Niên Đại Chiến: Gả Cho Chiến Thần Đại Viện, Cả Quân Khu Phát Sốt - Chương 278
Cập nhật lúc: 14/04/2026 15:28
“Họ dụi dụi mắt.”
Mẹ ơi!
Đây là mẹ của họ sao?
Tóc trắng của bà đâu rồi?
Nếp nhăn của bà đâu rồi?
Còn cả khuôn mặt hồng hào rạng rỡ này nữa là chuyện gì thế này?
Bà ngoại Vương thấy hai người ngơ ngẩn thì chê bai không thôi:
“Lâu ngày không gặp, đến mẹ đẻ cũng không nhận ra rồi!
Đúng thật là những đứa con ngoan của tôi!"
Cậu cả Vương vừa định lên tiếng thì bị anh họ của Tống Lạc Anh là Vương Quần nhanh chân cướp lời, anh ta cười hì hì nhìn bà ngoại Vương:
“Bà nội, bà trẻ quá, suýt nữa cháu không nhận ra luôn, xem ra nước ở thủ đô nuôi dưỡng người tốt thật đấy!"
Cậu cả Vương lườm anh ta một cái:
“..."
Không biết trước sau là gì sao?
Chỉ biết cướp lời của ông!
Vương Quần coi như không thấy, tiếp tục nói:
“Bà nội, bà đã ăn cái gì vậy, giới thiệu cho cháu ăn với, để cháu cũng được trẻ lại một chút."
Thấy trong nhà có khách, Hi Hi chạy đi bốc kẹo, cô bé đi tới, nghe thấy từ “ăn", l-iếm l-iếm môi, mắt sáng rỡ:
“Ăn, ăn, ngoại ăn!"
Tiếp theo xuất hiện là An An và Hàn Hàn.
Hai anh em mặc áo bông giống nhau, quần giống nhau, giày giống nhau.
Thêm vào đó hai đứa trẻ trông cũng giống nhau nữa.
Chúng vừa đi ra đã làm gia đình nhà họ Vương kinh ngạc.
Cậu cả Vương xúc động lập tức rút bao lì xì ra:
“Ái chà, ba anh em nhà Lạc Lạc đã lớn thế này rồi, bé gái là chị, lại đây chị ơi, đây là bao lì xì bác cả ngoại cho cháu, cầm lấy mua kẹo."
Hi Hi không nhận bao lì xì, cô bé giơ kẹo trong tay lên:
“Có, có."
An An bốc là hạt hướng dương:
“Không kẹo kẹo, là hạt hạt."
Vương Quần bị bộ dạng đáng yêu của chúng làm cho bật cười:
“Vừa đáng yêu vừa thông minh!"
Câu này Hi Hi nghe hiểu, cô bé nghiêng đầu nhìn Vương Quần:
“Cho, kẹo kẹo."
Chương 211 Rất thất vọng
Vương Quần năm nay hai mươi bốn tuổi, có hai đứa con trai, đứa lớn ba tuổi, đứa nhỏ một tuổi, trước khi nhìn thấy ba anh em Hi Hi.
Anh ta cứ tưởng hai đứa con của mình là đáng yêu nhất, nhìn thấy ba đứa nhỏ này xong, anh ta thấy hai thằng nhóc nhà mình chẳng là gì cả.
Em bé đáng yêu thế này, thật muốn bắt trộm về nuôi quá!
Vương Quần là người rất hoạt bát, đối với trẻ con cũng rất kiên nhẫn, anh ta thấy Hi Hi cho kẹo, lập tức đón lấy, còn từ trong túi móc ra một cái bao lì xì đưa cho cô bé:
“Đây là bao lì xì chú cả ngoại cho cháu, muốn mua gì thì mua nhé!"
Hi Hi nhận lấy bao lì xì, lắc đầu nói:
“Mẹ không, không loạn tiền."
Thực ra cô bé muốn nói là mẹ không cho tiêu tiền lung tung, nhưng chưa đầy một tuổi rưỡi nên cô bé chưa nói được câu hoàn chỉnh, chỉ có thể nghe tạm vậy thôi.
Cậu cả Vương chỉ sinh được hai người con, người lớn tên Vương Quần, người nhỏ tên Vương Phi, người nhỏ mới hai mươi tuổi, chưa kết hôn.
Tập tục ở chỗ họ là chưa kết hôn thì không cần đưa bao lì xì cho trẻ con, kết hôn rồi thì bắt buộc phải đưa.
Nhà họ Vương chưa chia gia đình.
Nên khi còn ở quê, cậu cả Vương đã chuẩn bị sẵn bao lì xì cho lũ trẻ.
Cậu cả Vương mừng mười đồng, Vương Quần mừng năm đồng.
Cậu út Vương cũng mừng mười đồng.
