Niên Đại 70: Quân Hôn Trớ Trêu, Vợ Vô Sinh Lại Mang Thai - Chương 90: Chỉ Cần Em Không Phải Chịu Ấm Ức, Vui Vẻ Thế Nào Thì Cứ Làm Thế Ấy
Cập nhật lúc: 02/04/2026 02:14
Bốn người anh nhìn tôi tôi nhìn anh, cuối cùng ba người đều chỉ về phía Hạ Cận Ngôn.
Hạ Cận Ngôn là bác sĩ, nói chuyện có sức thuyết phục hơn.
Nhưng Hạ Cận Ngôn lại cân nhắc đến việc mình là một người đàn ông trưởng thành nửa đêm tìm Ngô Tú Mẫn nói chuyện cũng không thích hợp, lại nói: “Nguyễn Linh đi cùng tôi.”
Mắt Nguyễn Linh sáng lên: “Được thôi!”
Cô ấy chắc chắn là không có ý kiến gì, rất sẵn lòng làm việc cùng Hạ Cận Ngôn.
Ôn Nhiên gật đầu, “Được, vậy hai người dụ cô ta đi, Bảo Lị đứng gác, tớ đi nói chuyện với Tiểu Chí.”
“Được!” Kim Bảo Lị cũng không có ý kiến.
Bốn người bàn bạc xong đối sách cụ thể, chia nhau hành động.
Hạ Cận Ngôn dẫn Nguyễn Linh đi tìm Ngô Tú Mẫn trước, Ngô Tú Mẫn quả nhiên rất cảnh giác.
Nhưng vừa nghe hai người muốn tìm hiểu thêm về chuyện Ôn Nhiên đ.á.n.h cô ta, cô ta lập tức thỏa hiệp.
Trực tiếp đi theo họ đến đại sảnh.
Đại sảnh cách phòng bệnh xa nhất, cho dù âm thanh có lớn một chút cũng sẽ không ảnh hưởng lẫn nhau.
Bên kia Ôn Nhiên và Kim Bảo Lị nhìn họ dẫn người đi, lập tức chia nhau triển khai hành động.
Tiểu Chí vẫn chưa ngủ, cũng không ngủ nhanh như vậy.
Chẳng qua là để không làm Ngô Tú Mẫn tức giận, giả vờ nhắm mắt.
Ngô Tú Mẫn chân trước vừa đi, cậu bé đã mở mắt ra.
Nghe thấy trong phòng bệnh có tiếng động, tưởng mẹ lại quay lại, vội vàng nhắm lại.
Đèn trong phòng bệnh là lúc nãy Hạ Cận Ngôn bật lên, lúc đi không tắt.
Chính là để cô nhìn cho rõ hơn.
Những bệnh nhân và người nhà khác có người đã ngủ, cũng có người chưa ngủ.
Ôn Nhiên đi đến bên cạnh Tiểu Chí, lật chăn của Tiểu Chí lên, Tiểu Chí ngửi thấy mùi thơm khác với mẹ liền mở bừng mắt.
“Dì Ôn Nhiên, dì…”
“Suỵt——”
Ôn Nhiên đặt ngón trỏ lên môi ra hiệu cho cậu bé im lặng.
Lại nói nhỏ: “Dì xem eo của cháu một chút.”
Tiểu Chí lập tức ngồi dậy, ôm c.h.ặ.t lấy mình.
Lắc cái đầu nhỏ nói: “Không được, mẹ cháu không cho người ngoài lật quần áo của cháu.”
Ôn Nhiên rất thân thiết nói: “Đồ ngốc nhỏ, dì đâu tính là người ngoài! Dì sẽ giúp cháu chữa bệnh, sau này còn gả cho chú Thẩm của cháu nữa.”
Tiểu Chí: “…”
Tiểu Chí nghĩ lại cũng đúng, cô quả thực không tính là người ngoài.
Hơn nữa Ngô Tú Mẫn cũng chưa kịp dặn dò thêm đã bị Hạ Cận Ngôn gọi đi rồi, cậu bé từ trong lòng cũng tin tưởng Ôn Nhiên, liền để cô xem.
