Niên Đại Chiến: Gả Cho Chiến Thần Đại Viện, Cả Quân Khu Phát Sốt - Chương 448
Cập nhật lúc: 14/04/2026 16:16
Hy Hy chạy tới nắm lấy tay Vương Xuân Hương:
“Cậu ông ngoại là bị bà cố dọa chạy mất rồi ạ."
“Cái gì?
Sao lại thế được?"
Hy Hy đem những gì mình nghe ngóng được kể cho Vương Xuân Hương nghe.
Vương Xuân Hương nghe xong thì cạn lời nhìn bà ngoại Vương:
“Mẹ à, rốt cuộc mẹ nghĩ cái gì vậy?
Sao lại thấy cậu và cụ Đồ là một đôi chứ?
Mẹ cứ gán ghép linh tinh như vậy làm cậu sợ đến mức chẳng dám đến nữa rồi kìa."
Bà ngoại Vương lườm bà một cái:
“Họ vốn dĩ là một đôi mà, không biết thì đừng có xen vào."
Trên trán Vương Xuân Hương hiện ra vài vạch đen:
“Hai người họ đều là nam giới mà mẹ."
Bà ngoại Vương chống nạnh:
“Nam giới thì làm sao?
Ai quy định nam giới thì không được ở bên nhau?
Uổng cho chị cũng là người từng thấy qua sự đời, thế mà chuyện này cũng không hiểu!"
“Bốp bốp bốp..."
Kasley đến tứ hợp viện ăn chực cơm, vừa hay nghe thấy câu này liền không tiếc lời vỗ tay:
“Hay, nói hay lắm, ở Mỹ đã có rất nhiều người đồng tính rồi, hình như ở Trung Quốc vẫn chưa thấy tình trạng này."
Những lời này đã làm chấn động tam quan của Vương Xuân Hương, bà nói năng cũng lắp bắp:
“Hai, hai người đàn ông thì làm thế nào?
Trời đất ơi, tôi, tôi lớn chừng này tuổi rồi mới lần đầu nghe thấy hai người đàn ông cũng có thể làm cái chuyện đó!
Đồ đạc khác nhau thì có làm ăn gì được không?"
Kasley nhún vai:
“Tôi có phải đồng tính đâu nên sao tôi biết được, tuy nhiên tôi có bạn là người đồng tính đấy, nếu chị thấy tò mò tôi có thể gọi điện hỏi anh ta một chút."
Vương Xuân Hương sợ Kasley thật sự gọi điện hỏi nên sợ hãi lập tức lắc đầu:
“Không, không cần gọi đâu, tôi, tôi chỉ hỏi vậy thôi chứ không tò mò, một chút cũng không tò mò đâu."
Bà ta không tò mò nhưng bà ngoại Vương thì tò mò nha, bà hỏi Kasley:
“Cái người bạn đó của anh là ở trên hay ở dưới?"
Bà ngoại Vương hỏi thẳng thừng quá khiến Kasley suýt chút nữa không phản ứng kịp:
“Tôi, tôi không biết, tôi chưa từng hỏi qua."
Bà ngoại Vương “ồ" một tiếng rồi xoay người bỏ đi.
Hy Hy ghi nhớ cuộc đối thoại của họ trong lòng, Tống Lạc Anh vừa về là cô bé liền chạy ra hỏi:
“Mẹ ơi, hai người đàn ông cũng có thể chơi với nhau rất vui vẻ ạ?"
Tống Lạc Anh không hiểu:
“Ý con là sao?"
Hy Hy suy nghĩ một chút:
“Thì là ngủ cùng nhau này, rồi còn hôn hít môi nữa.
Tại sao hai người đàn ông cũng có thể như vậy hả mẹ, Hy Hy không hiểu gì cả."
Tống Lạc Anh lập tức hiểu ra ngay, cô ngồi xổm xuống hỏi Hy Hy:
“Ai nói với con những điều này thế?"
Hy Hy vừa mở miệng là đã đem Vương Xuân Hương, bà ngoại Vương và Kasley ra bán đứng sạch sành sanh.
Tống Lạc Anh nghe xong mặt đen lại một lúc nhưng nhanh ch.óng lấy lại bình tĩnh, cô xoa đầu Hy Hy:
“Bé con còn nhỏ nên không hiểu những chuyện này là bình thường thôi, mẹ cũng đâu có biết đâu nè, có lẽ đợi mẹ lớn thêm chút nữa thì sẽ biết thôi, lúc nào mẹ biết rồi mẹ sẽ nói cho con nghe nhé, được không nào?"
Hy Hy “oa" một tiếng, vẻ mặt đầy kinh ngạc:
“Vẫn còn chuyện mà mẹ không biết ạ?"
Đối với những gì mình không biết Tống Lạc Anh chẳng hề che giấu, cô gật đầu khẳng định:
“Ừm, mẹ là con người chứ có phải thần tiên đâu, đâu phải chuyện gì mẹ cũng biết hết được."
