Niên Đại 70: Quân Hôn Trớ Trêu, Vợ Vô Sinh Lại Mang Thai - Chương 13: Đừng Lấy Tôi Làm Đá Kê Chân
Cập nhật lúc: 02/04/2026 02:03
Anh ta không giải thích thì thôi, càng vội vàng giải thích, trong lòng Ôn Hinh ngược lại càng không yên tâm.
Càng sợ mình đi rồi, Phó Khai Vũ sẽ thay lòng đổi dạ.
Không ngờ chân vừa mới bước ra khỏi cửa đã xảy ra chuyện này, lập tức cảm thấy nguy cơ.
Nhưng nếu nói Phó Khai Vũ thay lòng đổi dạ nhanh như vậy thì cô ta không tin, siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m nói: “Anh Khai Vũ, em tin anh. Chị có thể có tâm tư xấu xa gì chứ, chắc là hiểu lầm gì đó rồi!”
“Cứ coi như tôi hiểu lầm đi!” Ôn Nhiên ám chỉ, cũng cho quần chúng vây xem không gian tưởng tượng phong phú.
Ôn Hinh: “...”
Ôn Hinh tự nhận thấy vẫn rất hiểu cô, cô từ nhỏ đến lớn rất ít khi nói dối.
Phó Khai Vũ thì khác, có rất nhiều cô gái nhòm ngó.
Nếu không phải bản thân có thủ đoạn, thì thật sự không nắm thóp được.
Phó Khai Vũ hơi hoảng, quát lớn: “Tống Ôn Nhiên, cô có thôi đi không, vừa rồi mẹ cô đ.á.n.h tôi, tôi có thể không tính toán, nhưng xin cô đừng phá hoại mối quan hệ giữa tôi và Hinh Hinh!”
Ôn Nhiên liếc xéo anh ta một cái: “Mối quan hệ của hai người cần dùng đến phá hoại sao?”
“Cô...” Phó Khai Vũ tức đến mức váng đầu, vừa sốt ruột ngay cả một câu hoàn chỉnh cũng không nói nên lời.
Lục Mỹ Cầm chống nạnh: “Còn không mau cút, còn chọc con gái tôi tức giận nữa, tôi vả vỡ mồm cậu!”
Tống Kiến Thiết lại lấp lửng ở ranh giới mất kiểm soát: “Câm miệng, không có chút dáng vẻ nào của người làm bề trên cả, nói thế nào bà cũng là nhìn bọn trẻ lớn lên!”
“Nếu không phải nhìn nó lớn lên, đã sớm đ.á.n.h cho nó tìm răng khắp nơi rồi!” Lục Mỹ Cầm hừ lạnh một tiếng, “Dám bôi nhọ con gái tôi, coi nhà chúng tôi không có người đúng không!”
Tống Kiến Thiết tức đến đau cả đầu, nhìn đồng hồ, thời gian không còn sớm nữa, giục: “Hinh Hinh, người của văn phòng xưởng vẫn đang đợi con, con đi bắt tàu hỏa trước đi!”
Ôn Hinh: “...”
Trong lòng Ôn Hinh uất ức, nhắc đến người của văn phòng xưởng càng thêm buồn bực.
Lần đi nông thôn này của cô ta cũng coi như oanh oanh liệt liệt rồi!
Xưởng trưởng vậy mà lại đích thân phái người của văn phòng xưởng giám sát.
Nếu không có chuyện nhận nuôi nói không chừng còn có chút tự do lựa chọn, bây giờ chỉ có thể mặc người ta xâu xé.
Nghĩ đến việc phải đi nông thôn sinh sống, trong lòng phiền não.
Đợi Ôn Nhiên đi khuất, lấy bức thư đã viết sẵn từ tối qua giao cho Phó Khai Vũ.
“Anh Khai Vũ, anh giúp em gửi bức thư này đi.”
Phó Khai Vũ nhìn người nhận thư: “Gửi thư cho bà nội à?”
“Vâng, em sợ ở nông thôn gửi thư không tiện, nên viết trước cho bà nội một bức.” Ôn Hinh đều đã nghĩ kỹ rồi, cho dù cô ta không ở đây cũng phải để bà nội nắm thóp mẹ con Lục Mỹ Cầm, nhất định phải bắt Tống Kiến Thiết và Lục Mỹ Cầm mau ch.óng ly hôn.
Phó Khai Vũ lại cảm khái: “Hinh Hinh, em thật hiếu thuận.”
Ôn Hinh mỉm cười không nói gì.
Cũng chỉ có việc chia rẽ gia đình Ôn Nhiên mới có thể khiến cô ta cười nổi.
Có bà nội ở đây, Ôn Nhiên đừng hòng sống yên ổn!
Tống Ôn Nhiên ra khỏi khu gia thuộc không lập tức đi làm, mà là xác định Ôn Hinh cùng những thanh niên trí thức đi nông thôn khác đã lên tàu hỏa mới yên tâm đi làm.
Ngày thứ hai đi làm thuận tay hơn ngày đầu tiên rất nhiều.
Hôm qua những gì cần học thuộc đều đã học thuộc làu làu, còn nhận được lời khen ngợi của y tá trưởng Lưu.
Kim Bảo Lị thì sứt đầu mẻ trán, học thuộc rối tinh rối mù.