Ôn Nhiên lật lên mới phát hiện trên người đứa trẻ không chỉ có một chỗ vết bầm, mà còn có mấy chỗ.
Tim cô thắt lại, nhẹ nhàng sờ lên những vết tích hoặc rõ ràng, hoặc không rõ ràng đó hỏi: “Đau không?”
Tiểu Chí lắc đầu, “Không đau nữa, cháu quen rồi.”
Ôn Nhiên giật mình, “Những vết này từ đâu mà có?”
Tiểu Chí cúi đầu không nói gì nữa.
Ôn Nhiên lại thấp giọng hỏi: “Là mẹ cháu véo sao?”
Tiểu Chí ngấn nước mắt nhìn cô một cái, nhỏ giọng nức nở nói: “Cháu không trách mẹ cháu, véo cháu có thể làm mẹ vui hơn một chút cháu cũng bằng lòng.”
Tay Ôn Nhiên hơi run rẩy, cô chưa từng thấy người mẹ nào nhẫn tâm như vậy, đối với đứa trẻ sáu bảy tuổi cũng có thể ra tay được, càng xót xa cho sự hiểu chuyện của Tiểu Chí, tuổi còn nhỏ đã phải gánh chịu sự bất hạnh của gia đình gốc.
Có một người mẹ như vậy, Tiểu Chí trong sách trở thành thiếu niên bất hảo cũng không phải là ngẫu nhiên.
Lau nước mắt cho cậu bé, rèn sắt khi còn nóng hỏi: “Vậy lần này ốm là do không đắp kỹ chăn, hay là đi nghịch nước?”
Tiểu Chí sụt sịt mũi, “Tắm bằng nước lạnh ạ. Mẹ cháu nói, như vậy chú Thẩm mới có thể đến thăm chúng cháu, dì đừng nói cho chú Thẩm biết nhé, nếu không chú Thẩm sẽ không đến nữa đâu.”
Ôn Nhiên: “…”
Tam quan của Ôn Nhiên đã bị vỡ vụn.
Ban đêm mùa thu lạnh lẽo, tắm bằng nước lạnh rất dễ sinh bệnh, huống hồ còn là đứa trẻ nhỏ như vậy.
Ngô Tú Mẫn chắc chắn là điên rồi, vì muốn gặp Thẩm Nam Chinh mà lại lợi dụng chính đứa con của mình.
Đúng lúc này, bên ngoài cửa truyền đến tiếng mèo kêu.
Đây là ám hiệu cô đã hẹn trước với Kim Bảo Lị, vội vàng đắp chăn lại cho Tiểu Chí, để tránh cậu bé lại bị lạnh.
Lại dặn dò: “Những lời vừa nãy nói với dì đừng nói cho mẹ cháu biết nhé, nếu không mẹ cháu tức giận lại đ.á.n.h cháu đấy!”
Tiểu Chí ngoan ngoãn gật đầu, “Dì ơi, dì đừng nói cho chú Thẩm biết nhé.”
Ôn Nhiên: “…”
Ôn Nhiên sao có thể không nói cho Thẩm Nam Chinh biết được, chuyện này cũng bắt buộc phải do anh giải quyết.
Đối mặt với Tiểu Chí vẫn là qua loa gật đầu.
Sau đó quay người ra khỏi cửa.
Vừa ra khỏi cửa đã gặp Ngô Tú Mẫn vội vã chạy về, Ngô Tú Mẫn cảnh giác hỏi: “Cô qua đây làm gì?”
“Kiểm tra phòng bệnh.” Ôn Nhiên nói rất hợp tình hợp lý.
Đây là công việc bổn phận của cô, Ngô Tú Mẫn cũng không nói được gì.
Ngô Tú Mẫn vừa nãy đã “thuyết phục” được bác sĩ Hạ và Nguyễn Linh làm chứng, với tư thế của người chiến thắng nhìn cô một cái, “Sau này chuyện của con trai tôi không cần cô quản, tôi nhất định sẽ khiến cô phải trả giá cho những việc mình đã làm!”