Cậu út Vương có ba đứa con trai, đứa lớn 20 tuổi, chưa kết hôn, đứa nhỏ mới mười hai tuổi.
Lần này đi theo ông là hai đứa lớn, lần lượt tên là Vương Học Dân, Vương Học Lương, đứa nhỏ ở quê học lớp tám.
Đứa nhỏ nghe nói họ đi thủ đô, ch-ết sống không chịu đi học, cũng đòi đi theo.
Cậu út Vương làm công tác tư tưởng mãi không được, cuối cùng đành cầm roi liễu đ-ánh cho một trận tơi bời.
Bị đ-ánh đau nên thằng bé mới từ bỏ ý định đến thủ đô.
Đại Pháo đã lâu không thấy Tống Lạc Anh, thằng bé chạy tới ôm chân cô:
“Cô út, cháu nhớ cô lắm, nhớ đến mức buổi tối không ngủ được luôn!"
Năm Tống Lạc Anh rời quê, Đại Pháo mới ba tuổi, nhưng Tống Lạc Anh thường xuyên gửi đồ về quê.
Mỗi khi nhận được bưu kiện, chị dâu hai Tống lại bảo Đại Pháo là do cô út gửi về, còn thường xuyên cho thằng bé xem ảnh của Tống Lạc Anh.
Nên dù cách biệt hai năm không gặp, tình cảm của thằng bé dành cho Tống Lạc Anh vẫn không giảm chút nào.
Chị dâu hai Tống nghe thấy lời này thì trợn trắng mắt:
“..."
Không biết là ai ngủ li bì suốt dọc đường đến thủ đô nữa.
Trong nhà có khách.
Thức ăn rất phong phú.
Lặt vặt cộng lại có mười mấy món.
Có thể tổ chức tiệc r-ượu được rồi.
Mọi người ăn uống rất vui vẻ.
Hạ Lan Hương nhìn đại gia đình này mà ngưỡng mộ vô cùng.
Nhà Lạc Lạc tuy nhiều họ hàng nhưng không có ai là hạng cực phẩm, ai nấy đều hỗ trợ lẫn nhau, nhường nhịn lẫn nhau.
Gặp chuyện không vội vàng, không cãi vã mà ngồi lại với nhau bàn bạc.
Có họ ở đây, sau này Lạc Lạc chuyển sản nghiệp ở Hương Cảng về, họ có thể giúp ích được rất nhiều.
Lạc Lạc sẽ nhàn hạ hơn nhiều.
Hai người cậu nhà họ Vương lần đầu gặp Hạ Lan Hương và Hoắc Nhậm nên khi mang đặc sản cũng mang theo một phần cho họ.
Khi họ lấy đồ ra đưa cho Hạ Lan Hương, bà cười rất dịu dàng:
“Tôi cũng có phần sao?"
Cậu cả Vương gật đầu nói:
“Có chứ, có chứ, còn làm cho ông bà hai đôi giày vải nữa, kích cỡ đã hỏi qua Lạc Lạc rồi, chắc là không sai đâu."
Hạ Lan Hương cảm động không thôi, giày vải làm thủ công vừa thoải mái vừa bền, bà không biết làm, trước đây toàn phải đi mua, từ khi con trai bà kết hôn, giày vải của bà đều do nhà thông gia lo liệu hết.
“Cảm ơn, cảm ơn mọi người, tôi thích lắm, mọi người thật là có lòng!"
Nghỉ ngơi một lát, bà ngoại Vương đưa gia đình nhà họ Vương đến căn nhà bà đã thuê, cũng là một căn tứ hợp viện.
Là loại có hai lối vào.
Trước khi thuê, nghe người dân quanh đây nói chủ nhà có con trai ở nước ngoài và phát triển rất tốt, căn nhà này sớm muộn gì cũng bán.
Bà ngoại Vương thầm nghĩ, nếu họ bằng lòng bán thì càng tốt, lúc đó sẽ mua lại.
“Tiền của tôi là để dành bù của hồi môn cho Lạc Lạc.
Gia đình thằng Tiêu không tặng tiền mặt thì cũng tặng nhà.
Nhà chúng ta cũng không thể quá xoàng xĩnh được, nên tôi quyết định khi tích đủ tiền sẽ mua một căn nhà tặng cho Lạc Lạc."
“Còn về phần các con, mẹ tin các con cứ chăm chỉ làm cùng Minh Lượng thì sớm muộn gì cũng mua được nhà thôi."
Quyết định của bà ngoại Vương không ai có thể thay đổi, nên hai người cậu nhà họ Vương ngoài đồng ý ra thì chỉ có thể đồng ý.
Cậu cả Vương:
“Mẹ, tiền là của mẹ, mẹ muốn cho ai thì cho ạ!"
