Niên Đại Chiến: Gả Cho Chiến Thần Đại Viện, Cả Quân Khu Phát Sốt - Chương 512

Cập nhật lúc: 14/04/2026 16:24

“Chị cả hơn thằng ba mười tuổi.”

Thằng ba là một tay chị cả nuôi lớn.

Tình cảm hai chị em đặc biệt tốt.

Chị hai và thằng ba tình cảm cũng rất tốt, cô nhìn thằng ba đã biến dạng mà khóc đến mức mặt mày dữ tợn, bất lực khóc lóc:

“Thằng ba ơi, thằng ba ơi, mau tỉnh lại đi, chị hai đến thăm em này, hu hu hu, hai hôm trước nhìn em còn rất tinh anh, hôm nay đã biến thành thế này rồi!

Hu hu hu...

Tại sao, tại sao chứ?"

Người biết chuyện nói cho hai chị em biết là chính mẹ các cô đã hại ch-ết vợ thằng ba, thằng ba sợ vợ ở dưới kia sợ hãi nên đã xuống dưới bầu bạn với vợ rồi.

Chị cả tinh thần hốt hoảng một lát, làm thế nào cũng không ngờ được mẹ mình lại làm ra chuyện như vậy, cô nhìn người phụ nữ, khàn giọng hỏi:

“Là, là thật đúng không?"

Người phụ nữ đương nhiên sẽ không thừa nhận chuyện ngu ngốc mình đã làm, bà ta lắc đầu:

“Không có, không có, mẹ chỉ cảm thấy người thời đại chúng ta đều sinh ở nhà, người khác sinh được thì con bé đó chắc chắn cũng sinh được, ai, ai biết nó vô dụng thế, sinh đứa con cũng không sinh nổi."

Chị cả tức đến mức cả người run rẩy, cô gào lên với người phụ nữ:

“Lúc đầu thằng ba đã nói rồi, phải đến bệnh viện sinh con, tại sao bà lại thay đổi ý định?

Bà thừa biết thằng ba thương vợ nó, vậy mà bà cứ nhất quyết đối đầu với con bé, không chê bai cái này thì cũng chê bai cái kia.

Bây giờ thì hay rồi, người ch-ết rồi, bà cũng yên tĩnh rồi đấy."

Chị cả nói đến đây bèn cười thê lương, nụ cười mang theo sự bi ai:

“Mẹ à, bà không sợ thằng ba và vợ nó nửa đêm về tìm bà sao?"

Cũng không biết có phải là do tác dụng tâm lý hay không, lời này của chị cả vừa dứt thì người phụ nữ bèn cảm thấy một luồng gió lạnh thổi tới, âm u lạnh lẽo như mang theo âm phong, bà ta rùng mình một cái, cứng cổ nói:

“Cũng, cũng không phải mẹ hại ch-ết nó, nó tìm mẹ làm gì?"

Chị cả cười giễu một tiếng:

“Bà đã gián tiếp hại ch-ết con bé, hại ch-ết cả thằng ba, bà là hung thủ, bà là kẻ hại người."

Chị hai đối với người phụ nữ cũng thất vọng cùng cực, cô buông lời đe dọa:

“Sau này chúng ta vẫn là nên ít đi lại thôi, tôi không muốn có một người mẹ độc ác."

Chị cả cũng bày tỏ thái độ:

“Lo liệu xong hậu sự cho cả nhà thằng ba, sau này con cũng không về nhà mẹ đẻ nữa đâu."

Người phụ nữ tức đến mức tát mỗi đứa một cái:

“Lão nương liều mạng sinh hai đứa bay ra, hai đứa bay đối xử với lão nương như vậy đấy à, tin hay không bây giờ tao đ-ánh ch-ết tụi mày luôn không."

Chị cả bị đ-ánh cũng không khóc, cô chỉ đỏ vành mắt lớn tiếng gào thét:

“Tin, con đương nhiên là tin, ngay cả đứa con trai duy nhất ch-ết rồi bà còn không rơi một giọt nước mắt, huống hồ gì là tụi con.

Đ-ánh đi, đ-ánh ch-ết hết tụi con đi."

Dân làng kéo người phụ nữ ra:

“Đừng có bôi tro trát trấu nữa, thằng ba đã ch-ết rồi, còn muốn quậy cho nó ở dưới kia không được yên ổn à!"

Người phụ nữ ngồi phịch xuống đất, dáng vẻ đanh đ-á:

“Không còn thiên lý nữa rồi, đứa con gái tao cực khổ liều mạng sinh ra lại đối xử với tao như thế này, ông trời ơi sao ông lại đối xử với tôi như vậy, tôi không muốn sống nữa rồi..."

Người phụ nữ hết khóc lại quậy.

