Niên Đại Chiến: Gả Cho Chiến Thần Đại Viện, Cả Quân Khu Phát Sốt - Chương 385
Cập nhật lúc: 14/04/2026 16:08
Lưu Na kể lại một lượt chuyện xảy ra vào tối hôm đó, mẹ Lưu nghe xong, ôm lấy Lưu Na khóc nức nở:
“Huhu, phải chịu bao nhiêu tội tình thế này, sao không nói cho bố mẹ biết?
Na Na à, lúc đó con chắc là vô vọng và sợ hãi lắm đúng không?”
Nhớ lại đêm đó, Lưu Na hiện giờ vẫn còn di chứng, nửa đêm vẫn thường bị kinh sợ tỉnh giấc:
“Vâng, cũng may là bà nội của Tiểu Tư nhận ra điều bất thường, nửa đêm đến cửa vạch trần tất cả mọi chuyện của hắn ta.
Nếu không phải nhờ bà ấy và chồng của Tiểu Tư, có lẽ xác con thối rữa rồi cũng chẳng ai hay.”
So với việc không gả chồng, mẹ Lưu càng sợ Lưu Na mất mạng hơn, bà khóc và nói:
“Sau này muốn gả thì gả, không muốn gả thì thôi.
Con một mình làm ăn bận đến mức cơm cũng chẳng kịp ăn, bắt đầu từ hôm nay, mẹ sẽ ở cùng con, mẹ giúp con làm việc nhà, đưa cơm cho con.”
Lưu Na nghe thấy lời này thì rất bất ngờ, cô nhướn mày:
“Mẹ không sợ chị dâu gây chuyện sao?”
Mặt mẹ Lưu đanh lại:
“Không sợ, mẹ làm căng với nó luôn rồi.”
Bán đến ba giờ chiều.
Lưu Na đẩy xe bò đưa mẹ Lưu về nơi mình ở.
Căn phòng không lớn.
Nhưng được Lưu Na sắp xếp rất gọn gàng.
Bên ngoài bày biện bàn ghế và tủ bát.
Bên trong là một chiếc giường, bên cạnh là một chiếc tủ bốn cánh.
“Căn phòng này không tệ, chắc đắt lắm nhỉ?”
“Không đắt ạ.”
“Không có chỗ nấu cơm sao?”
Lưu Na dẫn mẹ Lưu đến gian buồng:
“Ở đây có thể nấu cơm, cái này là dùng chung với người khác, bên trái là vị trí của con, bên phải là của Chu Diễm.”
Mẹ Lưu nhìn theo hướng tay Lưu Na chỉ, kệ để nồi, thớt thái rau, d.a.o phay... những thứ cần dùng trong nhà bếp đều có đủ.
Mẹ Lưu giúp Lưu Na nấu cơm xong liền bảo:
“Mẹ về lấy quần áo đã, sẽ quay lại ngay.”
Lưu Na kéo bà lại:
“Ăn cơm trước đã mẹ.”
Mẹ Lưu lắc đầu:
“Mẹ không đói.”
Mẹ Lưu về đến nhà, trong nhà bị đ-ập phá tan tành.
Bà cũng chẳng thèm quản, tìm ra một chiếc túi hành lý, đem quần áo nhét hết vào bên trong.
Bố Lưu đi làm về, thấy bà thu dọn quần áo, cứ ngỡ bà muốn bỏ nhà đi:
“Bà định đi đâu thế?
Từng này tuổi rồi còn chơi trò bỏ nhà đi, có giỏi thì đi đ-ánh nh-au với nó một trận, đ-ánh thắng nó mới gọi là tài!”
Người mà bố Lưu nhắc tới chính là con dâu cả nhà họ Lưu.
Bà ấy vừa đ-ánh nh-au với thằng cả bị thua, thế là quay sang đ-ập phá đồ đạc trong nhà.
Con dâu cả tưởng rằng mẹ Lưu sẽ dọn dẹp, tuy nhiên mẹ Lưu đến một ánh mắt cũng chẳng thèm bố thí cho cô ta.
Mẹ Lưu lạnh lùng hừ một tiếng:
“Đây là nhà tôi, tại sao tôi phải bỏ nhà đi?
Tôi sang chỗ Na Na ở, ở bao lâu thì tùy tâm trạng của tôi.”
Bố Lưu cũng không muốn mỗi ngày đều phải đối mặt với kẻ điên mà sống qua ngày:
“Tôi cũng đi.”
“Ở đó chỉ có một cái giường thôi.”
Cảm thấy mình là người thừa, bố Lưu không bỏ cuộc:
“Không thể kê thêm giường sao?”
Mẹ Lưu đáp lại ông ba chữ:
“Không thể nào.”
Họ nói chuyện không hề cố ý hạ thấp giọng.
Bên kia con dâu cả nghe thấy, hùng hổ đi tới, chỉ vào mặt mẹ Lưu mắng xối xả:
“Đồ già sắp ch-ết kia, bà đã đi rồi thì đừng có mà quay lại nữa, sau này tôi sẽ không phụng dưỡng bà đâu!”