Hy Hy giơ hai tay ra đòi Tống Lạc Anh bế.
Tống Lạc Anh hiểu ý bế cô bé lên:
“Sao thế con?"
Hy Hy bắt chước Tống Lạc Anh, nhẹ nhàng xoa đầu cô, giọng sữa an ủi:
“Mẹ đã giỏi lắm rồi, cho dù không biết chuyện này cũng không sao đâu ạ."
Tống Lạc Anh bị những lời ngây ngô của Hy Hy làm cho ấm lòng, cô hôn lên má Hy Hy một cái:
“Hy Hy giỏi quá, đã biết an ủi mẹ rồi này!"
Lời này khiến Hy Hy vô cùng tự hào, cô bé hếch cằm, bộ dạng đầy đắc ý:
“Hy Hy là giỏi nhất!"
Tống Lạc Anh thuận theo lời cô bé mà gật đầu:
“Ừm, Hy Hy là giỏi nhất!"
“Mẹ ơi, thả con xuống đi ạ."
Tống Lạc Anh lại thả cô bé xuống đất.
Hy Hy lạch bạch chạy vào nhà đem tin vui này báo cho hai đứa nhỏ kia:
“An An, Hàn Hàn ơi, mẹ bảo chị là giỏi nhất đấy!"
An An:
“Hôm qua mẹ bảo em mới là giỏi nhất!"
Hàn Hàn:
“Hôm kia mẹ cũng nói với em như thế mà."
Hy Hy nghe vậy thì thấy không ổn rồi, kéo hai đứa nhỏ chạy ra ngoài:
“Mẹ ơi, rốt cuộc ai mới là giỏi nhất ạ?"
Tống Lạc Anh ôm trán, cô chỉ muốn đối xử công bằng một chút thôi mà sao lại khó thế này!
Vài giây sau Tống Lạc Anh đã điều chỉnh lại tâm trạng, cô cười nói:
“Các con đều rất giỏi, đều là những đứa con ngoan của mẹ!"
Hy Hy rất hiểu chuyện, cô bé nhìn hai đứa em rồi sẵn tiện khen luôn Tống Lạc Anh:
“Mẹ giỏi quá nên mới sinh ra được những đứa con giỏi giang thế này ạ!"
Ba đứa trẻ mỗi đứa một vẻ mười phân vẹn mười, Tống Lạc Anh đều yêu thương cả, nhưng Hy Hy miệng ngọt lại hay nói nên trong mắt người ngoài thì thấy cô bé nhận được nhiều sự sủng ái hơn, thực ra thì đều như nhau cả thôi....
Trưa thứ hai.
Dũng Dũng đi vệ sinh, đột nhiên từ bên cạnh có mấy nam sinh bước ra.
Dáng người cao hơn Dũng Dũng, trông có vẻ giống như mấy đại ca nhí.
Dũng Dũng không muốn gây rắc rối nên đứng im không nhúc nhích để họ đi qua trước.
Nhưng mấy đứa này là nhắm vào cậu, chúng đứng đối diện với Dũng Dũng, vẻ mặt đầy khinh khỉnh nhìn cậu:
“Thằng nhóc kia, mau nộp tiền trong người ra đây."
Dũng Dũng nắm c.h.ặ.t gấu áo, lùi lại vài bước:
“Em, em không có tiền."
Thằng bé hơi cao một chút nghe thấy cậu không có tiền liền tiến lên túm c.h.ặ.t cổ áo cậu, hung dữ nói:
“Nộp tiền ra mau, đừng có lôi thôi!
Tao bảo nộp là nộp!"
Dũng Dũng không hiểu tại sao những người này lại đòi tiền mình, cậu nhỏ giọng nói:
“Em không có tiền, các anh thiếu tiền thì có thể về nhà xin bố mẹ, sao lại tìm em?
Em có phải bố mẹ các anh đâu."
Thằng bé cao nhất tát một phát vào mặt Dũng Dũng:
“Nộp tiền ra là được, lải nhải cái gì mà lắm thế!
Tao không muốn nghe mấy lời đó!"
Dũng Dũng bị đ-ánh vẻ mặt đầy tủi thân, cậu đỏ hoe mắt, nước mắt lã chã rơi:
“Em không có tiền, các anh có đ-ánh ch-ết em cũng chẳng có tiền đâu."
Thằng bé cao nhất lại giơ tay định tát phát thứ hai thì đúng lúc Hy Hy đi vệ sinh nhìn thấy, cô bé xông tới đẩy mạnh thằng bé đó ra, tức giận hỏi:
“Mày là ai hả?
Sao lại bắt nạt Dũng Dũng?"
Thằng bé cao nhất thấy là một đứa con gái, lại còn là một đứa lùn tịt liền lập tức vui mừng, hắn định trêu chọc Hy Hy nên đưa tay ra định véo má cô bé, nhưng bị Hy Hy gạt tay ra và đ-ấm cho một phát:
“Nam nữ thụ thụ bất thân, bố mẹ mày không dạy mày sao?"
