Niên Đại 70: Quân Hôn Trớ Trêu, Vợ Vô Sinh Lại Mang Thai - Chương 243: Không Phải Cậu Mang Thai Đôi Chứ?
Cập nhật lúc: 02/04/2026 03:20
“Chắc chắn mà!” Ôn Nhiên thấy vẻ mặt kinh ngạc của cô ấy thì bật cười.
Nhìn lại bụng của Nguyễn Linh, bụng hai người to gần bằng nhau, nếu nhìn kỹ thì bụng cô còn to hơn một chút.
Phải biết rằng Nguyễn Linh bây giờ đã m.a.n.g t.h.a.i hơn năm tháng rồi.
Nguyễn Linh chống cằm đi quanh cô một vòng, “Không phải cậu m.a.n.g t.h.a.i đôi chứ?”
Ôn Nhiên cười nói: “Tớ ăn uống tốt.”
“Cậu cũng chỉ là bụng to ra thôi, tay chân vẫn thon thả như vậy.” Nguyễn Linh sờ sờ mặt mình, “Tớ béo hơn trước mới là thật.”
“Béo chỗ nào, cậu đây là tác dụng tâm lý.” Ôn Nhiên đ.á.n.h giá cô ấy một chút, thấy trạng thái da dẻ và tinh thần của cô ấy khá tốt, liền biết cô ấy sống rất thoải mái, “Bác sĩ Hạ đối xử với cậu rất tốt nhỉ?”
“Rất tốt.” Khóe môi Nguyễn Linh ngậm ý cười, “Đối xử với tớ quá tốt, tớ đều ngại giở tính trẻ con.”
“Cậu còn muốn giở tính trẻ con à!” Ôn Nhiên lườm cô ấy một cái, “Còn giở tính trẻ con nữa tớ cũng không thèm để ý đến cậu đâu!”
Nguyễn Linh khoác tay cô, “Tớ đều sửa rồi được chưa! Bây giờ sống qua ngày giở tính trẻ con sao được, hơn nữa Cận Ngôn bây giờ không có việc gì là lại mở cuộc họp nhỏ cho tớ, giảng đạo lý lớn cho tớ, tớ muốn giở tính cũng không giở ra được.”
“Không ngờ bác sĩ Hạ nhà cậu còn có tiềm năng làm lãnh đạo, không đơn giản đâu!” Ôn Nhiên vừa rồi cũng chỉ là gõ nhịp cô ấy một chút, đỡ cho cô ấy đầu óc không tỉnh táo bỏ lỡ cuộc sống hạnh phúc khó khăn lắm mới có được.
Nguyễn Linh cười ha hả nói: “Tiềm năng làm lãnh đạo gì chứ, anh ấy chính là sợ tớ không để ý đến anh ấy. Còn nữa anh ấy nghe nói anh cả và Thẩm đoàn trưởng nhà cậu bắt đầu học nhạc cụ, cũng mua đàn phong cầm rồi.”
“Cũng mua đàn phong cầm?” Ôn Nhiên cười, “Bác sĩ Hạ kéo đàn phong cầm thế nào?”
Nguyễn Linh mang theo ánh mắt sùng bái nói: “Anh ấy kéo giỏi lắm, biết rất nhiều bản nhạc!”
Ôn Nhiên gật đầu, “Bác sĩ Hạ nhà cậu có thiên phú âm nhạc! Bùi thúc thúc và anh rể họ Vu Đào bây giờ cũng đang học nhạc cụ, mấy người họ mà tụ tập lại, không chừng còn có thể lập thành một ban nhạc nhỏ!”
“Ha ha ha...” Nguyễn Linh cười ngặt nghẽo, “Buồn cười quá!”
Nghĩ đến cảnh họ cùng nhau đàn tấu, liền muốn cười.
Ôn Nhiên nhắc nhở, “Cậu cười tém tém lại chút, đừng cười đến xóc hông.”
“Ây da, em bé đạp tớ rồi!” Nguyễn Linh sờ sờ bụng, vừa rồi có t.h.a.i động rõ ràng xuất hiện.
Ôn Nhiên cũng sờ sờ bụng cô ấy, “Tinh dầu phòng rạn da tớ đưa cậu đã dùng chưa?”
“Dùng rồi, collagen cũng luôn bổ sung, Cận Ngôn còn mỗi ngày đi dạo cùng tớ, bảo tớ vận động nhiều hơn.”
Vận động quả thực cũng là một cách phòng ngừa rạn da, Nguyễn Linh đã hoàn toàn bị sự chu đáo của Hạ Cận Ngôn khuất phục.
“Bóng cá tớ mang cho cậu cậu nhớ ăn nhé, đây là dì nhỏ của Cận Ngôn ở Cảng Thành gửi tới.”
Ôn Nhiên biết công dụng của bóng cá, “Thứ quý giá như vậy cậu giữ lại tự ăn là được rồi, cho tớ rồi cậu còn lại bao nhiêu.”
“Thế sao được!” Mắt Nguyễn Linh cong thành hình bán nguyệt, “Cậu có đồ tốt gì đều nhớ đến tớ, bảo tớ ăn mảnh tớ sao nuốt trôi!”
“Được rồi, vậy tớ nhận.” Ôn Nhiên lại hỏi, “Chỗ cậu có tin tức gì của Bảo Lị không?”
Nhắc đến Bảo Lị, Nguyễn Linh thở dài, “Cái cậu Bảo Lị này, sao đi rồi cũng không nói khi nào về, tớ đều nhớ cậu ấy rồi.”
