Niên Đại 70 Có Không Gian: Quân Nhân Thô Kệch Nuông Chiều Tiểu Tri Thức - Chương 412: Em Chỉ Là Hiểu Rõ Lòng Người

Cập nhật lúc: 15/01/2026 21:36

Chu Anh chăm chú nhìn Vu Tĩnh Thù một lúc, nửa khâm phục nửa ghen tị nói: "Nhiều lúc chị cảm thấy em cứ như biết bấm độn ấy, giống hệt mấy ông quân sư trong sách, liệu việc như thần."

"Em làm gì biết bấm độn..." Vu Tĩnh Thù bật cười.

"Nhưng chuyện gì em suy đoán, mười phần thì trúng đến tám chín phần." Thiệu Tuệ Anh cũng tham gia vào chủ đề này.

"Có lẽ là do học tâm lý học đấy ạ! Người học chuyên ngành này hiểu rõ bản chất con người hơn người bình thường." Vu Tĩnh Thù nhìn nồi lẩu đang sôi sùng sục, nói: "Tuy mỗi người là độc nhất vô nhị, nhưng đa số đặc điểm trên người một cá nhân vẫn khá phổ biến, cho nên giữa người tốt có điểm tương đồng, giữa kẻ xấu cũng có điểm tương đồng."

"Vậy Ngô Quế Vân có đặc điểm gì?"

"Hẹp hòi, hay ghen tị, thích đặt điều thị phi..." Vu Tĩnh Thù liệt kê rất nhiều khuyết điểm của Ngô Quế Vân, sau đó chuyển hướng câu chuyện, "Tuy nhiên, đặc điểm phổ biến nhất của kẻ xấu mà bà ta có, chính là cực kỳ ích kỷ. Đặc điểm này không chỉ Ngô Quế Vân có, Hồ Anh Vệ có, mà những người cùng Ngô Quế Vân tung tin đồn cũng có. Cho nên giữa bọn họ, tuyệt đối sẽ không xảy ra tình huống có một người đứng ra nhận tội thay để những người khác bình an vô sự, vợ chồng Ngô Quế Vân là những kẻ không chịu thiệt đâu."

Đám người trên bàn ăn lập tức trở nên hóng hớt.

"Ý là sao? Bọn họ sắp ch.ó c.ắ.n ch.ó à?"

"Cũng chưa biết chừng. Hôm nay lúc xuống lầu, tôi gặp vợ lão Trần, nghe chị ấy nói vợ chồng Hồ Anh Vệ cãi nhau to lắm."

"Tôi thấy thằng cha Hồ Anh Vệ cũng chẳng phải loại biết thương vợ, Ngô Quế Vân mà vào tù thật, nói không chừng hắn ly hôn rồi cưới vợ khác thật đấy."

"Thế Ngô Quế Vân chịu để yên à?"

Mọi người nói đến đoạn cao trào, hận không thể chạy ngay đến cửa nhà Hồ Anh Vệ nghe lén xem hai vợ chồng này rốt cuộc cãi nhau những gì.

Lúc này Chu Anh nói: "Hồ Anh Vệ không dám đâu, bản thân hắn cũng chẳng phải người quang minh chính đại gì, Ngô Quế Vân dù sao cũng sống với hắn mười mấy năm rồi, chẳng lẽ lại không nắm được chút thóp nào của hắn?"

Câu nói này của Chu Anh khiến chồng cô là Tiêu Vĩ Thành tự dưng thấy lạnh gáy.

Từ khi vợ hắn trở nên mạnh mẽ, đầu óc cũng ngày càng linh hoạt, khiến hắn cũng thấy hơi sợ sợ!

Tuy nhiên Tiêu Vĩ Thành suy nghĩ một lát, vẫn nói: "Nhưng Hồ Anh Vệ cũng sẽ không dễ dàng nhận thua như vậy chứ? Đó đâu phải tính cách của hắn!"

Lúc này Hoắc Tuần bưng thêm mấy đĩa thịt tới, nói: "Hắn thỏa hiệp với Ngô Quế Vân, không có nghĩa là thỏa hiệp với lãnh đạo, để hắn bị ghi kỷ luật, e rằng còn khó chấp nhận hơn cả g.i.ế.c hắn."

"Dám làm không dám chịu!" Cương T.ử vẻ mặt châm chọc nói một câu.

Lâm Phượng Cần cũng nói: "Trước đây chỉ thấy ở quê tôi có loại đàn ông nhu nhược quỵt nợ, sao trong đại viện cũng hay có loại người này thế... Năm ngoái có một tên Giản Gia Huân bị bắt quả tang còn chối bay chối biến, năm nay lại thêm một tên Hồ Anh Vệ."

Vu Tĩnh Thù nghe xong, nhất thời cũng không nói rõ được Hồ Anh Vệ và Giản Gia Huân ai xấu xa hơn.

Theo lý mà nói, Giản Gia Huân tính kế lấy mạng Lam Tú Lệ, đương nhiên là xấu xa hơn.

Nhưng Hồ Anh Vệ muốn hủy hoại tiền đồ của Hoắc Tuần, đối với Vu Tĩnh Thù mà nói cũng là một chuyện rất nghiêm trọng.

Dù sao người cũng có thân sơ, Lam Tú Lệ là nửa đường mới hóa thù thành bạn, còn Hoắc Tuần lại là một nửa của Vu Tĩnh Thù.

Cho nên Vu Tĩnh Thù cũng không phản bác lời Lâm Phượng Cần, chỉ nói: "Mấy ngày nữa xem hắn chối cãi thế nào nhé!"

...

