Niên Đại 70: Quân Hôn Trớ Trêu, Vợ Vô Sinh Lại Mang Thai - Chương 208: Đổi Tên Mới

Cập nhật lúc: 02/04/2026 03:15

“Dạ được, lát nữa cháu sẽ bắt mạch cho chị ấy, rồi kê thêm một ít t.h.u.ố.c điều dưỡng cơ thể. Những vết sẹo trên người chị ấy, cháu cũng sẽ cố gắng hết sức để xóa mờ.”

Ôn Nhiên sảng khoái nhận lời.

Chỉ là tiện tay, bán thêm một ân tình thì cớ sao lại không làm.

Huống hồ kiếp trước Tần Tố Hoa cũng đã giúp đỡ cô rất nhiều.

Tần Tố Hoa nổi hứng thú: “Trên người con bé còn có cả sẹo bỏng, cháu đều có thể xóa được sao?”

“Cháu sẽ cố gắng hết sức ạ.” Ôn Nhiên không nói quá lời, “Cụ thể có được hay không, còn phải xem thể chất của chị ấy nữa.”

Tần Tố Hoa xử lý vết thương ngoài da thì không vấn đề gì, nhưng đối với những vết sẹo tích tụ năm này qua tháng nọ trên người con gái thì bà cũng đành bó tay. Bà vô cùng cảm kích nói: “Có hy vọng là tốt rồi, con bé còn trẻ, một thân đầy sẹo sẽ khiến nó tự ti. Nếu cháu giúp con bé chữa khỏi, cháu chính là đại ân nhân của dì.”

“Dì Tần nói quá lời rồi ạ!” Ôn Nhiên rất khiêm tốn đáp, “Đến lúc đó quá trình điều trị có thể sẽ khiến chị ấy hơi chịu tội một chút, chỉ cần chị ấy chịu đựng được là ổn.”

“Con chịu đựng được.” Ngọc Lan ở trong phòng đã nghe thấy cuộc trò chuyện của họ, cô ấy lại lén khóc một trận trong phòng.

Tần Tố Hoa xót xa nói: “Khổ tận cam lai, chịu đựng được là tốt rồi.”

“Khổ cực gì, tội tình gì con cũng đã chịu qua rồi, con không sợ gì cả.” Ngọc Lan cũng muốn mình được đứng trước mặt mọi người với dáng vẻ trắng trẻo sạch sẽ, “Mẹ, con còn muốn đổi tên nữa.”

Đã muốn nói lời tạm biệt với quá khứ, vậy thì hãy tạm biệt cho thật triệt để!

Tần Tố Hoa lập tức nói: “Được, đổi tên cho con luôn. Thực ra hồi trước lúc mẹ và ba con rảnh rỗi rất thích nghĩ tên cho con, cũng đã nghĩ sẵn cho con một cái tên rồi.”

“Tên gì vậy mẹ?” Ngọc Lan từ lâu đã không còn ấn tượng gì về người cha đã hy sinh, ký ức thuở nhỏ cũng mờ nhạt đến không thể mờ nhạt hơn.

Tần Tố Hoa cầm b.út viết ra: “Sau này con sẽ tên là Phức Trân, Hứa Phức Trân. Ba con nói chữ ‘Phức’ tượng trưng cho sự xuất chúng phi phàm, ngụ ý cát tường và có nội hàm; chữ ‘Trân’ có nghĩa là trân quý, yêu thương.”

“Trân quý?”

Ngọc Lan không biết chữ, nghe thấy hai chữ “trân quý”, nhất thời nước mắt lưng tròng.

Nếu không phải vì xa cách ngần ấy năm, cô ấy cũng từng là bảo bối được nâng niu trong lòng bàn tay.

Tần Tố Hoa nắm lấy đôi bàn tay đang khẽ run của cô ấy: “Phức Trân, bây giờ con không biết chữ cũng không sao, sau này mẹ sẽ dạy hết cho con.”

“Cái tên này hay đấy, vẫn là lão Hứa đặt tên có trình độ.” Thẩm Triệu Đình cười nói, “Không giống như tôi đặt tên cho Nam Chinh tùy tiện thế nào, đúng lúc đang đ.á.n.h trận, thế là đặt luôn tên Nam Chinh.”

