Niên Đại Chiến: Gả Cho Chiến Thần Đại Viện, Cả Quân Khu Phát Sốt - Chương 364
Cập nhật lúc: 14/04/2026 16:05
“Thu Hồng là con gái lớn của ông cụ Thu, lần này cũng theo về nước, bà ấy cũng vẫn luôn tìm kiếm bố của Hàn Xuyên.”
“Bố ơi, chúng ta tìm bao nhiêu năm nay còn không thấy, cũng đừng ôm hy vọng quá lớn ạ."
Thu Hồng tưởng rằng vẫn chưa gặp được người thật.
Dù sao hy vọng càng lớn thì thất vọng sẽ càng nhiều.
Ông cụ Thu không thích nghe lời này, ông nghiêm mặt quát:
“Mẹ con đã gặp người rồi, bảo là cháu đích tôn trông rất giống bố lúc trẻ."
Thu Hồng sững sờ:
“Bố... bố nói là mẹ đã gặp người rồi ạ?"
Ông cụ Thu:
“Nhanh lên, còn lề mề nữa là không mua được vé đâu."
Thu Hồng lập tức sắp xếp người đi mua vé.
Chuyến tàu hỏa là năm giờ chiều hôm đó.
Ông cụ Thu về nhà xếp quần áo, còn lục ra đống đồ chơi mà bố Hàn Xuyên từng chơi lúc nhỏ.
Đã hơn bốn mươi năm rồi nhưng những món đồ chơi này vẫn được ông bảo quản rất tốt.
Thu Hồng đi cùng ông cụ đến Kinh Đô.
Hai người vừa đến nơi đã vội vàng chạy đến nhà A Hồng.
Ông cụ Thu không thấy người đâu, ông cuống quýt:
“Dương Dương đâu?"
A Hồng giải thích:
“Bác họ mất rồi ạ, con của bác ấy..."
Chưa nói hết câu sau, ông cụ Thu đã tức giận đến mức nghẹn thở, mắt thấy sắp ngất xỉu.
Thu Hồng đứng gần ông nhất nên nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy ông:
“Bố ơi, bình tĩnh lại, nghe A Hồng nói hết đã."
A Hồng suýt chút nữa bị ông cụ Thu làm cho sợ hãi, sau khi phản ứng lại thì gật đầu lia lịa:
“Đúng, đúng, nghe cháu nói hết đã, tuy bác họ mất rồi nhưng bác ấy vẫn còn con trai, vợ của anh ấy cũng đang m.a.n.g t.h.a.i rồi, ông sắp được làm ông cố rồi đấy ạ."
Ông cụ Thu không thể chấp nhận được việc bố của Hàn Xuyên mất khi còn trẻ như vậy, hai hàng nước mắt không kìm được mà chảy dài:
“Nó... nó mất vì lý do gì?"
A Hồng từ miệng Lưu Mỹ Kiều biết được bố của Hàn Xuyên là bị tức ch-ết.
Cô thấy tình trạng của ông cụ Thu không được tốt nên không dám nói thật:
“Cái này... cháu cũng không rõ nữa, lúc đó ông cứ hỏi Hàn Xuyên là được!"
Ông cụ Thu gặp được Hàn Xuyên tại căn nhà nhỏ mà anh đã mua.
Nhìn thấy khuôn mặt giống hệt mình lúc trẻ, ông biết ngay chàng thanh niên trước mặt chính là con trai của Dương Dương.
Ông già nước mắt lưng tròng, từng bước tiến lại gần ôm c.h.ặ.t lấy Hàn Xuyên:
“Cháu à, cháu vất vả rồi!"
Cảm nhận được hơi ấm truyền đến từ người bà lão, c-ơ th-ể Hàn Xuyên hơi cứng đờ:
“Cháu... cháu vẫn ổn, người vất vả là bố cháu."
Ông cụ Thu buông Hàn Xuyên ra:
“Ông muốn đi gặp Hàn Thiên, cháu có thể sắp xếp một chút không?"
Hàn Xuyên gật đầu:
“Được ạ, sáng mai cháu dẫn mọi người đi."
Nghĩ đến việc ngày mai phải đi gặp con súc sinh đó, ông cụ Thu cả đêm không ngủ ngon giấc.
Bà lão Liêu thấy tinh thần ông không được tốt, bèn nói thêm vài câu:
“Đêm qua không ngủ được à?
Chỉ là gặp một con súc sinh thôi mà, có gì mà phải căng thẳng chứ!"
Ông cụ Thu:
“..."
Ông ấy mà là căng thẳng sao?
Ông ấy là tức đến mức cả đêm không ngủ được thì có.
Sáng sớm hôm sau.
Hàn Xuyên dẫn hai ông bà và Thu Hồng đến nhà họ Hàn.
