Niên Đại Chiến: Gả Cho Chiến Thần Đại Viện, Cả Quân Khu Phát Sốt - Chương 470
Cập nhật lúc: 14/04/2026 16:18
“Bà ngoại Vương không thích gượng ép người khác, hễ người ta đã bảo không có thời gian thì bà cũng chẳng khuyên thêm làm gì:
“Được thôi –”...”
Phó xưởng trưởng rời khỏi nhà Đồ lão, đi thẳng tới ga tàu hỏa.
Giờ này chỉ còn vé chuyến tối thôi.
Từ giờ đến tối vẫn còn một khoảng thời gian khá dài.
Phó xưởng trưởng định đi dạo xung quanh, mua ít đặc sản Kinh Đô mang về.
Gã tới trung tâm thương mại bách hóa gần ga tàu hỏa nhất, mua năm đôi giày vải Bắc Kinh, còn mua thêm ít kẹo bánh và vịt quay.
Người mua vịt quay rất đông, gã phải xếp hàng rất lâu mới tới lượt.
Đợi gã mua xong xuôi những thứ này, nhìn lại đồng hồ thì suýt chút nữa đứng tim, gã tay xách nách mang lỉnh kỉnh đồ đạc xông thẳng về hướng ga tàu hỏa:
“Người phía trước nhường đường với, nhường đường với...”
Mải mê mua sắm quá.
Quên bẵng cả nhìn giờ.
Mắt thấy tàu sắp vào ga rồi, phó xưởng trưởng sao mà không vội cho được?
Lúc phó xưởng trưởng chạy tới sân ga thì tàu đã chuyển bánh, gã sải bước chạy đuổi theo đoàn tàu:
“Đồng chí, đồng chí ơi, làm ơn kéo tôi lên với.”
Đồng chí đứng bên cửa sổ nhìn vóc dáng của phó xưởng trưởng rồi lắc đầu từ chối:
“Kéo cũng vô ích thôi, anh to xác thế kia, không chui lọt đâu.”
Phó xưởng trưởng không tin vào cái dớp đó, gã muốn thử xem sao:
“Được mà, được mà, anh kéo một cái thôi, tôi biếu anh mười đồng.”
Anh chàng kia nghe thấy có mười đồng liền lập tức thò tay ra ngoài cửa sổ kéo phó xưởng trưởng:
“Nhanh, nhanh lên, đưa đồ vào trước đi cho dễ trèo.”
Phó xưởng trưởng đưa mấy cái túi xách trong tay cho anh chàng đó.
Anh chàng một tay giữ c.h.ặ.t gã không buông, tay kia nhận lấy túi đồ đặt sang bên cạnh.
Phó xưởng trưởng là một người đàn ông có vóc dáng khá vạm vỡ.
Anh chàng kéo rất vất vả, cảm thấy cứ đà này thì người chắc chắn không lên nổi nên đành cầu cứu những người khác:
“Đồng chí ơi, làm ơn giúp một tay với ạ.”
Thời buổi này người tốt bụng rất nhiều, vừa nghe thấy cần giúp đỡ là chẳng nói chẳng rằng, xắn tay áo lên, nắm lấy cánh tay kia của phó xưởng trưởng.
Phần thân trên của phó xưởng trưởng thì đã vào được bên trong.
Nhưng cái m-ông thì kiểu gì cũng không chui lọt.
Vẻ mặt anh chàng kia đúng là khó đỡ vô cùng:
“Tôi đã bảo rồi mà, anh không chui lọt đâu, vậy mà cứ chẳng tin cơ.”
Phó xưởng trưởng vẫn chưa từ bỏ ý định:
“Dùng sức kéo thêm phát nữa đi, chắc chắn là được mà.”
Người trên sân ga thấy phó xưởng trưởng nằm bẹp trên đó như con cóc cũng chìa tay ra giúp sức một tay, đẩy gã lên.
Người bên trong ra sức kéo, người bên ngoài ra sức đẩy.
Cứ thế loay hoay một hồi.
Phó xưởng trưởng cuối cùng cũng chui tọt được vào trong.
Lên được tàu rồi, phó xưởng trưởng quẹt mồ hôi trên trán, uể oải nói:
“Đi tàu bao nhiêu lần rồi mà lần này là vất vả nhất, suýt chút nữa là đi đứt nửa cái mạng rồi.”
Chương 366 Xưởng trưởng muốn phá hoại
Anh chàng kia thấy sắc mặt gã không tốt liền quan tâm hỏi:
“Anh vẫn ổn chứ?
Có cần uống hớp nước không?”
Phó xưởng trưởng xua tay nói:
“Không cần đâu, không cần đâu, cảm ơn anh, cũng cảm ơn mấy người vừa nãy đã giúp đỡ nhé, nếu không có mọi người, tôi e là lỡ chuyến tàu này mất rồi.”
