Thôi đi chẳng lăn tăn nữa.
Bộ lọc đã vỡ vụn trong mắt lúc trước lại được dán lại cẩn thận rồi ghép về tông màu cũ.
Từng cái cây rụng tiền mọc lá vàng kết quả ngọc hoa hòe lộng lẫy tiếp tục vui vẻ hát vang cho Thẩm Ninh nghe:
Đến đây đi~ Vui vẻ đi~ Dù sao cũng~ Có nhiều đao kim~
Đến đây đi~ Làm loạn đi~ Dù sao cũng~ Có nhiều tiền bạc~ nha~
Điện Triều Lộ.
Vạn quý phi sau khi được thái y điều trị đã tỉnh lại.
Cuối cùng cũng không còn là gương mặt cười đáng sợ của Thẩm Ninh nữa rồi.
Vạn Như Mày cảm thán như vừa thoát khỏi cõi ch-ết.
“Nương nương người cuối cùng cũng tỉnh rồi....."
“Sau khi ta ngất xỉu thì trong lãnh cung đó đã xảy ra chuyện gì??
Ta làm sao mà về được đây??"
Vạn Như Mày vừa nhấc tay thì Trạch Tước đã vội vàng đưa tay ra đỡ bà ta ngồi dậy khỏi giường.
“Bẩm nương nương, Hoàng hậu nương nương thấy người ngất xỉu đã ôm người vào lòng bấm nhân trung người rất nhiều lần, sau đó thấy người thực sự không tỉnh nên mới bảo nô tài đưa người về điện Triều Lộ ạ."
“Hừ giả nhân giả nghĩa."
Đã sợ bà ta ngất xỉu thì hà tất phải bày ra trận thế lớn như vậy để dọa bà ta chứ?
Vừa nói chuyện, Vạn Như Mày đã đi tới vị trí thường ngày vẫn ngồi để trang điểm chải chuốt.
“Hửm?
Gương đồng chạm trổ của ta đâu?"
Vạn Như Mày lạnh giọng hỏi Trạch Tước bên cạnh.
“Bẩm nương nương, con bé phụ trách lau chùi gương đồng là người mới đến, chân tay vụng về hết chỗ nói, không cẩn thận làm rơi gương của nương nương xuống đất vỡ rồi, nô tài đã phạt nó rồi ạ."
Trạch Tước khẽ nói.
“Cái cũ hỏng rồi tại sao không mau đổi cái mới vào?"
Lau chùi gương đồng mà cũng làm vỡ gương được, điện Triều Lộ này từ bao giờ lại cho phép cái loại nô tài ngu ngốc như vậy hầu hạ thế hả?
“Cái mới phải hai ngày nữa mới đưa tới ạ....."
Giọng của Trạch Tước càng nói càng nhỏ.
Vạn Như Mày đột nhiên nhận ra có điều không ổn.
“Bây giờ ngươi đi tìm cho ta một cái gương ngay...."
“Nương nương...."
Bộ dạng bây giờ của người tốt nhất là đừng có soi gương thì hơn.
“Đi ngay lập tức ngay và luôn...."
Vạn quý phi lạnh giọng.
Trạch Tước thấy Vạn quý phi khăng khăng đòi tìm gương thì biết chuyện này chắc chắn là không giấu nổi rồi, khẽ thở dài một tiếng rồi đem cái gương đồng vốn chẳng hỏng gì mà chỉ bị giấu vào trong tủ khiêng trở lại bàn trang điểm.
Trong gương đồng.
Vạn Như Mày dung nhan vẫn như cũ.
Chỉ là cái vị trí phía trên môi trên và phía dưới mũi xuất hiện một cục đen thui, giống như mọc một chùm râu đen nhỏ hình tròn vậy.
Vạn Như Mày trợn tròn đôi mắt kinh hãi nhìn chính mình trong gương với chùm râu đen tròn nhỏ mọc trên môi trên.
Vừa định nhấc tay lên sờ.