Dân làng sợ đ-ánh nh-au nên đành phải kéo bà ta dậy, đưa bà ta đi chỗ khác.

Tang sự của cả nhà thằng ba là do hai người chị lo liệu.

Tiền cũng là do hai người chị bỏ ra.

Lo xong tang sự thì hai người cũng đi luôn.

Trước khi đi, hai chị em nhìn sâu vào nơi thằng ba từng ở.

Cái nhìn này chứa đựng quá nhiều thứ, có sự quyến luyến, có sự không nỡ, có sự đau lòng, có sự khó chịu.

Thằng ba còn chưa qua tuần đầu, mẹ anh nửa đêm đi vệ sinh, trượt chân ngã vào hố phân.

Khoảnh khắc ngã xuống, tình cờ chân lại bị chuột rút, làm sao cũng không leo lên được, đành phải ở lì trong hố phân suốt một đêm.

Trên người bà ta đầy những loại giòi bọ, hôi thối không chịu nổi.

Bà ta gào khàn cả giọng gọi cứu mạng.

Giọng nói đã khản đặc cả rồi vẫn không có ai cứu bà ta.

Sắp đến buổi trưa mới có người đi ngang qua, mới nghe thấy tiếng kêu cứu thoi thóp đó.

Lại gần nhìn một cái.

Người đó suýt chút nữa bị mùi hôi thối tiễn lên tây thiên.

Anh ta bịt mũi, lại gần thêm chút nữa, thấy người phụ nữ ở trong hố phân bò không ra được, lập tức chạy đi tìm một khúc gậy thô đưa tới:

“Nắm lấy——"

Người phụ nữ gào một đêm, hôi thối một đêm, xung quanh mắt bò đầy những con giòi.

Trên đầu ruồi nhặng bay qua bay lại, tiếng vo ve không ngớt khiến người ta không chịu nổi.

Lúc này bà ta đã hoàn toàn suy sụp rồi, đến sức cầm gậy cũng không có.

“Không, không được, anh, anh dùng tay kéo tôi một cái."

Người đàn ông sợ hãi lùi lại một bước:

“Tay bà đầy phân, đầy bọ thối thế kia tôi đâu có dám kéo."

Hai chân người phụ nữ bủn rủn, đã hoàn toàn hết sức lực, c-ơ th-ể bắt đầu chìm xuống.

Người đàn ông thấy vậy.

Cũng không quản được nhiều thế nữa.

Anh ta tiến lên kéo người phụ nữ.

Nhưng không ngờ lại bị bà ta lôi tuột luôn xuống hố phân.

Nước phân b-ắn tung tóe đầy người, người đàn ông muốn ch-ết quách đi cho xong:

“Biết sớm bà phiền phức thế này tôi đã chẳng kéo bà rồi."

Người phụ nữ cả người đang chìm xuống, ý thức cũng dần mờ nhạt, đã không còn nghe rõ lời người đàn ông nói nữa.

Người đàn ông sợ bà ta xảy ra chuyện nên đành phải c.ắ.n răng, ôm lấy người đẩy bà ta lên.

Đợi người phụ nữ đã an toàn anh ta mới bò lên.

Việc đầu tiên sau khi bò lên là anh ta chạy đến nhà hàng xóm, kể lại tình hình của người phụ nữ một chút.

Nói rõ xong anh ta lại chạy vội về nhà.

Hàng xóm kinh ngạc không nói nên lời, mãi đến khi người đàn ông biến mất trước mắt cô mới phản ứng lại được.

Cô chạy sang nhà người phụ nữ, thấy bà ta đang thoi thóp nằm dưới đất, hơn nữa cả người đầy ruồi nhặng và giòi bọ mới hiểu ra là chuyện gì.

Cô bịt mũi chạy đến nhà thôn trưởng:

“Thôn trưởng, thôn trưởng, mẹ thằng ba rơi xuống hố phân rồi, tình hình rất tệ."

Thôn trưởng vừa nghe thấy thế bèn lập tức chạy đến nhà người phụ nữ.

Khi ông nhìn thấy “người phân" dưới đất thì không dám tin đây là sự thật:

“Sao, sao lại thế được?

Mau, mau đưa bà ấy đến bệnh viện."

Những người xem náo nhiệt không một ai tiến lên giúp đỡ.

Thôn trưởng nhìn bọn họ:

“Giúp một tay đi chứ!"

Mọi người như đã bàn bạc trước, theo bản năng lùi lại một bước.

“Thôn trưởng, ghê, ghê quá, ông bảo tụi tôi giúp thế nào được?

Ông là thôn trưởng của một thôn, chẳng lẽ ông không nên giúp sao?"

Thôn trưởng trừng mắt nhìn người vừa nói:

“Anh im miệng cho tôi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.