“Vậy thì cứ chờ xem!” Ôn Nhiên hiểu cô ta đã vào tròng, cũng không nói thêm lời thừa thãi nào nữa.
Trở lại phòng trực ban, Nguyễn Linh và Kim Bảo Lị đã đang đợi cô.
Ba người về chuyện này, thảo luận hơn nửa đêm, càng nói càng tỉnh táo.
Đến lúc tan ca sáng hôm sau, đều ngáp ngắn ngáp dài.
()( -. - )(~O~)……( -. - )
Ôn Nhiên buồn ngủ đến mức sắp không mở nổi mắt nữa, rửa mặt, bôi chút kem dưỡng da rồi mới đi dắt xe đạp.
Gió lạnh buổi sáng thổi qua tinh thần tỉnh táo hơn nhiều, cô vừa định đạp lên, Nguyễn Linh vỗ cô một cái, “Cậu nhìn xem ở cửa đó có phải là Thẩm Nam Chinh không?”
Ôn Nhiên quay đầu lại, đúng là anh thật.
Nói với Nguyễn Linh một tiếng, dắt xe đạp qua đó.
Lúc cô đi đến bên cạnh, Thẩm Nam Chinh đưa chiếc bánh bao nóng hổi qua.
“Đói rồi chứ gì, ăn chút đi đã.”
Ôn Nhiên vừa hay đang đói, nhận lấy hỏi: “Sao anh lại đến từ sáng sớm thế này, đặc biệt đến thăm Tiểu Chí à?”
“Đặc biệt đến thăm em!” Trong mắt Thẩm Nam Chinh mang theo nỗi nhớ nhung một ngày không gặp như cách ba thu, “Em vẫn ổn chứ?”
“Vẫn ổn.”
Ôn Nhiên đại khái có thể đoán được Tiểu Mã chắc chắn đã kể lại toàn bộ chuyện hôm qua, vừa hay cũng muốn tìm anh nói chuyện về mẹ con Ngô Tú Mẫn.
Nhưng thấy quần áo của anh đều bị sương sớm làm ướt, chuyển sang hỏi, “Anh ăn sáng chưa?”
“Vẫn chưa.” Thẩm Nam Chinh mua bánh bao xong trực tiếp đến cửa đợi cô, ngay cả ngụm nước cũng chưa uống.
Ôn Nhiên đưa cho anh một cái bánh bao: “Cùng ăn đi.”
“Được.” Thẩm Nam Chinh không từ chối.
Hai người dựng xe đạp sang một bên, cứ thế đứng ăn ở cửa chỗ không ảnh hưởng đến người khác.
Ôn Nhiên ăn hai miếng rồi nói: “Tối qua em đ.á.n.h người rồi.”
“Tay đ.á.n.h có đau không?” Bánh bao trong miệng Thẩm Nam Chinh còn chưa nuốt xuống, đã đi xem tay cô.
Tay cô vừa trắng vừa mịn, còn mang theo hương thơm thoang thoảng của kem dưỡng da.
Chỉ là chạm vào đầu ngón tay cô, anh đã không muốn buông ra rồi.
Ôn Nhiên sau khi bị anh nhìn hai cái liền rút tay về nói: “Bây giờ không đau nữa. Anh không hỏi em đ.á.n.h ai, tại sao lại đ.á.n.h à?”
Thẩm Nam Chinh nhướng mày, “Em đâu phải là người vô cớ gây sự, đ.á.n.h người cũng là kẻ đó đáng đ.á.n.h! Chỉ cần em không phải chịu ấm ức, vui vẻ thế nào thì cứ làm thế ấy, vạn sự có anh chống lưng cho em, em không cần phải sợ.”
Ôn Nhiên nghe trong lòng rất thoải mái, kể lại từ đầu đến cuối chuyện Ngô Tú Mẫn đưa con nhập viện cho anh nghe, sau đó lại nói: “Cô ta bây giờ tâm lý không bình thường, vì muốn gặp anh mà không tiếc để con ốm nhập viện, có ý đồ với anh chắc chắn cũng không phải ngày một ngày hai rồi, anh không nhận ra gì sao?”