Trạch Tước vội vàng giữ tay bà ta lại rồi quỳ xuống trước mặt bà ta:
“Nương nương mặt người bị Hoàng hậu bấm đến rách cả da, vết thương ở vị trí này không thể lơ là được, cao che khuyết điểm Mặc Ngọc là kỳ d.ư.ợ.c chữa sẹo do nhà họ Vạn gửi tới, bộ dạng này của người chỉ cần nhẫn nhịn ba ngày, nhiều nhất là ba ngày nhất định có thể khôi phục dung nhan như cũ, không để lại chút sẹo nào đâu ạ."
Nhẫn nhịn ba ngày?
Bộ dạng này của bà ta mà cư nhiên còn phải nhẫn nhịn ba ngày sao??
Vạn Như Mày nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m:
“Đồ ngu ngốc, cái loại cao thu-ốc này xấu xí như vậy ngươi không thể lấy chút đồ gì che chắn cho ta một chút sao?"
“Bẩm nương nương thái y nói rồi, cuối hạ đầu thu trời nóng, nếu không muốn vết thương xấu đi thì thu-ốc này không được bít kín, tốt nhất là ngay cả khăn che mặt cũng đừng đeo....."
“Thẩm Ninh!"
Vạn quý phi vốn tinh tế từ đầu đến chân cho tới cả từng sợi tóc, nhìn chính mình trong gương đồng với gương mặt vốn dĩ xinh đẹp lộng lẫy nay vì bôi cao thu-ốc màu đen mà dần trở nên nực cười, cơn giận bốc lên đốt cháy cả l.ồ.ng ng-ực.
“Hoàng hậu hiện giờ vừa mới khôi phục quyền lực, đang lúc phong đầu rực rỡ nương nương phải vạn phần bình tĩnh nha...."
Trạch Tước quỳ dưới đất lên tiếng khuyên nhủ.
“Ta tất nhiên biết là phải bình tĩnh......"
Vạn Như Mày một tay ôm lấy l.ồ.ng ng-ực đang phập phồng vì tức giận:
“Vinh nhục của cả tộc họ Vạn đều đặt hết lên người một mình ta, ngoài bình tĩnh ra ta còn có thể làm gì được đây???
Chỉ trách ta không biết đầu thai, không gặp được người anh trai tốt như Thẩm Nhạc, đáng đời bị Thẩm Ninh sỉ nhục như thế này....."
Trạch Tước đang định lấy lời an ủi vị quý phi nương nương nhà mình.
Đúng lúc này ở cửa, Quý Vũ vốn đam mê b-ún ốc và gần đây lại đang đam mê đầu thỏ om dầu bước qua ngưỡng cửa, cúi đầu quy củ báo cáo vào trong điện:
“Khởi bẩm nương nương, bệ hạ tới ạ."
“Không gặp."
Vạn quý phi vốn dĩ ngày thường hễ nghe thấy bệ hạ tới điện Triều Lộ là vô cùng ân cần nay đang mang cao thu-ốc nực cười lạnh lùng nói:
“Ngươi đi báo lại với bệ hạ là nói ta gần đây bị nhiễm phong hàn, bệnh có chút nặng, hôm nay cho tới nhiều ngày sau đều không thích hợp diện thánh nữa."
“Vâng."
Quý Vũ nghe xong lời dặn của Vạn quý phi vội vàng khom lưng lẳng lặng lui ra khỏi cửa lớn.
Quý Vũ vừa đi, Trạch Tước không hiểu hỏi:
“Nương nương lần này bị sỉ nhục như vậy ở lãnh cung tại sao không nói với bệ hạ để bệ hạ đòi lại công bằng cho người?"
“Từ xưa quân vương vốn đa phần là bạc nghĩa, cuối tháng này sứ thần hai nước Trần, Thương sẽ vào kinh.
Lúc này bệ hạ chính là lúc cần dùng đến nhà họ Thẩm.
Vào cái thời điểm mấu chốt này nếu ta nói với người những chuyện này ngươi đoán xem người sẽ đối đãi với ta thế nào?"