Ôn Nhiên cũng không có tin tức của Bảo Lị, ba của Bảo Lị tháng trước đã đi công tác rồi.
Mẹ của cô ấy vốn dĩ làm việc ở nơi khác, thế này thì việc dò hỏi tin tức của Bảo Lị càng khó hơn.
Hai người lải nhải nói chuyện rất nhiều, cho đến khi Hạ Cận Ngôn đến đón Nguyễn Linh.
Hạ Cận Ngôn vào nhà trước tiên nhìn thấy đàn phong cầm, nhướng mày hỏi: “Đây chính là đàn phong cầm của Thẩm Nam Chinh?”
“Sao, không giống của anh à?” Thẩm Nam Chinh ở phòng bên cạnh có thể nghe thấy một hai câu đối thoại của hai người họ, nên cũng biết anh ta mua đàn phong cầm.
Gần đây đàn phong cầm ở Bắc Thành có thể nói là thịnh hành một thời, bán cực kỳ chạy.
Hạ Cận Ngôn không trả lời câu hỏi của anh, chuyển sang hỏi: “Anh bây giờ biết mấy bài rồi?”
“Nhìn bản nhạc về cơ bản đều biết.” Thẩm Nam Chinh cũng không tính là khoác lác, chỉ cần hiểu bản nhạc, thì việc kéo đàn phong cầm chính là dễ như trở bàn tay.
Hạ Cận Ngôn “ồ” một tiếng, “Tôi bây giờ đã thoát ly khỏi bản nhạc rồi.”
“Liên quan gì đến tôi?” Thẩm Nam Chinh không khách khí mà chặn họng lại!
Hạ Cận Ngôn: “...”
Hạ Cận Ngôn chính là muốn thể hiện một chút mình lợi hại hơn Thẩm Nam Chinh ở khoản nhạc cụ, không ngờ Thẩm Nam Chinh không tiếp lời.
Lúc này Nguyễn Lương Tắc cũng qua, “Cận Ngôn đến đúng lúc lắm, chị dâu cậu chuẩn bị xong cơm nước rồi, Nam Chinh Ôn Nhiên hai vợ chồng cậu cũng qua cùng ăn đi!”
Nguyễn Linh kéo kéo tay áo Hạ Cận Ngôn, khoác tay Ôn Nhiên nói: “Đi thôi, đi ăn cơm!”
Thẩm Nam Chinh không có ý kiến, bốn người đều đến nhà Nguyễn Lương Tắc ăn cơm.
Cơm canh có một phần là lấy từ nhà ăn, có một phần là Xuân Nha làm, mùi vị đều không tồi.
Nguyễn Phi hôm nay ăn cơm ăn đặc biệt nhanh, ăn xong vội vàng đi xem truyện tranh Hạ Cận Ngôn mua cho cậu bé.
Nguyễn Linh hỏi: “Tiểu Phi, cháu ăn ngần này đã no chưa?”
“Vừa rồi thằng bé đã ăn hai miếng bánh bông lan rồi.” Xuân Nha bây giờ đã cất bánh bông lan và bóng cá đi.
Nguyễn Phi xem truyện tranh còn không quên nói: “Bánh bông lan cô mua ngon lắm.”
“Vậy cháu lớn lên cũng mua đồ ăn ngon cho cô nhé?” Nguyễn Linh rất thương đứa cháu trai nhỏ này, mỗi lần đến đều không đi tay không.
Nguyễn Phi dùng sức gật đầu, “Đương nhiên rồi, cháu không chỉ mua cho cô, còn mua cho dượng nữa.”
Ôn Nhiên cười nói, “Xem cái miệng nhỏ này ngọt chưa kìa.”
Nguyễn Phi tiếp đó lại nói: “Sau này cháu cũng mua cho thím nữa.”
“Được, có câu này của cháu thím cũng vui rồi.” Ôn Nhiên rất thích cậu nhóc thông minh lanh lợi này.
Ăn cơm xong, Nguyễn Linh nhìn thấy cây đàn nhị ở một bên.
“Anh cả, anh học lâu như vậy rồi, kéo cho bọn em một đoạn đi!”
Nguyễn Lương Tắc sờ sờ mũi, “Vậy anh làm một đoạn nhé?”
Tai Nguyễn Phi động đậy, “Mẹ, con muốn ra ngoài tìm anh lính lớn cùng xem truyện tranh.”
“Đi đi!” Xuân Nha biết con trai không thích nghe chồng kéo đàn nhị, mặc kệ cậu bé đi.
Nguyễn Linh luôn cảm thấy có chỗ nào không đúng, thầm nghĩ lẽ nào anh cả kéo rất khó nghe?
Nhưng nghe anh cả kéo đàn nhị là do cô ấy đề xuất, cô ấy đành phải căng da đầu nghe tiếp.
Ôn Nhiên và Thẩm Nam Chinh nhìn nhau, hiểu ý không nói.
Hạ Cận Ngôn nhìn về phía Nguyễn Lương Tắc, không nói một lời.
Nguyễn Lương Tắc biết suy nghĩ của cậu nhóc, cũng không để bụng.
Con trai còn nhỏ, căn bản không biết thưởng thức.
Anh ta học lâu như vậy, cũng chỉ học được một bài.
Chú trọng là tinh chứ không phải nhiều.
Cầm đàn nhị lên, cúi chào một cái rất trang trọng nói: “Tiếp theo xin mời thưởng thức “Đua ngựa”.”
