
Nhược Nhược Vô Ý
Đến năm cập kê, Bùi Ngọc dỗ dành rồi đoạt đi sự trong trắng của ta.
Ta đau lắm.
Hắn nhẹ giọng dỗ dành:
"Lần đầu của nữ nhân ai cũng như vậy cả, A Nhược ngoan sau này ta sẽ nhẹ nhàng hơn, được không?"
Thật ra, bất kể Bùi Ngọc làm nhẹ hay mạnh, ta cũng chỉ có thể cam chịu.
Ta là cô nhi, trước khi qua đời, phụ mẫu đã gửi gắm ta cho nhà họ Bùi chăm sóc.
Hai nhà cũng đã sớm hứa hôn, chỉ cầ đợi đến khi ta cập kê, Bùi Ngọc sẽ cưới ta làm thê tử.
Nhưng hắn chưa từng nhắc đến chuyện đó.
Ngược lại, hắn ngày càng say mê chuyện chăn gối, đêm nào cũng gọi ta sang phòng.
Có một lần, ta vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa hắn và bằng hữu.
Có người hỏi:
"Lâm Nhược đó… lúc huynh cùng nàng ta có cảm giác thế nào?"
Bùi Ngọc cười đáp:
"Khít lắm."
Người kia lại hỏi:
"Vậy sao huynh còn chưa cưới nàng?"
Bùi Ngọc khẽ hừ lạnh:
"Nàng ta chẳng biết giữ gìn phẩm hạnh gì cả. Hôm đó ta bảo nàng dạng chân ra, nàng vậy mà thật sự ngoan ngoãn làm theo."
"Loại nữ nhân như vậy thì khác gì kỹ nữ?"
"Cùng lắm ta chỉ chơi đùa với nàng một thời gian. Chơi chán rồi thì thưởng cho các ngươi chơi tiếp."
…