Thẩm Nam Chinh nhướng mày: “Đúng là tùy tiện thật.”

“Điều này chứng tỏ kỹ năng đặt tên của ba rất tốt, Nam Chinh nghe hay biết bao!” Ôn Nhiên rất thích cái tên này, cô nở nụ cười tươi tắn với anh.

Thẩm Nam Chinh cũng rất thích cái tên này, anh nhếch khóe môi cười với cô.

Thẩm Triệu Đình thấy đôi vợ chồng son chung sống hòa thuận, trong lòng vô cùng an tâm.

Ngọc Lan cũng rất thích cái tên mà ba mẹ đặt cho: “Vậy sau này con sẽ tên là Hứa Phức Trân. Còn Tiểu Thảo thì sao, Tiểu Thảo đặt tên gì cho hay đây? Con không biết chữ nào, đành nhờ cậy mọi người vậy.”

Tên của cô ấy thì dễ nói, nhưng tên của Tiểu Thảo cũng phải suy nghĩ thật kỹ. Tần Tố Hoa nhìn quanh một vòng rồi nói: “Mọi người nghĩ ra cái tên nào hay thì cứ nói ra nhé, chúng ta cùng nhau nghĩ.”

“Ba không tham gia đâu, trình độ đặt tên của ba có hạn.” Thẩm Triệu Đình rất biết tự lượng sức mình, là người đầu tiên bỏ cuộc.

Trình độ đặt tên của Thẩm Nam Chinh cũng có hạn, từng nhận nuôi một cô con gái, tên vẫn là tên của con bé ở cô nhi viện, họ cũng chỉ đổi mỗi cái họ.

Ôn Nhiên từng ảo tưởng nghĩ ra rất nhiều cái tên cho con của mình, có tên con trai, cũng có tên con gái, nhưng cảm thấy ghép với họ Hứa đều không được hay cho lắm.

Cô và Thẩm Nam Chinh nhìn nhau, đều nhớ đến cái tên kiếp trước của Tiểu Thảo.

Cái tên đó cũng rất hay, lại do chính Tần Tố Hoa đích thân nghĩ ra.

Vì vậy họ không góp ý nhiều, cho đến khi Tần Tố Hoa lại nói ra cái tên đó.

Hứa Hạc Ngưng!

Hạc trắng trong mây, da trắng như ngọc ngưng tụ.

Người cũng như tên, cuộc đời của Tiểu Thảo sau khi đổi tên cũng một bước lên mây.

Hứa Phức Trân không hiểu ý nghĩa của cái tên này, nhưng nghe rất đặc biệt, có một cảm giác cao cấp khó tả, bảo cô ấy nói thì cô ấy cũng không diễn tả được, thế là quyết định như vậy.

Hai mẹ con đều đổi tên, coi như bắt đầu một cuộc đời mới tại đây.

Ôn Nhiên bắt mạch cho cô ấy xong, trong lòng đã nắm rõ tình hình, cô không lập tức đưa ra phác đồ mà còn phải về suy nghĩ thêm.

Cơ thể cô ấy quả thực bị tổn hao rất lớn, nhưng vẫn còn cứu vãn được.

Còn về phần Hứa Hạc Ngưng, ngoài việc suy dinh dưỡng ra thì không có bệnh tật gì khác, chỉ cần chăm sóc cẩn thận một thời gian là khỏe lại.

Lúc Ôn Nhiên đi ra xa rồi mà Hứa Phức Trân vẫn còn nói “cảm ơn”, sự tự ti ăn sâu vào trong xương tủy khiến Tần Tố Hoa vô cùng xót xa.

Tần Tố Hoa cũng rất thích Ôn Nhiên, nên đã nhờ Ôn Nhiên trong lúc điều dưỡng cơ thể cho con gái thì cũng dành nhiều thời gian trò chuyện với cô ấy, để cô ấy nhanh ch.óng thích nghi với cuộc sống ở Bắc Thành.

Việc này đối với Ôn Nhiên chẳng có gì khó khăn, cô cũng sảng khoái nhận lời.

Buổi tối, sau khi đ.á.n.h răng rửa mặt xong cô không vội đi ngủ, mà bắt tay vào việc sắp xếp phác đồ điều dưỡng cho Hứa Phức Trân trước.

