Niên Đại Chiến: Gả Cho Chiến Thần Đại Viện, Cả Quân Khu Phát Sốt - Chương 480
Cập nhật lúc: 14/04/2026 16:20
“Nhậm Quân không muốn nói chuyện, chỉ muốn tự bế.”
Người đàn ông hói đầu chọc chọc vào cánh tay Nhậm Quân, tiếp tục hỏi:
“Anh bị làm sao thế?"
Nhậm Quân nghếch đầu sang một bên, nhắm mắt nói:
“Tôi không bằng chị khóa trên, hiện giờ vẫn chưa làm nên trò trống gì cả!
Cho nên không muốn nghe đến chủ đề này."
Người đàn ông hói đầu rất tin tưởng Tống Lạc Anh, người trước mặt đã là đàn em của Tống Lạc Anh thì sau này chắc chắn cũng sẽ không kém cỏi, anh ta vỗ vai Nhậm Quân, an ủi:
“Hiện giờ chưa làm được việc lớn không có nghĩa là sau này không được, tôi tin anh."
Nhậm Quân cảm động vô cùng, đúng là người tốt mà:
“Tôi sẽ cố gắng."
Tống Lạc Anh cho bệnh nhân uống thu-ốc xong, nhìn hai người đang nói chuyện:
“Yên lặng chút đi ——"
Nhậm Quân lập tức làm động tác khóa miệng, sau đó đứng cạnh Tống Lạc Anh, im hơi lặng tiếng như người tàng hình.
Động tác châm cứu của Tống Lạc Anh rất nhanh.
Có thể nói là mượt mà như nước chảy mây trôi.
Khiến Nhậm Quân nhìn đến hoa cả mắt.
Chị khóa trên giỏi quá đi thôi!
Chẳng trách giáo viên hướng dẫn lại nói chị ấy sinh ra là dành cho y thuật.
Xong một bộ châm pháp đã là năm phút sau.
Tống Lạc Anh thu dọn đồ đạc, nói với người đàn ông hói đầu:
“Từ hôm nay trở đi, mỗi ngày ba bữa sáng trưa tối hãy cho cô ấy ăn chút đồ lỏng."
“Đồ lỏng là gì?"
“Nước thịt thanh, sữa đậu nành, trứng hấp, tào phớ, cháo loãng, đại loại là những thứ dễ hấp thụ và dễ nuốt."
Người đàn ông hói đầu đã hiểu:
“Được, ngày mai tôi sẽ chuẩn bị."
Lần châm cứu này xong.
Mí mắt bệnh nhân khẽ cử động vài cái.
Người đàn ông hói đầu phấn khích xoa tay, nói năng lộn xộn:
“Bác sĩ Tống, mí mắt, mí mắt cử động rồi, có phải vợ tôi sắp tỉnh rồi không!"
Tống Lạc Anh đi tới bắt mạch cho bệnh nhân, đúng là mạch đ-ập đã mạnh hơn trước không ít:
“Cô ấy đã có ý thức rồi, khi nào rảnh anh hãy nói chuyện nhiều hơn bên tai cô ấy, kể về câu chuyện của hai người."
Người đàn ông hói đầu đỏ hoe mắt gật đầu:
“Ừm, ừm, tôi nhất định sẽ nói thật nhiều."
Tiễn Tống Lạc Anh đi xong, người đàn ông hói đầu lập tức đóng cửa lại, nắm c.h.ặ.t t.a.y vợ mình, nghẹn ngào nói:
“Vợ ơi, em ngủ lâu như vậy rồi, chẳng lẽ không định tỉnh lại sao?
Bên tai không nghe thấy tiếng của em, anh thấy cô đơn và bất lực lắm, anh nhớ em, thực sự rất nhớ..."
“Em tỉnh lại đi được không?
Không phải em luôn muốn đến Hoa Quốc sao?
Hiện giờ chúng ta đang ở Hoa Quốc rồi đây, chỉ cần em tỉnh lại, anh sẽ đưa em đi xem khắp phong cảnh Hoa Quốc."
“Anh đã quen thêm mấy người bạn tốt ở Hoa Quốc, nhân phẩm đều rất tuyệt, chắc chắn em cũng sẽ thích họ thôi."
“Vợ ơi, dưới sự điều trị của bác sĩ Tống, trạng thái của em đã tốt hơn trước rất nhiều rồi, anh tin rằng một ngày nào đó em sẽ tỉnh lại, nhưng anh không muốn chờ quá lâu, chỉ mong em sớm tỉnh lại thôi."
Vợ anh ta có lẽ đã nghe thấy những lời này, ngón tay cô khẽ cử động.
Người đàn ông hói đầu vui mừng khôn xiết, kích động nắm c.h.ặ.t t.a.y vợ:
“Vợ ơi, em nghe thấy phải không?
Tốt quá rồi, cuối cùng cũng không còn là màn độc diễn của một mình anh nữa, anh cũng được coi là người có khán giả rồi."
Người đàn ông hói đầu lại nói thêm rất nhiều chuyện.
Nói đến mức khô mồm rát họng.
