Niên Đại Chiến: Gả Cho Chiến Thần Đại Viện, Cả Quân Khu Phát Sốt - Chương 468

Cập nhật lúc: 14/04/2026 16:18

Lưu Tiểu Khê hất cằm, nhìn gã đàn ông không chút sợ hãi, nói từng chữ một:

“Anh có thể tìm bác sĩ, tôi cũng có thể tìm, ai chữa khỏi cho bệnh nhân, người đó là kẻ chiến thắng, đơn giản vậy thôi.”

Gã đàn ông bị Lưu Tiểu Khê làm cho tức xì khói mà bỏ đi, gã cho người tỏa đi khắp nơi dò hỏi tung tích của Đồ lão.

“Ở Kinh Đô?

Được, được, tôi lập tức lên đường tới Kinh Đô ngay.”

Chương 364 Tìm được người nhưng bị từ chối

Phó xưởng trưởng của xưởng điện t.ử Hoằng Dương sau khi báo tin mừng này cho xưởng trưởng xong liền đi tới ga tàu hỏa mua vé.

Đến nơi, tấm vé cuối cùng cũng đã bị người khác mua mất rồi.

Nhân viên bán vé thấy gã vẻ mặt sốt sắng liền chỉ vào người đội mũ ở bên trái nói:

“Chính là gã kia mua đấy, anh qua đó hỏi xem có thể nhượng lại vé cho anh không?”

Phó xưởng trưởng trong lòng mừng rỡ, sải bước đuổi theo:

“Đồng chí, đồng chí ơi.”

Phó xưởng trưởng gọi mấy tiếng liền, đối phương chẳng hề có phản ứng gì, lần này gã đổi cách gọi khác:

“Đồng chí đội mũ ơi, xin đợi một lát.”

Người kia khựng bước chân, quay đầu nhìn phó xưởng trưởng đang chạy tới:

“Anh gọi tôi à?”

Phó xưởng trưởng gật đầu:

“Đúng vậy, tôi muốn hỏi một chút, vé trong tay anh có bán không?”

Người đàn ông lập tức hiểu ngay:

“Anh không mua được vé à?”

Phó xưởng trưởng thành thật nói:

“Vâng, tôi có việc gấp cần tới đó tìm người, nếu anh không vội thì tôi có thể mua lại với giá cao.”

Người đàn ông đúng là không vội lắm:

“Anh định trả bao nhiêu?”

“Hai mươi đồng.”

Một tấm vé giá chín đồng tám, gã trả gấp đôi luôn.

Người đàn ông mủi lòng, đưa vé cho phó xưởng trưởng:

“Đưa tiền đây.”

Phó xưởng trưởng cũng không lề mề, gã móc ra hai tờ Đại Đoàn Kết đưa cho người đàn ông.

Một tấm vé lãi được mười đồng, người đàn ông vui vẻ bỏ đi.

Tấm vé người đàn ông mua là chuyến bảy giờ tối.

Giờ vẫn chưa tới buổi trưa.

Thời gian còn rất dư dả.

Phó xưởng trưởng quay về ký túc xá thu dọn quần áo, lại đi dạo quanh xưởng một vòng.

Rời khỏi xưởng, gã nhìn thấy Lưu Tiểu Khê, trong giọng nói lộ rõ vẻ đắc ý:

“Hừ, cho cô một cơ hội thì đã sao!

Cuối cùng đơn hàng vẫn là của chúng tôi thôi!”

Lưu Tiểu Khê cười, cười gã vô tri, nhưng cô ấy không nói thẳng ra mà chỉ gật đầu phụ họa:

“Đúng, đúng, đơn hàng là của các người.”

Phó xưởng trưởng nghe thấy giọng điệu lấy lệ của cô ấy thì thấy rất khó chịu:

“Cô nghĩ tôi không tìm thấy Đồ lão chắc?”

Lưu Tiểu Khê nghiêng đầu nhìn gã:

“Tôi có nói thế đâu?

Tôi rõ ràng nói đơn hàng là của các người mà.”

Phó xưởng trưởng:

“Đừng tưởng tôi không nghe ra sự lấy lệ của cô.”

Lưu Tiểu Khê lười lôi thôi với gã, rảo bước đi vào xưởng.

Phó xưởng trưởng nhìn theo bóng lưng cô ấy, tức nghẹn cổ:

“Cô ta có ý gì chứ?

Khinh thường ai không biết!”

Lưu Tiểu Khê càng như vậy, phó xưởng trưởng càng muốn tìm thấy Đồ lão.

Phó xưởng trưởng vừa xuống tàu hỏa là đi thẳng tới nhà Đồ lão luôn.

Cái địa chỉ này là gã phải nhờ người quen mới có được.

Tuy nhiên, địa chỉ này không phải của căn tứ hợp viện, mà là căn nhà Đồ lão mới mua.

Cách căn tứ hợp viện một đoạn.