Mấy ngày sau, người phụ trách thẩm tra cuối cùng cũng đến.

Mặc dù Vu Tĩnh Thù và Tần Tố Vân đã làm ầm ĩ một trận trong đại viện để tự chứng minh sự trong sạch, nhưng một số thủ tục vẫn phải thực hiện.

Tổ điều tra tuy đã nghe phong thanh về quá trình sự việc trong đại viện, nhưng để cẩn trọng, vẫn phải đích thân xem xét.

Chỉ có điều khác với vợ chồng Hồ Anh Vệ, tổ điều tra vốn dĩ đã nắm rõ tài sản của nhà Tần Tố Vân như lòng bàn tay, dù sao lúc trước từ Hồng Kông về đại lục không phải chuyện nhỏ, chắc chắn đều phải điều tra rõ ràng.

Họ biết chỉ riêng tiền của một mình Tần Tố Vân đã không chỉ có hai mươi vạn, nên cho dù không điều tra Vu Tĩnh Thù, cũng không nghi ngờ gì về nguồn gốc của hai mươi vạn đó.

Vì vậy khi đến nhà Hoắc Tuần điều tra, không khí chung vẫn khá hòa bình và thoải mái.

Vu Tĩnh Thù để tránh sau này bị điều tra lặp lại, cũng nói rất chi tiết về tình hình công ty thời trang ở Thâm Quyến cùng các cửa hàng thời trang, nhà máy trực thuộc.

Tổ điều tra vốn chỉ hỏi theo lệ, nghe xong cũng không khỏi có chút kinh ngạc.

"Cô tuổi còn trẻ mà bản lĩnh không nhỏ nhỉ!"

Vu Tĩnh Thù vội vàng khiêm tốn: "Tôi nói những điều này không phải để khoe khoang bản thân, chỉ là sợ sau này có kẻ rắp tâm hại người ngáng chân nhà chúng tôi, đều lấy chuyện này ra tung tin đồn. Lần này các vị đến, điều tra rõ ràng triệt để, chúng tôi cũng yên tâm."

Nhân viên điều tra nghe vậy, trấn an: "Chuyện này cô không cần lo lắng, đã điều tra rõ ràng rồi thì chắc chắn sẽ không oan uổng người tốt. Hơn nữa nhà các cô có bao nhiêu tài sản, bây giờ đều đã ghi chép lại, sau này chỉ cần không phải con số quá đáng ngờ, hoặc dòng tiền không rõ ràng, chúng tôi sẽ không điều tra lặp lại đâu."

Nói đến đây, nhân viên điều tra còn nói đùa: "Cho dù các cô muốn điều tra lặp lại, chúng tôi cũng không đủ nhân lực đâu!"

Thấy không khí lúc này khá tốt, Vu Tĩnh Thù bèn nhân cơ hội thăm dò nhân viên điều tra: "Gần đây xảy ra chuyện này, cả nhà chúng tôi đều thấy rất ấm ức, người ta đều nói không nên để lộ tiền của, chúng tôi cũng không dám phô trương, kết quả lại bị người ta hắt nước bẩn như vậy. Nói một câu không được rộng lượng cho lắm, tôi thực sự mong kẻ làm chuyện xấu phải chịu hậu quả thích đáng."

"Tâm trạng của cô tôi hiểu, nhưng chuyện này vẫn phải qua thảo luận mới có thể kết luận." Nhân viên điều tra nhìn trái nhìn phải, cũng không nói rõ ý của cấp trên, chỉ nói: "Gần đây những vụ tố cáo kiểu này rất nhiều, có một số vụ đúng là có thật, cấp trên cũng không muốn làm giảm sự tích cực giám sát của quần chúng."

Sắc mặt Vu Tĩnh Thù có chút thay đổi, trong đầu lóe lên một ý nghĩ, nhưng chưa kịp nắm bắt.

Chỉ là tổ điều tra dù sao cũng đến làm việc công, cô cũng không tiện hỏi thăm quá nhiều, chỉ đành khách sáo tiễn người ra cửa, về nhà mới nói với Hoắc Tuần về tin tức mà tổ điều tra tiết lộ.

Hoắc Tuần tuy không thích nghe ngóng những chuyện này, nhưng khi tụ tập với các chiến hữu, cũng nghe nói không ít chuyện bát quái tương tự.

"Đúng là có chuyện này, số lượng không ít, chỉ là mức độ khác nhau." Hoắc Tuần ngồi trên ghế sô pha, tay chống lên đầu gối, ghé sát về phía đối diện, gần Vu Tĩnh Thù hơn một chút, "Thực ra sau khi cải cách mở cửa, các nhà máy quốc doanh cũng cải cách, có không ít nhà máy lớn đều có biến động, chuyện sáp nhập lại với nhau cũng rất phổ biến, máy móc thiết bị dư ra của những nhà máy này, cũng ưu tiên cho những người có quan hệ. Những việc tương tự như thế này, đại khái là mức độ thấp nhất của việc dùng quyền mưu lợi riêng, nghiêm trọng hơn nữa là những thứ có chỉ tiêu."

"Người bình thường dốc hết sức lực cũng chưa chắc tranh được tài nguyên, lại bị những người này lấy đi kiếm đầy túi, trong lòng bất mãn cũng là bình thường..." Vu Tĩnh Thù nói được một nửa, trong đầu lóe lên một tia sáng, có chút đột ngột nói: "Em nhớ ra một chuyện!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Niên Đại 70 Có Không Gian: Quân Nhân Thô Kệch Nuông Chiều Tiểu Tri Thức - Chương 412: Chương 412: Em Chỉ Là Hiểu Rõ Lòng Người | MonkeyD