Phó xưởng trưởng là một người rất giữ lời hứa, đã bảo cho mười đồng là cho mười đồng, gã nhét tiền vào tay anh chàng kia:
“Cảm ơn anh –”
Phó xưởng trưởng cũng đưa cho hai người kia mười đồng nữa.
Tuy nhiên, hai người kia đã từ chối:
“Không cần đâu, không cần đâu, chuyện nhỏ thôi mà, đừng có khách sáo thế!”
Người còn lại đã nhận tiền nghe thấy vậy thì sắc mặt bỗng chốc trở nên ngượng ngùng, anh ta định trả lại cho phó xưởng trưởng:
“Họ không lấy thì tôi cũng chẳng lấy đâu.”
Phó xưởng trưởng nhét tiền vào tay cả ba người:
“Cầm lấy đi ạ!”
Mấy người cứ đùn qua đẩy lại, chẳng ai nhường ai.
Nhưng cuối cùng vẫn là phó xưởng trưởng thắng thế.
Ngồi tàu liên tục mấy ngày, cuối cùng cũng tới Bằng Thành.
Vừa mới chân trước chân sau về tới nhà, xưởng trưởng đã tìm tới ngay.
Phó xưởng trưởng mệt tới mức chẳng muốn thốt nên lời, gã chỉ vào cái ghế sofa bên cạnh:
“Ngồi đi, cứ tự nhiên, trên bàn có nước đấy, anh tự rót đi, để tôi thở dốc cái đã.”
Xưởng trưởng chẳng hề khách sáo chút nào, gã rót một cốc nước thong thả uống, uống xong liền hỏi phó xưởng trưởng:
“Lần này anh đi Kinh Đô có thu hoạch gì không?”
Nhắc tới chuyện này, phó xưởng trưởng càng thấy mệt mỏi hơn, gã xua tay nói:
“Đồ lão và xưởng trưởng xưởng điện t.ử Ánh Dương – Tống Lạc Anh là quan hệ sư đồ, anh nghĩ ông ấy sẽ giúp chúng ta sao?”
Vừa dứt lời, sắc mặt xưởng trưởng lập tức thay đổi, giọng điệu mang theo vẻ lạnh lùng:
“Ý anh là lần này anh chẳng thu hoạch được gì hết sao?”
Phó xưởng trưởng không nhận ra sát khí trong mắt xưởng trưởng, gã gật đầu nói:
“Vâng, còn mệt đến phát điên đi được đây này.”
Xưởng trưởng tức giận phất tay áo bỏ đi.
Phó xưởng trưởng nhìn theo bóng lưng xưởng trưởng, khẽ lắc đầu, tự lẩm bẩm một mình:
“Mình đã cố hết sức rồi, tức giận cũng vô ích thôi.”
Thực ra xưởng trưởng không phải đang giận phó xưởng trưởng mà là đang giận Tống Lạc Anh, gã thậm chí còn nghĩ ra một chiêu hiểm, muốn bắt Tống Lạc Anh phải phục tùng.
Xưởng trưởng rời khỏi nhà phó xưởng trưởng.
Không đi thẳng tới xưởng mà đi tới một ngôi làng gần đó.
Trong làng có một gã du đãng sinh sống.
Dưới trướng gã có không ít đàn em.
Xưởng trưởng tìm tới đại ca của đám du đãng, nói qua ý định của mình một lượt.
Đại ca nghe xong liền giơ một ngón tay ra.
Xưởng trưởng cứ ngỡ là mười đồng:
“Được, tôi đưa trước năm đồng, xong việc đưa nốt năm đồng còn lại.”
Đại ca cười khẩy một tiếng:
“Đầu anh bị úng nước à?
Ai mà dám mạo hiểm lớn thế này chỉ để lấy mười đồng chứ?
Là một trăm đồng.”
Xưởng trưởng thấy đại ca đang sư t.ử ngoạm:
“Bằng cả hai tháng tiền lương rồi đấy, có hơi cao quá không anh?”
Đại ca không hề ép buộc người khác:
“Nếu anh chê đắt thì có thể đi về.”
Xưởng trưởng cuối cùng vẫn phải thỏa hiệp.
Gã đưa trước năm mươi đồng:
“Thành công rồi sẽ đưa nốt năm mươi đồng còn lại.”
Đại ca:
“Đưa ảnh cho tôi, cho tôi biết người đó làm gì, thường đi con đường nào...”
Xưởng trưởng tới vội vàng quá, chưa kịp chụp lén được tấm ảnh nào của Tống Lạc Anh:
“Ảnh để mai tôi đưa có được không?”
Đại ca:
“Được –”
Xưởng trưởng dặn dò kỹ càng xong lại vội vàng quay về nhà, lấy một chiếc máy ảnh mang ra ngoài.
Gã không tiện ra mặt nên giao việc chụp lén cho thư ký.
Hoắc Sư Tiêu là quân nhân, tính cảnh giác cực cao, thư ký làm gì có cơ hội mà chụp lén.
Anh ta còn chưa kịp chụp đã bị Hoắc Sư Tiêu bắt quả tang ngay tại trận.