Dạo này Đồ lão cứ ở luân phiên hai bên.

Thời gian qua Hồ Tam Hán cứ phòng gã như phòng trộm, gã thấy chán nên dứt khoát sang bên này ở.

Lúc phó xưởng trưởng tìm tới nơi, Đồ lão đang tập Thái Cực Quyền, gã nhìn người lạ trước mặt, khẽ nhíu mày:

“Anh tìm ai?”

Phó xưởng trưởng chưa từng gặp Đồ lão nên không biết ông trông thế nào, gã chỉ lần theo địa chỉ người khác cho mà tìm tới đây thôi:

“Tôi tìm Đồ lão ạ.”

Giọng nói của phó xưởng trưởng mang theo khẩu âm vùng Bằng Thành, Đồ lão nghe qua là biết gã là người vùng nào ngay:

“Có việc gì không?”

Phó xưởng trưởng thuật lại chuyện chữa bệnh một lượt.

Đồ lão từ chối thẳng thừng:

“Không đi.”

Phó xưởng trưởng không ngờ Đồ lão lại từ chối dứt khoát thế:

“Tại sao ạ?

Đó là một mạng người sờ sờ ra đó mà!”

Đồ lão chẳng hề lung lay:

“Tôi nghỉ hưu rồi, anh có thể tìm bác sĩ khác.”

Phó xưởng trưởng không khỏi sốt ruột:

“Nhưng, nhưng người ta chỉ đích danh là ông mà!”

Đồ lão nghe thấy lời này liền lập tức thấy hứng thú:

“Người đó biết tôi sao?”

Phó xưởng trưởng lắc đầu:

“Tôi cũng không rõ, chắc là nghe danh ông y thuật cao minh thôi ạ.”

Đồ lão vẫn lắc đầu:

“Không đi, nói hay bằng trời cũng không đi.”

Phó xưởng trưởng nghĩ tới đơn hàng mười vạn của đối tác hợp tác, lúc này cũng chẳng màng tới thể diện nữa, gã quỳ sụp xuống trước mặt Đồ lão, ôm c.h.ặ.t lấy chân ông không buông:

“Đồ lão, cầu xin ông cứu tôi với!

Đây là chuyện liên quan đến mạng người đấy ạ!”

Đồ lão giãy giụa mấy cái mà không thoát ra được, ông dùng sức đ-ấm vào người phó xưởng trưởng:

“Thằng ranh này, buông tôi ra!”

Phó xưởng trưởng không những không buông mà thân hình còn ngọ nguậy mấy cái:

“Ông không đồng ý là con không buông đâu.”

Đồ lão nhìn gã với vẻ mặt âm trầm:

“Thực sự không buông chứ?”

Phó xưởng trưởng lắc đầu nguầy nguậy:

“Không buông, nhất quyết không buông.”

Đồ lão rút cây ngân châm gài trên vai ra đ-âm vào huyệt vị của phó xưởng trưởng.

Một mũi châm truyền đến cơn đau nhói, phó xưởng trưởng ngẩng đầu nhìn Đồ lão:

“Ông làm gì thế ạ?”

Đồ lão vô biểu cảm nhìn gã:

“Lát nữa sẽ biết thôi.”

Chưa đầy một phút sau, phó xưởng trưởng đã cảm thấy đầu óc choáng váng, tầm nhìn mờ mịt, gã vừa định nói chuyện thì mắt đã nhắm lại, lăn đùng ra đó.

Đồ lão ngồi xổm xuống, rút cây ngân châm ra, dùng khăn tay lau sạch rồi lại gài lên vai.

“Hừ, cho anh ôm không buông này, cứ ngỡ lão già này là ai cũng muốn ôm là ôm được chắc!”

Đồ lão vừa nói dứt lời đã thấy bà ngoại Vương xuất hiện ở cửa, bà nhìn người nằm gục dưới đất, tò mò hỏi:

“Ai đây ông?”

Đồ lão liếc nhìn kẻ dưới đất, chê bai hết mức:

“Một kẻ chẳng liên quan gì cả.”

Bà ngoại Vương không phải người dễ bị lừa:

“Đã chẳng liên quan sao lại ở đây?

Không phải con trai ông đấy chứ?

Nhìn mặt cũng hơi giống đấy, có điều anh ta trẻ, còn ông già rồi.”

Đồ lão bị câu nói này làm tổn thương sâu sắc, tuy ông đã hơn bảy mươi nhưng bảo dưỡng tốt, chẳng hề lộ ra tuổi thực chút nào.

Trông chỉ như tầm sáu mươi tuổi thôi.

Trong thâm tâm ông, sáu mươi vẫn chưa gọi là già.

“Tôi già sao?

Tôi trông trẻ hơn đám cùng tuổi không biết bao nhiêu tuổi đấy nhé?”

Càng già càng để ý đến tuổi tác, Đồ lão chính là như vậy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.