Hàn lão nhị thấy Hàn Xuyên lại dẫn thêm hai người lạ đến gặp ông cụ thì rất tức giận:
“Hàn Xuyên, sao cậu cứ dẫn người lạ đến gặp ông nội mình thế hả?
Ông nội cậu sức khỏe không tốt, cần được yên tĩnh nghỉ ngơi, cậu làm thế này có hợp lý không?"
Hàn Xuyên mặt không cảm xúc nhìn Hàn lão nhị:
“Ông ta không phải ông nội tôi."
Hàn lão nhị sững sờ:
“Ý gì vậy?"
Hàn Xuyên:
“Bố tôi không phải anh trai ruột của ông, là lão già đó đã bắt cóc con trai của chủ nhà ông ta."
Hàn lão nhị nghe thấy lời này, trong não bộ đột nhiên hiện lên rất nhiều hình ảnh.
Tuy ông ta là con thứ nhưng luôn rất được sủng ái.
Nhà người khác không cưng con cả thì cũng cưng con út.
Mà nhà họ thì ngược lại, trong bốn anh em, chỉ có ông ta là được sủng ái nhất.
Ông ta vẫn luôn không biết lý do tại sao, giờ mới biết thì ra ông ta mới là con cả.
“Lão già vì sao lại bắt cóc con trai chủ nhà?"
Lúc nhỏ ông ta thường nghe ông bà nội nói chủ nhà của lão già đối xử với lão già rất tốt, tiền công trả cũng cao.
Nếu đúng là bắt cóc con trai chủ nhà thì chỉ có thể nói lão già là kẻ ăn cháo đ-á bát rồi.
Hèn chi mình cũng chẳng có lương tâm gì, hóa ra là di truyền từ lão già.
Ầy.
Cái thứ di truyền này, thật là đáng sợ!
Hàn Xuyên:
“Ông đi mà hỏi lão già ấy!"
Hàn lão nhị nghẹn lời:
“..."
Lão già bây giờ phế rồi, nói một câu trọn vẹn còn chẳng xong, ông ta hỏi kiểu gì.
Ông cụ Thu nhìn Hàn Thiên đang nằm liệt trên giường, méo mồm lệch mắt, ông bật cười điên cuồng mấy tiếng:
“Ha ha ha... báo ứng, đây chính là báo ứng, ha ha ha..."
Thu Hồng sợ ông cười đến mức khó thở, nhẹ nhàng vuốt lưng cho ông:
“Bình tĩnh lại, đừng để cảm xúc quá khích, hãy nghĩ đến đứa trẻ trong bụng vợ của Hàn Xuyên."
Việc Hàn Xuyên lấy một người phụ nữ đã có hai con, anh không hề giấu giếm họ.
Người nhà họ Thu chỉ sững người một chút rồi nhanh ch.óng chấp nhận thân phận của Tống Tiểu Ninh.
Không chấp nhận thì biết làm sao bây giờ?
Hàn Xuyên chưa từng ăn một hạt cơm nào của nhà họ Thu, bọn họ không có tư cách can thiệp vào cuộc sống của anh.
Ông cụ Thu hít một hơi thật sâu, ông phải bình tĩnh, ông còn phải bế chắt nội nữa mà:
“Hàn Thiên, là ai đã bảo ông bắt cóc Dương Dương đi?"
Hàn Thiên ngơ ngác nhìn ông cụ Thu, trong hốc mắt thậm chí còn đỏ ửng.
Thiếu gia!
Đúng là thiếu gia rồi!
Ông ta lại được gặp thiếu gia rồi!
Hàn Thiên vừa bắt Dương Dương đi là đã bắt đầu hối hận, nhưng sự cám dỗ mà kẻ thù nhà họ Thu đưa ra quá lớn, ông ta chỉ có thể làm trái lương tâm, làm theo những gì kẻ thù nói.
Sau khi bị liệt, ông ta vẫn luôn suy nghĩ.
Nếu như ông ta không giúp kẻ thù của nhà họ Thu, mà đem chuyện kẻ thù định làm kể cho thiếu gia thì mọi chuyện có phải đã khác rồi không!
Thật đáng tiếc.
Tiếc là bây giờ muốn nói cũng chẳng nói nổi mấy chữ.
“Là... là nhà họ Lý."
Hàn Thiên chảy nước miếng, đứt quãng nói ra vài chữ.
Ông cụ Thu không quen thuộc lắm với nhà họ Lý, ông nhìn Thu Hồng:
“Con có biết nhà họ Lý không?"
Thu Hồng lắc đầu:
“Không biết ạ, chẳng lẽ không phải người Ma Đô?"
Ông cụ Thu lại nhìn Hàn Thiên:
“Là người Ma Đô à?"
Hàn Thiên gật đầu, ông ta không nói được, dùng tay viết vài chữ lên giường.