Anh ta đứng dậy đi rót nước.
Ngay khoảnh khắc anh ta quay người đi, vợ anh ta đột nhiên mở mắt ra, nhưng rất nhanh đã nhắm lại, nên anh ta không nhìn thấy.
Người đàn ông hói đầu uống nước xong lại tiếp tục ngồi bên cạnh kể lể.
Miệng khô lại đi uống nước.
Đi tới đi lui, uống hết hai ấm nước, bụng trướng to cả lên.
Bụng to ngồi không thoải mái, anh ta dứt khoát đứng dậy tiếp tục nói.
Nếu Tống Lạc Anh mà biết mấy trò lố này của anh ta, chắc chắn sẽ cạn lời mất.
Bảo anh ta nói chuyện nhiều bên tai bệnh nhân chứ có bảo anh ta nói liên tục mấy tiếng đồng hồ đâu.
Chương 375 Cuối cùng cũng đã tỉnh lại
Hôm sau khi Tống Lạc Anh tới bắt mạch, phát hiện nhịp mạch của bệnh nhân đ-ập mạnh mẽ hơn hẳn hôm qua.
Cô biết đây là dấu hiệu của sự chuyển biến tốt.
Châm cứu xong.
Cô lại dặn dò người đàn ông hói đầu:
“Mấy ngày nay phải trông chừng cẩn thận, đừng để cô ấy bị cảm."
Gần đây nhiệt độ giảm xuống, Tống Lạc Anh sợ bệnh nhân bị nhiễm phong hàn.
Người đàn ông hói đầu giơ tay lên hận không thể thề thốt:
“Cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ canh chừng sát sao, tuyệt đối không để cô ấy bị cảm."
Tống Lạc Anh châm cứu xong, sau khi rời đi liền cùng Hoắc Sư Tiêu đi chơi.
Hai người lái xe một tiếng đồng hồ đi tới bờ biển.
Gió biển thổi nhẹ qua tóc, mang theo một làn hương thanh khiết, tựa như đang đắm mình trong vòng tay của đại tự nhiên.
Hoắc Sư Tiêu dắt tay Tống Lạc Anh rảo bước.
Nhan sắc cực phẩm của hai người thu hút không ít ánh nhìn.
Trong đó có Nhậm Tiểu Nha.
Cô bé đang đi bắt hải sản.
Thấy bóng dáng xa xa rất quen thuộc, liền ngẩn ngơ nhìn hồi lâu.
Văn Tĩnh thấy con bé cứ nhìn chằm chằm một chỗ, vội hỏi:
“Nhìn gì thế con?"
Nhậm Tiểu Nha chỉ vào Tống Lạc Anh nói cho bà biết:
“Mẹ ơi, chị ấy chính là người đã mua vòng hoa đấy ạ, cũng là chị khóa trên của bố nữa, chị ấy tốt bụng lắm!"
Văn Tĩnh nghe vậy lập tức rửa sạch tay, xách thùng dắt tay Nhậm Tiểu Nha:
“Đi, chúng ta qua chào hỏi một tiếng!"
Hai người vừa mới tới nên cũng chưa bắt được gì, xách thùng không đi gặp người ta thì không tiện lắm, Văn Tĩnh dứt khoát giấu chiếc thùng vào một chỗ kín đáo.
Thị lực của Tống Lạc Anh rất tốt, cô thấy Nhậm Tiểu Nha đang đi về phía này thì khá bất ngờ, đúng là duyên phận mà, đi đâu cũng gặp được!
Nhậm Tiểu Nha thấy Tống Lạc Anh cũng nhìn thấy mình, liền buông tay Văn Tĩnh ra, dùng tốc độ chạy trăm mét lao về phía này, vừa chạy vừa hét:
“Chị ơi, chị ơi ——"
Tống Lạc Anh sợ con bé ngã, liền hét lớn:
“Chậm thôi, chạy chậm thôi."
Nhậm Tiểu Nha thấy Tống Lạc Anh quan tâm mình liền cứ thế cười ngây ngô, vì chạy quá nhanh lại không để ý hòn đ-á dưới chân, lòng bàn chân trượt một cái, quỳ sụp một gối xuống đất, thật đúng là trùng hợp, đầu gối vừa vặn va vào hòn đ-á, đau đến mức con bé nhe răng trợn mắt, nước mắt rưng rưng.
Văn Tĩnh nhìn mà xót xa vô cùng, bà đỡ Tiểu Nha dậy:
“Sao rồi con?
Có bị thương không?"
Nhậm Tiểu Nha vén ống quần lên, lộ ra đầu gối, chỗ đó đỏ một mảng, còn rỉ ra những vệt m-áu li ti.
Văn Tĩnh cúi người, nhẹ nhàng thổi hơi vào chỗ bị thương:
“Thổi cho cái đau bay đi mất, như vậy sẽ không đau nữa."
Nhậm Tiểu Nha sợ Văn Tĩnh lo lắng liền nặn ra nụ cười:
“Mẹ ơi, không đau đâu ạ, không cần thổi đâu, mẹ mau đứng lên đi."