Mẹ Lưu từng này tuổi đầu rồi còn bị người ta mắng là đồ già sắp ch-ết, người này lại còn là con dâu, bà có thể nhẫn nhịn được sao?
Tất nhiên là không rồi, bà vớ lấy cái chổi dưới đất quất thật mạnh lên người con dâu cả:
“Cái đồ ch.ó má có mẹ sinh mà không có mẹ dạy, tao đ-ánh ch-ết mày!
Thật sự tưởng rằng lão nương đây thèm khát mày phụng dưỡng chắc!
Lão nương đây nếu không phải muốn dĩ hòa vi quý thì mày tưởng mày ở nhà họ Lưu này được sung sướng thế này sao?”
Con dâu cả nhất thời không phản ứng kịp, bị mẹ Lưu đ-ánh cho mấy phát, đến khi cô ta định phản kháng thì lại bị bố Lưu giữ tay can ngăn kiểu thiên vị.
Hai đ-ánh một.
Con dâu cả sao có thể là đối thủ?
Chẳng mấy chốc, tóc tai đã rối bù, mặt cũng bị cọng chổi cào cho một vết rách, còn rướm cả m-áu.
Con dâu cả đ-ánh không lại liền giở trò ăn vạ, cô ta ngồi bệt xuống đất, hai tay đ-ấm thình thịch vào đùi, khóc lóc om sòm:
“Nhà họ Lưu không coi ai ra người mà, đối xử với con dâu không bằng cầm thú, hai người đ-ánh một mình tôi là người ngoài...”
Cô ta nói luyên thuyên một tràng dài, nhưng hàng xóm láng giềng chẳng một ai thò mặt ra xem.
Những người xung quanh đây, ai mà không biết tính nết của con dâu nhà họ Lưu chứ?
Cái hạng người đứng ở đó đến ch.ó cũng còn ghét!
Cũng chẳng biết mắt nhìn của thằng cả nhà họ Lưu thế nào mà lại rước về một cái thứ quỷ quái như vậy!
Chương 297 Lại gặp lại anh ta
Dâu cả Lưu khóc hồi lâu, thấy không ai ra tiếp lời, cảm thấy vô vị, lại tự mình đứng dậy phủi bụi trên người, hung hăng trợn mắt nhìn mẹ Lưu:
“Bà cứ đợi đấy cho tôi!"
Mẹ Lưu sau khi không nhường nhịn cái thứ ch.ó má này nữa, cảm thấy thân tâm đều sảng khoái, bà hai tay chống nạnh:
“Đợi cái gì, bây giờ tới luôn đi, xem lão nương có sợ cô không?"
Dâu cả Lưu suýt nữa thì tức phát khóc, cái bà già này sao giống như biến thành một người khác vậy, cô ta nghiến răng hừ một tiếng, hừ, nhà họ Lưu chỉ có một đứa con trai, không có người đàn ông của cô ta, xem sau này họ làm thế nào?
Mẹ Lưu trước đây cũng muốn để con cả dưỡng lão, nhưng sau thời gian phản tỉnh này, bà cảm thấy dựa vào ai cũng không bằng dựa vào chính mình.
Cứ nhìn cái tính cách ích kỷ lại độc ác của vợ thằng cả, mà đòi dưỡng lão cho họ á, trừ phi mặt trời mọc đằng tây!
Bố Lưu thấy vợ sắp đi, ông cũng thu dọn quần áo.
Mẹ Lưu vẻ mặt cạn lời:
“Đã nói rồi, không có dư giường để ngủ đâu."
Bố Lưu đã có chủ ý:
“Cứ dọn qua đó trước, rồi thuê cái nhà to hơn chút."
Mẹ Lưu:
“Tùy ông."
Lưu Na thấy bố Lưu cũng xách hai túi hành lý, tưởng ông tới tiễn mẹ Lưu, cô mỉm cười nói:
“Bố, vất vả cho bố quá!"
Bố Lưu lắc đầu:
“Không vất vả, không vất vả, mẹ con trên đường đã nói với bố rồi, con cũng thật là, xảy ra chuyện lớn như vậy mà chẳng nói gì với bố mẹ cả."
Lưu Na cảm thấy thực sự không cần thiết, dù sao cũng đã qua rồi:
“Bố, bây giờ con sống rất tốt, rất hạnh phúc, chưa bao giờ hạnh phúc như thế này, không cần nhìn sắc mặt đàn ông, không cần hầu hạ mẹ chồng."
Bố Lưu biết Lưu Na không muốn tái hôn, ông nghĩ rất thoáng:
“Ừm, hạnh phúc là tốt rồi, bố không có năng lực gì, cái này con cầm lấy."
Mấy tháng Lưu Na mất tích, bố Lưu vẫn luôn tìm người, ông còn nhờ cả bạn bè đồng chí giúp đỡ tìm kiếm.
Tiếc thay.
Tìm mấy tháng trời, đến cái bóng cũng chẳng thấy đâu.
Lưu Na cúi đầu nhìn, là một xấp tiền, có tờ mười đồng, năm đồng, một đồng, chắc là tiền riêng bố Lưu đã giấu rất lâu rồi.
