Niên Đại 70: Quân Hôn Trớ Trêu, Vợ Vô Sinh Lại Mang Thai - Chương 440: Tên Cặn Bã Này Không Phải Đang Đợi Em Chứ?
Cập nhật lúc: 02/04/2026 05:49
“Bác sĩ Lục, đợi một chút.”
Ôn Nhiên nghe thấy tiếng gọi quay đầu lại, nhìn thấy là La Hạo liền nhíu mày.
“Hôm đó diễu phố vẫn chưa đủ sao?”
“Bác sĩ Lục, người khác không biết cô còn không biết sao, hôm đó tôi chính là bị hiểu lầm.” La Hạo nhìn cô, lại nhìn đại viện quân khu, “Cô đến đây làm gì?”
Ôn Nhiên hỏi ngược lại: “Tôi làm gì liên quan gì đến anh?”
La Hạo suy đoán: “Không phải là đến tìm chị dâu cả tôi chứ?”
“Tôi tìm ai không cần báo cáo với anh!” Ôn Nhiên giữ một khoảng cách nhất định với hắn ta.
Nhìn thấy hắn ta đều cảm thấy buồn nôn, càng đừng nói là nói chuyện với hắn ta.
La Hạo lại không từ bỏ ý định: “Hôm đó cô nói gì với chị dâu cả tôi, sao chị ấy không về nhà?”
“Chị ấy không về nhà liên quan gì đến tôi, không nên tự kiểm điểm lại xem các người đã làm gì sao?” Ôn Nhiên liếc hắn ta một cái, nói chuyện cũng không nể nang.
La Hạo: “…”
La Hạo không biết tại sao một người đẹp như vậy sao lại nói ra những lời lạnh lùng như thế, cũng không hiểu tại sao cô lại có ý kiến lớn với mình như vậy.
Nhưng lại không kìm lòng được muốn kéo gần quan hệ với cô, vẻ mặt vô tội nói: “Chúng tôi đối xử với chị dâu cả rất tốt mà, thật không hiểu tại sao chị ấy lại không về nhà.”
“Không hiểu thì đi tìm hiểu cho rõ, đừng làm mất thời gian của tôi.” Ôn Nhiên nói xong quay người bỏ đi.
La Hạo khó khăn lắm mới gặp được Ôn Nhiên, đưa tay định kéo cô.
Cô lớn tiếng hét: “Giở trò lưu manh à!”
Bàn tay đưa ra được một nửa của La Hạo cứng đờ, chỉ sợ bị coi là lưu manh lại bị đ.á.n.h cho một trận tơi bời.
Vết thương bị đ.á.n.h lần trước đến bây giờ vẫn còn đau âm ỉ, vết bầm tím trên người cũng chưa tan hết đâu!
Vội vàng giải thích: “Tôi không giở trò lưu manh, chỉ là muốn hỏi cô vài câu.”
“Hỏi chuyện thì hỏi chuyện, động tay động chân làm gì!” Cảnh vệ viên canh gác ở cổng đá một cước khiến hắn ta ngã lăn ra đất, cảnh giác nhìn hắn ta.
La Hạo oan uổng quá!
Bị đá đến mức bụng sắp đau nổ tung rồi.
Tủi thân c.h.ế.t đi được.
“Tay tôi còn chưa chạm vào cô ta, anh nhìn cho rõ rồi đ.á.n.h cũng không muộn.”
Góc độ đó của cảnh vệ viên nhìn thấy chính là chạm vào rồi, lạnh lùng nói: “Nhìn rõ rồi, anh chính là đáng đ.á.n.h!”
La Hạo: “…”
La Hạo sắp tức c.h.ế.t rồi, nhưng cũng không dám la hét ầm ĩ ở cổng đại viện, gọi thêm nhiều người đến không chừng lại giống như lần trước bị lôi đi diễu phố.
Ôn Nhiên nói một tiếng “cảm ơn” với cảnh vệ viên, đi về phía bên trong đại viện.