Vạn Như Mày ngồi trở lại trên giường.
“Đa phần là sẽ trách nương nương không biết đại thể ạ...."
Trạch Tước thở dài.
“Đừng nói Thẩm Ninh hôm nay chỉ làm ta rách chút da, cho dù nàng ta thật sự lấy than hồng lăn lên mặt ta thì vào cái thời điểm mấu chốt này bệ hạ cũng có thể nể mặt Thẩm Nhạc mà nhắm mắt làm ngơ, sẽ không nói Thẩm Ninh nửa câu không phải."
Vừa nói chuyện, Vạn Như Mày vừa một tay sờ gương mặt trong gương đồng:
“Nói không chừng người ngược lại sẽ vì từng thấy bộ dạng dung mạo tổn hại của ta mà nảy sinh lòng chán ghét với ta."
“Lấy sắc thờ người thì sắc suy mà tình cũng phai."
Vạn Như Mày nhìn vị trí cao thu-ốc nực cười trong gương đồng, cau mày thở dài:
“Nay ta dung mạo tổn hại, đóng cửa từ chối khách, thao quang dưỡng hối (giấu tài nuôi sức) mới là lựa chọn chính xác nhất."
“Chao ôi nương nương......"
Thấy Vạn quý phi tỉnh táo như vậy, Trạch Tước nắm lấy tay chủ t.ử nhà mình, nhất thời cũng chẳng biết lấy lời gì để an ủi bà ta.
“Ngươi không cần lấy cái ánh mắt đó nhìn ta, bệ hạ bạc tình vốn chẳng phải lương phối, những người phụ nữ trong hậu cung này ngoại trừ Thẩm Ninh ra thì có ai là thực sự yêu người chứ?
Ai chẳng phải vì vinh quang của gia tộc bản thân mà làm phi làm tần chứ?
Cái sự sa sút nhất thời này không đại biểu cho việc Vạn Như Mày ta sẽ sa sút cả đời....."
Đợi bà ta dưỡng tốt vết thương trên mặt này, đợi sứ thần rời kinh ngày Thẩm Nhạc trấn thủ biên cương tự nhiên sẽ là lúc bà ta khôi phục sủng ái....
Trước cửa điện Triều Lộ lúc hoàng hôn đang dần buông.
Lưu Cẩn được Triệu Hỷ hầu hạ, phía sau đi theo một đám thái giám đông nghịt.
Đêm qua riêng tư ở chỗ Thẩm Ninh trong lãnh cung bị Thẩm Ninh mắng từ đầu đến chân, cuối cùng còn vô duyên vô nhị đồng ý với ba cái điều kiện vô cùng phi lý của Thẩm Ninh.
Hôm nay sau khi tan triều lại ở điện Thái Hòa bị Thẩm Nhạc đương diện trả lại lễ định tình, đem chuyện phế hậu đổi thành hòa ly.
Vốn muốn tìm chút an ủi ở chỗ ám vệ nhà mình, kết quả Khương Lam cái con bé thối tha đó câu nào câu nấy đ.â.m trúng tim khiến hắn gần như tự bế.
Chao ôi.....
Lúc này hắn là vạn phần không như ý.
Liền muốn đến chỗ Vạn quý phi vốn luôn đối đãi với hắn dịu dàng thùy mị để thả lỏng tâm trạng và tìm kiếm chút an ủi.
Một lát sau Quý Vũ vào viện thông báo đã quy củ quỳ xuống trước mặt Lưu Cẩn:
“Khởi bẩm bệ hạ nương nương vô tình nhiễm phong hàn, lo lắng sẽ lây bệnh cho bệ hạ nên thời gian này đều không thích hợp diện thánh nữa ạ....."
“Như Mày bệnh rồi?"
Lưu Cẩn nghển cổ nhìn vào trong viện.
Chỉ thấy trong điện Triều Lộ này cửa lớn đóng c.h.ặ.t, một bộ dạng hoàn toàn không định gặp hắn.