Thẩm Nam Chinh tựa lưng vào đầu giường đọc sách.

Hai người dưới ánh đèn không ai nói lời nào, bóng in trên tường vô cùng hài hòa.

Trong phòng rất yên tĩnh, tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng quả lắc đồng hồ kêu “tích tắc tích tắc”, tiếng b.út viết “sột soạt” và tiếng lật trang sách đều đặn.

Khoảng hơn một tiếng sau, Thẩm Nam Chinh đặt sách xuống nhìn về phía Ôn Nhiên.

Ôn Nhiên đang chống cằm suy nghĩ phác đồ, nghĩ đến mức xuất thần.

Hàng lông mi cong v.út không hề chớp, góc nghiêng in trên tường giống như một bức tranh được phác họa bằng những đường nét thanh tú.

Yết hầu anh khẽ chuyển động, một tay bế bổng cô lên.

Cô không kịp phòng bị, khẽ kêu lên một tiếng.

“Làm em giật cả mình, anh không thể nói trước một tiếng sao?”

“Nói trước thì còn gì thú vị nữa!” Thẩm Nam Chinh đặt cô ngồi lên đùi mình, “Mai hẵng nghĩ tiếp, nghỉ ngơi trước đã.”

Ôn Nhiên đặt cây b.út trong tay xuống: “Được rồi, em không viết nữa. Đúng rồi, hôm nay có hai tin tốt, anh muốn nghe tin nào trước?”

“Hửm?” Thẩm Nam Chinh nhướng mày, “Tin tốt mà còn phân biệt trước sau sao?”

Ôn Nhiên cười ha ha hai tiếng: “Tất nhiên rồi.”

Thẩm Nam Chinh thấy cô cười vui vẻ như vậy, đột nhiên nảy sinh một suy đoán táo bạo, anh kìm nén sự kích động trong lòng hỏi: “Đừng nói là em có t.h.a.i rồi nhé?”

“Không phải em!” Ôn Nhiên ngừng cười, “Là chị họ có t.h.a.i rồi.”

“Chị ấy cũng có rồi sao?” Dạo này Thẩm Nam Chinh cứ nghe tin người khác có t.h.a.i suốt, sắp tê liệt cảm xúc luôn rồi!

Ôn Nhiên gật đầu: “Không chỉ chị ấy, mẹ em cũng có t.h.a.i rồi!”

Thẩm Nam Chinh: “_(|3”∠)_”

Thẩm Nam Chinh quả thực bắt đầu nghi ngờ năng lực của bản thân rồi, ba vợ còn giỏi giang hơn cả anh!

Không được, anh phải tăng ca.

Anh xoay người đè Ôn Nhiên xuống: “Vậy còn chờ gì nữa, tranh thủ thời gian tạo em bé thôi!”

Ôn Nhiên: “…”

Ôn Nhiên bị anh bá đạo công thành đoạt đất, cho đến khi mệt lả đến mức một ngón tay cũng không muốn động đậy.

Việc Lục Mỹ Cầm m.a.n.g t.h.a.i thực sự đã kích thích anh!

Kiếp trước những người không đến được với nhau thì nay đều đã ở bên nhau, những người không m.a.n.g t.h.a.i thì nay cũng đều đã mang thai, điều này cũng cho anh nhìn thấy hy vọng.

Cố gắng thêm chút nữa, sớm muộn gì họ cũng sẽ có ngày đó.

Sau khi Ôn Nhiên ngủ say, anh vẫn còn rất tỉnh táo.

Đêm nay, anh hoàn toàn mất ngủ!

Nghĩ mãi cũng không hiểu vấn đề nằm ở đâu, rõ ràng đã nỗ lực như vậy rồi.

Anh không hút t.h.u.ố.c không uống rượu, không có thói hư tật xấu gì bậy bạ.

Ôn Nhiên ngủ một giấc tỉnh dậy, anh vẫn đang mở to mắt nhìn trần nhà.

Cô nhìn ra ngoài trời vừa mới tờ mờ sáng, dụi dụi mắt hỏi: “Sao anh dậy sớm thế?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Niên Đại 70: Quân Hôn Trớ Trêu, Vợ Vô Sinh Lại Mang Thai - Chương 208: Chương 208: Đổi Tên Mới | MonkeyD