La Hạo dưới ánh mắt bức người của cảnh vệ viên lùi lại vài bước, ôm bụng giả vờ đáng thương.
Cảnh vệ viên lại lùi về vị trí cũ, cứ canh gác ở đó, hắn ta căn bản không vào được.
Nhưng cứ thế bỏ đi lại không cam tâm.
Khó khăn lắm mới gặp được Ôn Nhiên, dứt khoát cứ đợi ở gần đại viện.
Ôn Nhiên quả thực là đến tìm Phùng Phương Đình, cũng là nhận lời nhờ vả của Phùng Phương Phỉ.
Phùng Phương Đình mấy ngày nay luôn muốn ăn đồ ăn, không khống chế được muốn ăn đồ ăn, rõ ràng ăn no rồi vẫn muốn ăn.
Ăn đến mức đau dạ dày rồi, vẫn không khống chế được.
Tìm bác sĩ kê chút t.h.u.ố.c giúp tiêu hóa và trị đau dạ dày, nhưng không giải quyết được cái tâm muốn ăn đó.
Ôn Nhiên tìm hiểu xong tình hình, hiểu ra cô ấy đây là mắc chứng cuồng ăn.
Trong y học thuộc về một loại rối loạn ăn uống, cũng gọi là chứng cuồng ăn tâm thần.
Càng là chướng ngại tâm lý.
Vừa châm cứu kích hoạt huyệt vị, vừa nói: “Chị Phương Đình, tâm bệnh còn cần tâm d.ư.ợ.c y, bây giờ chị chỉ dựa vào việc ăn đồ ăn để chuyển hướng nỗi đau trong lòng không phải là kế lâu dài. Ăn béo lên vẫn là chuyện nhỏ, chủ yếu là sẽ mang lại ảnh hưởng thực chất cho cơ thể chị.”
“Chị hiểu, chị không khống chế được a!” Phùng Phương Đình thở dài, “Mấy ngày nay chị luôn suy nghĩ chuyện của chị và La Tín, suy nghĩ con đường sau này, sống qua ngày lâu như vậy, chị mới phát hiện chỉ có bản thân mình đang hy sinh. Nghĩ lại cái bản thân chuyện gì cũng lấy người nhà họ La làm trọng đó, liền cảm thấy thật ngu ngốc.”
Ôn Nhiên lại đ.â.m trúng một huyệt vị hỏi: “Vậy bây giờ chị định làm thế nào?”
“Chị muốn ly hôn!” Phùng Phương Đình nói ra miệng lại lặp lại một câu, “Chị muốn ly hôn. Trước đây chị sợ sau khi ly hôn con cái sẽ thiếu tình thương của ba, thiếu sự ấm áp của gia đình, bây giờ nghĩ lại những lo lắng này đều là thừa thãi. Cho dù không ly hôn, bọn trẻ cũng đâu nhận được tình thương của ba, càng không nhận được sự ấm áp của gia đình, ngược lại còn khiến hai cô con gái vì nhà họ La trọng nam khinh nữ mà sống nơm nớp lo sợ.”
Đầu ngón tay Ôn Nhiên nhẹ nhàng vê ngân châm, cũng nghiêm túc lắng nghe cô ấy trút bầu tâm sự.
Chữa trị chứng cuồng ăn không chỉ phải có sự chữa trị thực chất, còn phải cởi bỏ nút thắt trong lòng cô ấy.
Chỉ nghe cô ấy hỏi: “Ôn Nhiên, em nói chị đưa ra lựa chọn này, bọn trẻ lớn lên sẽ không trách chị chứ?”
“Em thấy sự lo lắng này hơi thừa thãi.” Ôn Nhiên ôn tồn nói, “Trước tiên bản thân chị phải điều chỉnh tốt tâm lý đã, thái độ của chị sẽ gián tiếp ảnh hưởng đến bọn trẻ. Vậy em hỏi chị, chị muốn những đứa trẻ tự tin tỏa nắng, hay là muốn những đứa trẻ tự ti rụt rè sợ sệt?”