Nguyễn Linh có một vài chỗ râu ông nọ cắm cằm bà kia, nhưng trong số những người bình thường cũng coi như không tệ rồi.
Cô ấy tính tình cởi mở, cho dù bị y tá trưởng mắng vài câu cũng sẽ không để trong lòng.
Ôn Nhiên lại không muốn cô ấy tụt lại quá xa, cho dù làm y tá cũng không thể qua loa đại khái, để phòng ngừa lại cho người khác cơ hội lợi dụng, lúc nào cũng giám sát.
Sau khi tan làm cũng không vội về nhà, Lục Mỹ Cầm đã đưa tiền, phiếu lương thực và phiếu đường cho cô, cô mua chút bánh quy và đồ hộp hoa quả đến nhà họ Nguyễn.
Mẹ Nguyễn rất thích Ôn Nhiên, bài thi viết và biểu hiện trong hai ngày nay của Ôn Nhiên cũng rất xuất sắc, đặc biệt là cô có thể giúp đỡ con gái mình tiến bộ, càng khiến người ta kinh ngạc vui mừng.
Rất nhiệt tình giữ cô lại ăn cơm.
Ôn Nhiên từ chối không được, đành phải ở lại.
Đang định dọn cơm, anh ba của Nguyễn Linh là Nguyễn Lương Sách về.
Trong sách, Nguyễn Lương Sách cũng từng vì Ôn Hinh mà đập đầu vào tường, khiến Nguyễn Linh đau thấu óc.
Chỉ là đó là chuyện xảy ra sau khi cô xuống nông thôn và Ôn Hinh kết hôn, thời điểm này anh ta và Ôn Hinh vẫn chưa quen biết.
Ôn Hinh đã đi nông thôn, vậy thì mấy năm tới bọn họ càng không thể quen biết nhau được!
Cô đứng dậy, lễ phép chào hỏi.
Nguyễn Linh nhảy nhót tới khoác vai cô, cười nói: “Anh ba, em đã nói với anh Ôn Nhiên rất xinh đẹp rồi, không lừa anh chứ!”
Nguyễn Lương Sách véo má cô ấy: “Ừ, em nói rất đúng, xinh đẹp hơn em nhiều lắm!”
“Nguyễn Lương Sách, em đã nói không được véo má em rồi mà!” Nguyễn Linh bùng nổ, ngay cả anh ba cũng không gọi nữa.
Nguyễn Lương Sách nhảy tránh ra trước một bước: “Không lớn không nhỏ, có bạn học ở đây cũng không biết tém tém lại chút.”
“Hừ, vậy mà anh còn véo má em!” Nguyễn Linh vẫn kiễng chân véo lại.
Ôn Nhiên bị bọn họ chọc cười, rất ngưỡng mộ tình cảm anh em này của bọn họ.
Càng ngưỡng mộ Nguyễn Linh từ nhỏ đã được cưng chiều đến lớn, Nguyễn Linh là con út, trên có ba người anh trai.
Mỗi người anh trai đều rất cưng chiều cô ấy.
Nguyễn Lương Sách là nhân viên chiếu phim, tính cách hoạt bát.
Anh hai Nguyễn Lương Mưu làm việc ở trạm thực phẩm, nhà họ Nguyễn về mặt ăn uống cũng nhỉnh hơn nhà người khác một bậc.
Anh cả Nguyễn Lương Tắc đang đi lính, còn là chiến hữu của Thẩm Nam Chinh.
Bây giờ nghĩ lại, hình như trong môi trường sống luôn có bóng dáng của Thẩm Nam Chinh.
Bất giác cảm thấy buồn cười.
Ba Nguyễn làm việc ở cơ quan, gần như là canh đúng giờ cơm mới về.
Cả nhà vô cùng hòa thuận, giống hệt như trong sách viết.
Nguyễn Linh là được ba mẹ và ba người anh trai cưng chiều mà lớn lên, điểm này không thể nghi ngờ.
Nhờ phúc của Nguyễn Linh, cô vốn định ăn một bát nhỏ, kết quả dưới sự tiếp đãi nhiệt tình của nhà họ Nguyễn lại ăn đến no căng.
Trái ngược với sự náo nhiệt của nhà họ Nguyễn, nhà họ Tống thì vắng vẻ hơn nhiều.
Lúc cô về đến nhà, Tống Kiến Thiết đi nhà họ Phó nhận lỗi vẫn chưa về.
Lục Mỹ Cầm không biết cô sẽ ăn cơm ở nhà họ Nguyễn, đặc biệt làm ba món thức ăn.
Một món cà chua xào trứng, một món dưa chuột trộn lạnh, còn có thịt kho tàu hầm khoai tây.
Tuy nói không có mấy miếng thịt, nhưng ở nhà bọn họ thế này đã là vô cùng xa xỉ rồi.
Cô biết mẹ là để ăn mừng Ôn Hinh rời đi, rửa tay rồi ngồi vào bàn.
Lục Mỹ Cầm gắp một miếng thịt kho tàu bỏ vào bát cô trước: “Nhiên Nhiên ăn nhiều một chút, hai mẹ con mình tiêu diệt sạch chỗ này, không để phần cho ba con.”
Tống Ôn Nhiên: “...”