“Vâng."
Là một thái giám trưởng thành, những lời không nên nói thì Quý Vũ nửa chữ cũng chê nhiều.
Sáng nay mới thông báo chuyện Hoàng hậu phục vị cho các điện ở hậu cung mà tối nay Như Mày đã bệnh rồi sao??
Bệnh sao mà khéo thế?
Triệu Hỷ ở bên cạnh cực kỳ có mắt nhìn liền vội vàng đề nghị với Lưu Cẩn:
“Nếu Vạn quý phi đã bệnh rồi thì bệ hạ hay là khởi giá đến chỗ Hân quý nhân nghe chút khúc nhạc ạ?"
“Thôi đi quay về ngự thư phòng, sứ thần sắp đến kinh thành bận rộn, trẫm còn nhiều tấu chương chưa phê."
Liên tiếp bị đả kích, muốn tìm an ủi mà còn bị Vạn quý phi tùy tiện tìm cái cớ đóng cửa không cho vào của Lưu Cẩn.
Chẳng còn hứng thú sủng hạnh vị phi tần nào nữa, hắn thở dài men theo từng lớp cung khuyết, dưới sự vây quanh của một đám thái giám, lủi thủi men theo đường cũ quay về ngự thư phòng.
Lãnh cung.
Buổi sáng sau khi chiêu đãi một đám phi tần ăn xong thịt nướng ngói, trong việc kiếm tiền thì Thẩm Ninh vốn luôn có thái độ tích cực thành khẩn và tận tâm đã bảo Từ Dao đi một chuyến đến Nội vụ phủ tìm A Khoan lấy một xe kéo đầy tro bếp được đóng vào từng bao tải.
Tiếp đó Thẩm Ninh dưới sự giúp đỡ của Từ Dao và Thẩm Chiêu đem đống tro bếp chất đầy xe kéo này từng bao một bỏ vào trong hũ gốm, lấy một tỷ lệ nước giếng nhất định trộn lẫn với đống tro bếp này, sau đó trong quá trình nấu đến lúc hơi sôi thì liên tục khuấy đều, rồi dùng vải màn lọc qua một lần, đem phần nước có màu hơi trong trẻo một chút tiếp tục bỏ vào trong nồi khuấy đều để bay hơi bớt nước.....
Đợi đến khi xử lý xong cả một xe kéo tro bếp thì thời gian buổi chiều cũng vụt qua.
Trong sân lãnh cung này ngoại trừ thu hoạch được một đáy nồi kiềm thực phẩm (soda).
Thì còn thu hoạch được ba cái bánh mì bẩn di động.
Trời đã sẩm tối.
Ba người Thẩm Ninh, Từ Dao, Thẩm Chiêu vừa gặm pizza vừa quây quanh một cái nồi chứa đầy bụi đất chổng m-ông buôn chuyện.
“Mẫu hậu....
đây chính là thứ 'kiềm' trong truyền thuyết sao?"
Đáng thương cho bộ quần áo trắng đó của Thẩm Chiêu, đầu tiên là bị nước sốt thịt nướng nhuộm cho chỗ này một miếng đỏ chỗ kia một miếng đỏ, nay lại vì tham gia vào việc chế kiềm từ tro bếp mà bị nhuộm thành một bộ áo xám xịt triệt để.
“Mẫu hậu cũng là lần đầu tiên làm, cụ thể có phải là 'kiềm' hay không thì còn phải xem ngày mai có thể tạo ra 'phản ứng xà phòng hóa' hay không đã."
Bộ quần áo đó trên người Thẩm Ninh cũng chẳng khá hơn Thẩm Chiêu là bao.
Đặc biệt là gương mặt dính đầy tro bếp kia càng làm nổi bật cái lòng trắng mắt và hàm răng lấp lánh kia thực sự là vô cùng trắng trẻo sạch sẽ:
“Hôm nay giúp mẫu hậu làm việc cả buổi trời, Chiêu Chiêu có mệt không?"