“Đương nhiên chị muốn tự tin tỏa nắng rồi.” Phùng Phương Đình không cần suy nghĩ trả lời, “Chị muốn mỗi ngày đều có thể nghe thấy tiếng cười của chúng, để chúng vui vẻ lớn lên.”
“Vậy em lại hỏi chị, bọn trẻ ở trong cái nhà đó có vui vẻ không? Chúng có thích bầu không khí gia đình hiện tại không, người ba trong lòng bọn trẻ lại là một hình tượng thế nào? Ông nội bà nội và chú lại là hình tượng thế nào?” Ôn Nhiên một hơi hỏi một chuỗi, điều này cũng đáng để cô ấy suy nghĩ kỹ.
Không thể không nói, mỗi một câu hỏi đều hỏi trúng tim đen của Phùng Phương Đình.
Con gái nhỏ nhỏ như vậy đều có thể nhìn ra sắc mặt người lớn, càng đừng nói là con gái lớn.
Con gái lớn tự ti nhạy cảm lại hay khóc, một chút cũng không vui vẻ.
Mỗi lần vừa nói đến nhà ông ngoại ở đến nhà dì ở là không kịp chờ đợi thu dọn đồ đạc, giống như không kịp chờ đợi thoát khỏi ma hang vậy.
Ở đâu sống tốt hay không tốt, trẻ con rõ hơn ai hết.
Còn về hình tượng người ba trong lòng chúng, đại khái là có cũng được mà không có cũng chẳng sao.
Trước đây chưa sinh con gái thứ hai, chồng còn sẽ ôm con gái lớn một cái, bây giờ không chỉ không ôm con gái nhỏ, ngay cả con gái lớn cũng không ôm nữa.
Ông nội cả ngày không ở nhà, đi sớm về muộn bận rộn mù quáng, cũng chưa từng trông cháu.
Bà nội chỉ biết nói hai đứa nha đầu là đồ lỗ vốn.
Còn La Hạo người chú này, vui thì cười với bọn trẻ một cái, không vui còn sẽ quát hai câu.
Gia đình như vậy, lại xoắn xuýt bọn trẻ lớn lên có trách cô ấy hay không đã không còn quan trọng nữa.
…
Lúc cô ấy suy nghĩ, Ôn Nhiên không làm phiền cô ấy.
Chuyện này chỉ có thể tự mình nghĩ thông suốt, người khác chỉ có thể đưa ra ý kiến tham khảo.
Châm cứu cho cô ấy xong, hai người lại nói chuyện một lúc.
Phùng thủ trưởng cố ý mua gà quay về cảm ơn Ôn Nhiên, đang mời Ôn Nhiên ở lại dùng bữa, Thẩm Nam Chinh đến.
Thẩm Nam Chinh từ nơi khác về nghe Dì Trương nói Ôn Nhiên đến chỗ Phùng thủ trưởng, một khắc cũng không chậm trễ.
Lâu như vậy không gặp vợ, lái xe qua đây anh đều chê chậm.
Trái tim vốn hoảng loạn trong khoảnh khắc nhìn thấy cô này, cũng mạc danh kỳ diệu mà an định lại.
Mời một người cũng là mời, mời hai người cũng là mời, Phùng thủ trưởng lại bảo cảnh vệ viên bên cạnh thêm thức ăn, giữ cả anh ở lại.
Hai người ăn trưa ở nhà họ Phùng xong mới đi.
Vừa ra khỏi cổng, Ôn Nhiên ngồi trên xe jeep, từ xa đã nhìn thấy La Hạo đợi ở một bên.
Thẩm Nam Chinh cũng nhìn thấy, lúc này mới hiểu dạo này mình luôn hoảng hốt là vì sao, hóa ra thật sự là tên này đang quấy rầy.
Quay đầu hỏi Ôn Nhiên: “Tên cặn bã này không phải đang đợi em chứ?”
